Sách về portfolio coin của tác giả Nguyễn Trung Phong

In: Sách

Nguyễn Minh Đức, Nguyễn Trung Hội tuyển tập và tuyển chọn sách gồm hai phần: Tác phẩm của Nguyễn Trung Phong và các bài viết, tham luận của các nhà khoa học, văn nghệ sĩ về ông. Phần giới thiệu về chín cảnh tiêu biểu của Nguyễn Trung Phong: đầy quyến rũ, cô gái người Linhe, cô gái làng Đông, cô gái làng chơi, nhìn thấy thiên đường, khi đội bóng biến mất, trái tim người mẹ, ngọn lửa sẽ không bao giờ tắt, Giữa các lần cấy ghép. Trong số đó, “Linhe Girl” được coi là đỉnh cao của sự nghiệp. Kịch bản ra đời năm 1961, nội dung ca ngợi tinh thần yêu nước của nhân dân xứ Nghệ trong phong trào Xô Viết Nghệ Tĩnh (1930-1931). Tác phẩm được ban nhạc Chèo Nghệ An biểu diễn đầu tiên tại Hội diễn toàn quốc năm 1962 và đoạt bốn huy chương vàng, bốn huy chương bạc cá nhân. Tác phẩm này đã được Chủ tịch Hồ Chí Minh xem tại Phủ Chủ tịch ngày 27/5/1962 và nhà văn Nguyễn Trung Phong sau đó được tặng thưởng huy hiệu. Năm 1973, tác phẩm được chuyển thể thành phiên bản dân gian “Chiếc cặp và chú chuột”.

Tác phẩm này do NXB Văn học ấn hành và sáng ngày 24/9. Ảnh: Phần thứ hai của Thanh Loan gồm các bài viết và tham luận tại tọa đàm “Nguyễn Trung Phong, nhà viết kịch có nền tảng sân khấu dân gian. Sưu tầm, tem” do các nhà khoa học, nhà thơ, nhạc sĩ, nhà văn hóa tổ chức vào tháng 10/2019. Tác giả đã phân tích, đánh giá vai trò của nó trong lĩnh vực sân khấu và giúp người dân đưa Nghệ Tĩnh trở thành di sản phi vật thể của nhân loại.

Anh Nguyễn Minh Đức – chủ biên cuốn sách – cho biết trong quá trình thực hiện đã gặp rất nhiều khó khăn, đặc biệt là khâu sưu tập tác phẩm. Anh cho biết: “Nguyễn Thông Phong chưa từng học chèo, nhưng sáng tác đầu tiên của anh là kịch bản của Chèo. Hay với vở tuồng“ Cô gái sông Lam ”đã thành công trong vở chèo và sau đó phát triển thành kịch bản dân ca. Kịch bản có nhiều thay đổi, rất khó thu thập được kịch bản gốc, thêm vào đó là nhiều tác phẩm còn thiếu và chưa hoàn thiện. ”- Nhà viết kịch Nguyễn Trung Phong. Ảnh: Tư liệu.

Ông Ruan Leji, Chủ nhiệm Ủy ban Lý luận và Phê bình Văn học Trung ương, cho biết: “Nhà viết kịch Ruan Jingpeng là một tài năng được kính trọng. Đây là người mở đầu cho việc đưa dân ca đến với Wu Tingzhe. Anh ấy có những suy nghĩ rộng rãi, sâu sắc và phổ biến. Sân khấu hóa và hưởng ứng truyền thống về nội dung nghệ thuật. Đây cũng là tấm gương tiêu biểu cho ngọn lửa đam mê, sáng tạo, cống hiến suốt đời văn học nghệ thuật cho xứ Nghệ.

Nhà viết kịch Nguyễn Trung Phong (1929-1990 ), Văn Tập, nhà viết kịch Diễn Bình, ông bắt đầu sự nghiệp sáng tác tại Diễn Châu, Nhé An, bắt đầu biểu diễn trong vở chèo năm 23 tuổi và sau đó đoạt giải nhất tỉnh Nghệ An năm 1953. Chèo, cải lương, tuồng và dân gian Ông là trưởng đoàn Chèo Nghệ An, phó chủ tịch hội văn học nghệ thuật .—— Hiếu Nhân

Khai trương nhà sách rộng 1.500m2

In: Sách

Tọa lạc tại Quận 1, nhà sách này đã xuất bản hơn 200.000 tác phẩm văn học Việt Nam và nước ngoài, từ văn học nghệ thuật đến kinh tế, chính trị, tôn giáo và các thể loại khác. Ngoài ra, một căn phòng đã được thiết kế. Nơi đây chỉ lưu giữ những cuốn sách quý về lịch sử, văn hóa của TP.HCM qua nhiều thập kỷ.

Phương Nam Book City, công ty con của Ruan Tra. Trước đó, Trung tâm mua sắm Garden và Trung tâm mua sắm Vạn Hạnh có ba trung tâm sách chính. Ảnh: Phương Nam. – Ông Lê Hoàng, Phó Chủ tịch Hội Xuất bản phía Nam cho biết, nhà sách này đã khơi dậy tinh thần khám phá văn hóa đọc của mọi người và tạo điều kiện cho những người sáng tạo có chỗ đứng. Gửi “.” Để làm việc. Anh nói “Sách thật sẽ giết sách giả” và anh mong rằng nơi đây là nơi có nhiều người, đặc biệt là giới trẻ tìm đến để tìm kiếm tri thức. “Hội sách” TP.HCM sẽ khai mạc vào ngày 1/10. Ảnh: Phương Nam .

Ông Nguyễn Hữu Hoạt, Tổng giám đốc Công ty Văn hóa Phương Nam (đơn vị xây dựng nhà sách) cho rằng nơi đây nên là sân chơi cho trẻ em thành phố văn hóa. . Có không gian trên tầng hai – không có kệ, không có thảm sang trọng cho trẻ em chơi và đọc. Hiệu sách cũng tổ chức nhiều sự kiện khác nhau, chẳng hạn như Festival de la Full Moon, trao đổi và phân phối “Truyện cổ Dran” (của Lin Tingzhou), các bài giảng để thúc đẩy đọc sách và các lớp học làm thiệp. Ban, tranh màu nước …– Những năm 1970, đây là rạp Khải Hoàn, sau này được nhiều chủ kinh doanh thuê lại, nay đã là một hiệu sách lớn phục vụ độc giả. Tòa nhà cũ được giữ nguyên như một cầu thang cong dẫn lên gác lửng hai bên trước khi lên tầng hai. Giữa cầu thang được xây thêm một thư viện dài gần hai mét, nhiều du khách đã chọn thư viện này làm địa điểm chụp hình. Thiết kế thêm không gian: góc cà phê thư giãn, bàn ghế đọc sách, khu vực dành cho hoạt động xuất bản sách để giao lưu với tác giả. Nhà sách này còn cung cấp đồ dùng học tập, văn phòng phẩm, đồ chơi, đồ lưu niệm, băng đĩa nhạc như album của nhạc sĩ Phạm Duy, ca sĩ Họa Mi …

Nguyễn Quang Thiều: “ Tôi chơi với cháu và viết cho các cháu ”

In: Sách

-Khi từ chối nhận giải cho cuốn “Chuyện của Ký ức và Anh Kya”, bạn nghĩ gì?

– Lúc đầu tôi cũng có ý tưởng, nhưng ban tổ chức vẫn nghĩ đó là một cuốn sách cần thiết. với niềm vui. Cuốn sách này đã đạt điểm cao nhất trong vòng sơ khảo, với 100% cử tri đi bỏ phiếu. Tôi rất vui và muốn đoạt giải nhưng vì là thành viên ban giám khảo nên tôi đành phải từ chối. Tôi sợ rằng nhiều người không hiểu và không thông cảm với câu chuyện tôi viết, họ sẽ thấy điều này không công bằng. Ở Việt Nam, do giám khảo chấm nên nhiều giải thưởng gây ồn ào, mất giá trị và thiếu tính thuyết phục.

Điều này khiến tôi vui hơn khi tác phẩm của mình được độc giả đón nhận. Nhà xuất bản cho biết anh ta có kế hoạch biên tập lại.

“Ký ức và Câu chuyện về Anh Kya”. Ảnh: NXB Trẻ .

– Hoạt động sáng tác của các con diễn ra như thế nào?

– Tôi tiếp tục viết một loạt sách, luôn kể về câu chuyện của Mem và Kya, nhưng đó sẽ là một thế giới khác, một môi trường khác và một hướng đi mới.

Mỗi ngày tôi đều dành nhiều thời gian cho hai con chơi, quan sát, lắng nghe và ghi chép, vì con rất già và dễ quên. Chúng chưa biết nói nhưng tôi biết chúng muốn truyền đạt điều gì đó bằng cách khóc, ậm ừ, cầm đồ chơi… Ví dụ, con bạn có những cử động đặc biệt có thể làm lành ông bà hoặc đồ vật. Chơi như thế nào, khi chúng đang vui trên sân chơi, vội vàng đi đến những nơi khác … những khám phá này rất quan trọng, chúng giúp chúng ta hiểu thế giới của trẻ thơ, hiểu cách đọc sách và khám phá cách nhìn sự vật. Tin vui liên quan đến công việc. Vì vậy, khi đọc, người đọc không thấy dáng dấp của một ông già đang viết sách mà giống như một đứa trẻ đang kể một câu chuyện có thật.

Nhiều đứa trẻ được bố mẹ đưa đến nhà tôi vì chúng đều thích Kya và Kya trong cuốn sách của bạn, thậm chí có đứa còn đọc lại các chương trong cuốn sách cho tôi nghe vì chúng nhớ chúng. Rõ ràng, phải có một sự đồng cảm nhất định về ngôn ngữ, suy nghĩ, sự tò mò và óc quan sát để ghi nhớ đoạn văn này.

Nguyễn Quang Thiều sinh năm 1957 tại Hà Nội. Ông đã giành được hơn 20 giải thưởng văn học trong nước và quốc tế, trong đó có tác phẩm “Lửa Mania” (1993) do Hội Nhà văn Việt Nam trao tặng. Ngoài ra, ông còn là tác giả của nhiều vở kịch và kịch bản phim cùng hơn 500 bài báo. Ông hiện là phó chủ tịch hội nhà văn Việt Nam. Ảnh: Hòa Nguyễn .

– Làm thế nào để thực hiện các tác phẩm mới liên quan?

– Tôi truy cập Internet, mạng xã hội, và xem con cháu tôi hiểu về thế giới hiện tại. Vì vậy, tôi dần thay đổi hiểu biết của mình về xã hội, tự nhiên và thế giới.

Tôi đã xuất bản cuốn sách dành cho trẻ em đầu tiên có tên “Bí mật về Thủy cung Kỳ diệu của Con gái tôi”. Cô ấy hỏi tôi tại sao anh ấy không viết những gì anh ấy nói với cô ấy trong cuốn sách. Cuốn sách này chứa đựng nhiều câu hỏi về quá khứ và cuộc kháng chiến mà tôi gặp phải khi còn nhỏ. Ngày nay, đã hơn 50 năm trôi qua, tuổi thơ của những đứa trẻ ngày nay có nhiều khác biệt. Vì vậy, tôi đã phải thay đổi.

Viết truyện cho thiếu nhi là sống lại tuổi thơ của mình, giúp tâm hồn mình trong sáng hơn, bớt cơ hội đời thường. Từ nay đến cuối đời, tôi sẽ dành phần lớn thời gian để viết sách cho con, cháu và cháu của mình.

– Bạn nghĩ gì về văn học thanh thiếu niên Việt Nam hiện nay?

– Văn học thiếu nhi Việt Nam nhiều năm trắng tay. Nguyên nhân là do chúng ta chưa nhận thức được hết tầm quan trọng của nó, và thật sự khó nếu không có sự đầu tư đúng mức và mang lại niềm vui cho trẻ. Ngoài ra, trẻ em ngày nay có nhiều cách để giải trí và học hỏi, vì vậy sách dành cho trẻ em cần phải hiện đại, hấp dẫn, nhanh và sâu rộng hơn. Mặc dù có nhiều cuốn sách xa rời thiên nhiên, nhưng chúng thường là những tác phẩm văn học có ý nghĩa đạo đức và gây nhàm chán.

Hàng năm vẫn có rất nhiều sách in cho thiếu nhi, nhưng trong đó có rất nhiều sách văn học. ngoại quốc. Tất nhiên, sách nước ngoài cũng mang tính giáo dục và hướng đến trẻ em. Tuy nhiên, nếu một đứa trẻ muốn lớn lên trở thành một người tốt trong nền văn hóa của mình, chúng phải được hướng dẫn để hiểu về dân tộc, văn hóa, truyền thống và tư tưởng Việt Nam. Trong Hội Nhà văn Việt Nam, các ban và ban khác có thể thay đổi, nhưng chúng tôi luôn giữ lại Ban Văn học thiếu nhi vì đây là một lĩnh vực rất quan trọng trong việc hướng dẫn giáo dục trẻ em.

– Bạn nghĩ gì về các nhà văn thiếu nhi ngày nay?

– Đội ngũ nhà văn thiếu nhi hiện nay của chúng ta rất yếu. Thậm chí chúng ta có thể đếm trên đầu ngón tay tác giả thường xuyên viết Nguyễn Nhật Ánh sưu tầm xem là một tình huống bị cô lập. Ngoài ra, hầu hết các nhà văn thiếu nhi đều đã lớn tuổi, và chúng tôi đang mong đợi một thế hệ mới, trẻ hơn và sáng tạo hơn.

Tôi khuyến khích các nhà văn dành một phần tư thời gian của họ. Dành thời gian để viết cho trẻ em. Không cần chủ đề gì to tát, chỉ cần viết về con, cháu, cháu của mình chan chứa nghĩa tình, chân thành.

Nhà văn Nguyễn Quang Thiều (phải) nói về tác phẩm thiếu nhi của cùng một gia đình nhà văn Nguyễn Nhật Ánh (cầm micro), nhà thơ Trần Đăng Khoa (áo đen) và nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên ngày 29/9. Đang hoạt động. Nhiếp ảnh: Hòa Nguyễn .

Hiểu Nhân

Philip Roth đã giành được Giải thưởng Nhà sách Quốc tế

In: Sách

Thanh Huyền

– Giải thưởng đã được công bố trong buổi họp báo tại Liên hoan Văn học Sydney tại Úc vào ngày 18/5.

Theo báo cáo của BBC, lễ trao giải được tổ chức tại London vào ngày 28 tháng 6. Tuy nhiên, đại diện của tác giả cho biết Philip Rose có khả năng không thể tham gia sự kiện này.

Nhà văn 78 tuổi nói: “Đó là niềm vinh dự của tôi. Tôi rất vui khi nhận được tin này. Philip Roth.

Philip Roth sinh năm 1933 Ở Newark, New Jersey, Hoa Kỳ, ông đã viết khá sớm, nhưng mãi đến năm 1969, ông mới trở nên nổi tiếng với những lời phàn nàn của Portnoy. Nhiều trang miêu tả sinh động về tình dục. Cuốn sách được xuất bản bởi The Times “Tạp chí đã được chọn là một trong những tiểu thuyết hay nhất của thế kỷ 20.

Năm 2000,” Vết bẩn con người “của ông được khởi quay với sự tham gia của hai ngôi sao Anthony Hopkins và Nicole Kidman. Tác giả đã đúng Ban giám khảo trao giải thưởng danh giá này đã bày tỏ lòng biết ơn.

Anh nói thêm: “Một trong những thú vui đặc biệt của nghề nghiệp là viết lách. Mặc dù tôi thường xuyên cảm thấy đau đầu, nhưng tác phẩm của tôi đã được ca ngợi khắp thế giới. Tôi mong rằng những giải thưởng này sẽ mang những tác phẩm đến với những độc giả chưa biết đến tôi “.

Cậu bé 13 tuổi viết “Nhật ký siêu nghịch ngợm của Alvin”

In: Sách

Mẹ anh từ Hà Nội vào TP.HCM nhận giải vào cuối tuần này. Anh nói: “Tôi cảm thấy rất vinh dự. Được lọt vào hạng mục cuối cùng của sách thiếu nhi là một điều kỳ diệu”. Anh cho biết mình chỉ dùng thời gian rảnh rỗi để viết luận vì đặt việc học lên hàng đầu. Nhờ có mẹ – bà là độc giả trung thành – những lời khuyên đều đặn và đầy kích thích mỗi ngày, Khang Thịnh đã mất ba năm để hoàn thành bản thảo.

Nguyễn Khang Thịnh tại Lễ Trao Giải Sách Hay tại TP.HCM ngày 27/9. Tác phẩm của Khang Thịnh đoạt giải ở hạng mục sách thiếu nhi. Để có được vốn từ vựng cần thiết, anh ấy đã đọc sách về văn học, tài chính và chính trị. Từ năm lớp 4, Thịnh đã tập viết truyện vào vở. Video: Quỳnh Quyên .

Trong khán phòng ngày trao giải, Khang Thịnh tự tin kể câu chuyện về cuốn sách của mình, dù anh lo lắng sẽ đọc đi đọc lại bài diễn văn đó. Khi mọi người đã về hết, Thịnh nhìn tên cô trên tấm bằng khen cười thật tươi. Cậu bé 13 tuổi đã viết một cuốn sách đầy cảm hứng sau khi đọc truyện The Shy Boy Diary (2007) của tác giả Jeff Kinney. Giống như một nhà văn, Alvin thích chơi trò chơi, khám phá khoa học và muốn trở thành một nhà văn trên YouTube. Thịnh cho biết, mẹ cô là hình mẫu cho người mẹ trong câu chuyện này – kiên quyết dạy con ngoan nhưng cho con tự do trưởng thành về mặt tinh thần. Alvin được bố cho chơi game nhưng ngoài đời, Thịnh không được thoải mái như vậy.

Thịnh bàn giao công việc cho Hoa Kỳ. Để tạo tình tiết, anh nghiên cứu các bộ phim và sách về cuộc sống của trẻ em ở nước ngoài. Câu chuyện này kể về một cậu bé hiếu động, khiêm tốn nhưng tò mò và thích khám phá. Các nhân vật phải thay đổi trường học, gặp gỡ những người bạn mới, và gây ra những điều “vừa xấu hổ vừa buồn cười”. Sách dày hơn 200 trang được trình bày theo định kỳ. Quá trình Alvin yêu ngôi trường mới của mình là tác phẩm của bốn chương-Chương mới và Trường học mới-Học kỳ mới và Trường học mới trong học kỳ, Cậu bé đặc biệt-Khai sáng. Sau 10 năm công tác tổ chức, giải thưởng đã được trao cho các tác giả trước đó như Đoàn Giỏi, Thiền sư Thích Nhất Hạnh, Trần Hoài Dương. Hình: Quỳnh Quyên

Ngoài ra, cuốn sách này còn thể hiện những lo lắng, thất vọng và buồn bã của chàng trai, cuối cùng là niềm vui và hy vọng. Ở Hoa Kỳ hay Việt Nam, trẻ em nên yêu thương và chia sẻ sở thích của chúng. Với sự quan tâm và hỗ trợ thích hợp của cha mẹ, con cái của họ sẽ phát triển khỏe mạnh và tự tin hơn. Tác giả bày tỏ mong được các thầy cô giáo và các bậc phụ huynh tôn trọng, lắng nghe. Không ngại thể hiện những ý tưởng ngông cuồng nhất. Nhân vật này là một đứa trẻ điển hình trên toàn thế giới, hay buồn ngủ, trốn học và trốn bố mẹ điểm tốt. Nhà xuất bản Hà Nội sẽ phát hành trong tháng 5, cuốn sách thứ hai của Khang Thịnh dự kiến ​​xuất bản vào năm sau. Ảnh: ThaiHaBooks .

Nguyễn Khang Thịnh sinh năm 2007, học lớp 7 tại Hà Nội. Năm 2017, anh đoạt giải “Phiên dịch viên tiềm năng-Người dịch tiềm năng” trong cuộc thi tìm kiếm Đại sứ văn học Ireland. Anh là cây bút của nhiều tờ báo hướng đến lứa tuổi thanh thiếu niên và học sinh. Thịnh dự định sẽ viết một cuốn sách bằng tiếng Anh và chia sẻ nó với bạn bè quốc tế của mình.

Sách Hay là giải thưởng độc lập, do độc giả và học giả bình chọn, được đồng tài trợ bởi Viện Giáo dục IRED, Dự án Khuyến đọc Hay và Sáng kiến ​​OpenEdu. Trong 10 mùa giải qua, chương trình đã thu hút đông đảo các bậc trí giả, doanh nhân, nhà giáo, nhà báo tham gia. Mùa giải tới, giải đấu sẽ không được tổ chức hàng năm mà tổ chức hai năm một lần.

* Bảy hạng mục Giải thưởng Sách Hay 2020

Quỳnh Quyên

Phiên bản (24)

In: Sách

Nguyễn Đình Tú

Trại rộng, nhưng nhà tù chật hẹp. Tôi ở khu vực dành cho phụ nữ. Mỗi khu vực đều có cửa riêng và bộ phận giáo dục riêng. Khu vực tôi ở được quản lý bởi một trợ lý giám sát. Ra khỏi trại thoải mái hơn nhiều ngày trong trại giam. Chúng tôi bắt đầu công việc lúc 7 giờ mỗi sáng. Sau giờ làm việc, tôi quay lại trại để ăn trưa, khi tôi ra ngoài làm việc, tôi mang theo xoong nồi để nấu ăn. Mỗi lần ra khỏi cổng nội trú đều được coi là thủ tục ra trại rồi mới quay lại trại. Ra thì nhanh nhưng lâu mới về. Họ cũng phải khám xét tất cả mọi người để xem họ có gì để mang đến trại không. Khi tôi ở trong trại giam, tôi nghĩ rằng bị bỏ tù là điều tồi tệ nhất trên đời. Nhưng sau khi nhận án và đi trại cải tạo, tôi thấy không có gì quá đáng sợ. Cuộc sống của những người tù rất buồn, nhưng họ cũng có một khoảng thời gian vui vẻ. Tôi nghe nói chia rẽ phụ nữ dễ thở hơn, vì dù sao thì cũng là đàn bà con gái, trong trại bị chặt bao nhiêu chân rồi. Ai đánh cho tơi bời? Tôi cũng nghe nói tội phạm nam sạch sẽ thoáng hơn nhưng tội phạm nam thì bẩn thỉu và hôi hám. Và vẫn có mùi động vật nhẹ. Có bốn mươi người trong phòng của tôi. Các phòng ngủ đều được bố trí giống nhau. Trần nhà cao. Cửa sổ đang mở. Hai bên sàn bê tông cao khoảng 40 inch kéo dài theo hai bên tường, bên trên là hai gác xép bê tông có lan can sắt bảo vệ. Mười người nằm xuống mỗi tầng. Mỗi phòng đều có nhà vệ sinh và phòng tắm ở bên phải cửa ra vào. Có hai đến ba phòng ngủ trong một khu nhà. Đầu dãy có kho làm tủ dọc để đựng đồ đông và đựng bát đũa. Thường thì cứ hai dãy nhà lại có một nhà tắm công cộng, và có một bếp nhỏ cho các đầu bếp nghỉ mát. Giám đốc không phải đi làm và không phải làm gì cả. Cùng nhau, phổ biến các quy tắc và thông báo các yêu cầu của trại. Khi chúng tôi rời trại, các trưởng ở nhà và chơi. HĐều là câu rất dài, chỉ thời gian ngắn, đều có số của mẹ. Thường thì ngoài đời, số mẹ giang hồ là bao nhiêu thì khi vào trại cũng giữ nguyên số mẹ bấy nhiêu. Đàn ong hoàn toàn nghe lời.

Tôi được xếp vào loại dao rựa mía. Mấy ngày đầu, tôi nghĩ ra cách, sờ vào vết máu trên cà vạt, sờ vào lá mía cũng rách mặt, rung dao, rung chân. Mọi người mới vào đều sợ hãi bỏ trại đi làm. Tôi đi chặt mía một tháng để phù hợp với công việc. Cuối vụ mía làm gạch, cắt lúa. Một lần, khi bạn băng qua những ngọn đồi phía sau trường học, tôi thấy các học viên đang tập luyện trong sân. Tôi nhớ bạn, nhớ những hồ sơ bạn chưa nộp, và nhớ sự vất vả của bạn mỗi khi xuất hiện ở khu Chinatown. Không biết anh sẽ nghĩ gì khi biết em trở thành một tay xã hội đen chuyên tiêu thụ đồ ăn trộm? Em và anh như hai con đường ray, cuộc đời cứ chạy gian nan mà chẳng gặp được nhau. Liệu bạn có trở lại nhà tôi sau ngày tôi đi, và bạn sẽ nói với bà tôi như thế nào về đứa cháu đã mất? Đối với ngươi, ta nghĩ vẫn là có chút thương hại, nhưng cũng không làm được gì, giống như ngươi không thể đạt tới mỹ vị này, ngoài tầm với. Anh ấy đang ở trong bộ quần áo nam, tôi không biết có phải bị bắt nạt không, nhưng mỗi lần tôi nhìn thấy anh ấy, anh ấy trông rất ngốc. Bản án này nặng hơn tôi 36 tháng. Gia đình anh khó khăn nên anh không đi tiếp tế. Đôi mắt của anh ấy hấp dẫn và điên cuồng là vậy, nhưng bây giờ chúng rơi xuống như một cậu bé bị chó cắn. Bất cứ khi nào họ đi làm, nhưng khi hai nhóm gặp nhau, các bảo vệ thường dừng lại hút thuốc cùng nhau và trao đổi vài câu chuyện ngắn. Khi đó, chúng tôi cũng được mời đến hỏi thăm tình hình bên ngoài trại giam, tìm kiếm sự giúp đỡ, truyền đạt thông tin và chia sẻ với nhau, chúng tôi đã nhanh chóng giúp đỡ họ. Tôi gặp n & oacu lần đầu tiênBạn; trong trường hợp này. Lười, như một thằng đói, đi như không nhìn ai, và cố tình chạy vào tôi. Tôi chưa kịp hiểu chuyện thì anh đã nhanh nhảu: “Anh đói lắm, có đồ thì cho em xin chút, hôm nào không có phòng thì vào thăm.” Anh hỏi lại: “Nhưng làm sao mà đổi được”. Cô ấy nói: “Khi gia đình tôi đến thăm tôi, tôi sẽ để lại một cái gì đó cho tôi ở trại đàn ông. Nếu bạn có một túi súp hoặc đồ ngọt, bạn sẽ bỏ chúng vào, và tôi sẽ làm việc đó vào ngày mai. Từ trên núi “Anh sẽ chuyền nó và ném nó bên cạnh cống, tôi biết, tôi sẽ nhặt nó.”

Từ ngày vào trại, cho đến lúc đó, tôi đã được ba người dắt đi. Hai cân xúc xích, một gói mì, vài gói bột canh (hạt nêm), ngó sen và hơn 20.000 đồng Việt Nam, anh bảo gói mì là của anh, trước khi Định đến thăm bạn, anh đã ngã và đến với anh. Cho anh ta 20.000 tệ mì gói. “Cô ấy bảo tôi phải cải tạo. Anh Đinh nói rằng cuộc sống vẫn còn nhiều cơ hội để bắt đầu lại. Cô ấy nói:” Anh đã nhận được gì từ anh ấy, tôi rất ngại! ” “Ông Ding từ chối:“ Ôi trời, đừng do dự ”. Ban đầu, anh ấy không có ý định tham tiền, vì anh ấy sống tử tế, chỉ ham tiền chứ không năng động như tôi. Nhưng nhìn đến đó, anh không thể không đồng ý. Điều này là rất chân thành. Tôi không muốn làm nó buồn. “

Người thứ hai đến thăm cháu là bà nội. Bà không khóc, chỉ nói:” Nằm đó còn hơn ở với bà? ” “Cô ấy nói với tôi rằng sẽ rất đau khổ nếu tôi không nghe lời. Làm con trai thì khó nhưng làm con gái khó lắm. Giáo sư Ruan nói với cô Tám rằng anh ấy đã cướp tôi để kiếm sống. Ai đang theo đuổi tôi?” Được rồi, dừng lại. Đã nói với tôi. Cô chưa thấy con tôi thích như vậy mà mẹ còn mắng tôi à? “Cô ấy không nói gì, ngồi xuống và nhìn chằm chằm vào tay tôi. Hết giờ, trước khi quay lại, cô ấy nói,” Nhìn này. Bên cạnh khu cô đến thăm bạn.# 7913; Mọi người ở bên ngoài, không phải bên trong, bởi vì bạn có thể tiết kiệm thể diện. Qua mức này, khi trở lại, bạn phải đến cảm ơn anh ta. “Người thứ ba đến thăm tôi là một đứa trẻ người Mỹ. Nó cho tôi tiền và một túi kẹo. Đôi tất đen, bộ quần áo điên rồ của Châu. Nó làm việc rất chăm chỉ vào ban đêm, không có quái gì. Tôi bán chủ đề này. Tôi có vài cái Vào khách sạn của anh ấy lần thứ hai và chết tiệt. Hôm qua tôi hỏi tôi có muốn đến thăm anh không. Anh ấy nói với tôi: Anh là đối tượng của câu hỏi này. Anh phải tránh gặp Hong Jia. Anh có thể cho tôi thứ gì không? Anh ấy nói: Để Tôi mua đồ để gửi cho bạn ở Hong Kong. Tôi có kinh nghiệm và không gửi tiền. Bạn nên gửi đồ đi ăn ngay. Tôi không hiểu tại sao bạn lại thích món đó. Mở miệng ra. Điều tồi tệ nhất trên đời. Nhưng nó không tốt cho bạn . Hẹn gặp lại những người bạn của yêu tinh. Đứng … “. Tôi phải ra hiệu cho Hoa Kỳ không nói nữa. Tôi không hiểu Hồng. Nhưng tôi có thể bỏ qua một vài điểm. người này. Tôi muốn phản ánh những ưu điểm của Hong. Anh ấy đẹp trai, quyến rũ và biết cách nghĩ về tương lai, tôi cảm thấy thoải mái khi ở bên anh ấy. Điều này thật tuyệt. Bạn còn muốn gì nữa? Nhưng tôi hơi hụt hẫng, không về thăm tôi, tôi đã thú nhận mọi tội lỗi của mình. Trong trại giam, họ hỏi tôi rất nhiều điều, tôi đã bán hàng ở đâu, với ai, khi nào và sử dụng phương thức thanh toán nào? Em cứ nằng nặc đòi mang ra chợ, bến xe, ga tàu là sẽ dễ gặp người bán đồ, cứ tưởng sẽ tăng thêm cảm giác thèm thuồng, cảm kích và yêu quý nhưng Hồng nói tránh gặp em nếu có. Vợ của Hồng, và tôi thấy mình trong vòng tù tội này, liệu cô ấy có tránh mặt tôi? Không muốn người Mỹ chú ý đến nó. Sau khi thấy tôi nghe tin Hưng, tôi cảm thấy khó chịu và anh ấy tiếp tục nói thêm một câu nữa. Anh ấy hỏi tôi: “Bạn vẫn & # 7899; Thỏa thuận của người đứng đầu? “Tôi đứng một lúc rồi gật đầu. Gã này và người đàn bà chợ béo của Ga đã đánh một đứa trẻ người Mỹ còn quá nhỏ đến chết. Sau khi sự việc xảy ra, tôi lấy đuốc quẹt vào mặt. Thằng Tuấn đốt bà béo đó thích mình lắm, nhưng nó mới đi trại về mà nó bảo vệ ở chợ nên sợ lên chính quyền và quản lý thị trường phạt, nhưng mình bỏ quầy mà họ không sởn tóc gáy. Sau đó, tôi ra đồn gặp Tuấn 3 lần nhưng đều tránh mặt, Tuấn có thể không quên gây gổ với tôi, nhưng do ngại nên không đòi trả tiền, tôi nghĩ tên cầm đầu rất sợ Hồng. Dù sao Hồng cũng là một tay xã hội đen, có hai lần cầm tù, ở bến xe, bến tàu cũng rất giỏi, cũng sợ tên nhóm trưởng phát điên lên mà tìm gặp nguy hiểm, nhưng với Hồng, tôi thấy yên tâm một chút, tôi hỏi Hoa:

– Có phải cô ấy vẫn đang làm bảo vệ ở Ga không? Giờ là chuyện Ga giả làm một con nghiện, liên tục đấu tranh, đánh nhau với mọi người, tranh giành chỗ ăn. Nhưng nhân viên GA đã lãnh đủ Lệnh sợ quá. Đã là anh thì gặp anh, hai anh ấ … Đ. Mẹ ơi, con chán thằng Hồng của mày rồi, mày chịu không nổi.

Tôi hỏi lại:

– Bạn cũng thế Nó có chán không? Nhưng sau khi tận mắt chứng kiến, nó đã nói với anh Hồng rằng của gia đình anh: Đôi giày của anh tốt, nếu được anh hãy thử đi, anh Hồng nhanh chóng tháo ra và cho đi. Bây giờ, tôi đứng lên nói, hay quá, để anh đi, anh kiếm cặp khác, anh Hồng cũng vui vẻ nói, đồng ý: Ừ, anh hơn em rồi, để anh kiếm đôi khác. Loại giày nào!

– Giày gì? Đây có phải là đôi giày thể thao đen trắng không? — Thật đấy. Anh Hồng mặc bộ đồ bay này trông rất ra dáng quân khu. Anh ấy cũng có ở nhà. Anh Hiểu rồi! … làm sao mà không được. Là do tôi mua bằng tiền, Chu Ân điên cuồng đuổi theo tôi & # 273. Mình thích đến Bingtou nào đó đặt mua đôi giày này lâu rồi, mỗi lần đi ngang dòng giày này là mình lại khoe và nhìn cũng phải ghen tị. Tôi bảo anh mua, Hồng nói đắt nên mua đôi bata rẻ. Lần này tôi nói, Châu Điên đã cho tôi bao nhiêu? Lệnh nói rằng hai người đứng đầu sẽ kiếm được một triệu và cho bạn một trăm lẻ năm. Tôi vẫn đang đứng đây. Tôi gọi cho Hong Qiqian, và sau đó tôi bước vào hàng giày. Được một trăm lẻ tám. Tôi lấy hết hành lý ra để đền bù. Đặt hàng những đôi giày sẽ rung chuyển. Lúc này Hồng trông rất thật thà và đáng thương khiến mọi người rất vui. Nhưng bây giờ, trái tim của Hong Hongxing làm gì? Nhưng tôi nghĩ lại nhanh chóng. Có lẽ không nhiều lắm. Có lúc thị trung đoàn trưởng cắn răng chịu đựng, mất hết tính người, anh Hồng có phải ghen với anh mới buông tha? Với lại anh Hồng là người dễ mến, có lẽ hơi thích tìm địa điểm làm ăn?

“Anh Hồng để nó đi với tốc độ này trong bao lâu?” Nó thở dài hỏi câu này. “Điều đó có làm phiền anh không?” – Tôi hỏi America. Hoa Kỳ nói rằng anh ta đã nhìn thấy tôi nhiều lần và anh ta hét lên: A, con. Cha bạn đã đẩy con mắt kia để bắt bạn cầu xin! Nhưng tôi đã ngã xuống. May mắn thay, anh ta vẫn còn say và anh ta không thể chạy được nữa sau khi tìm kiếm một phần. Khi tôi đến chỗ anh Hồng, tôi nghĩ anh ấy sẽ dừng phát súng. Nhưng chết tiệt. Anh ấy nhắc lại với em, em quỳ xuống xin lỗi thì anh ấy đánh bạt tai mấy cái rồi tha cho anh ấy với lý do làm ăn. Tôi như phát điên, tôi bắt anh Hồng bỏ chạy. Nếu Tuấn không đến kịp sẽ bị tôi cầm chai bia đập vào đầu.

Lúc đó, cán bộ trại giam báo cáo thời gian cho đến khi kết thúc. Mỹ phải về nước. Cố Hề Hề câu: “Anh ăn gì cũng được, đừng làm nó đói, khổ thế này, tháng sau anh về, em chịu thua, không có tiền” – sau đó chỉ có Đình Mỹ đến thăm. Thúc đẩy bạn. Cô ấy vừa gửi một cái gì đó. Như Hoa Kỳ đã nói, đồng bạc7843; Cái gì thế này, lần nào anh ấy cũng cố gửi tiền. Tiền của những người bị tạm giam như chúng tôi phải cất vào trại, tiêu đến đâu thì ghi sổ và trừ vào sổ tài khoản. Nhưng nó vẫn có thể được giấu riêng và mang vào phòng. Vẫn còn lưu hành tiền tệ trong bộ. Vẫn đang giao dịch. Cũng như túi bột ngọt không ăn được vẫn có thể bán với giá 10.000 đồng. Một cân xúc xích của ông Ding có thể được bán với giá 25.000 đồng. Có tiền thì đi làm vẫn mua được. Có người bên ngoài là có tất cả. Nếu chúng ta đến nhà ai đó để lấy nước trong năm phút, chúng ta có thể yêu cầu họ mua mọi thứ. Sau đó, họ rải rác trên đường về nhà. Chỉ cần nhặt nó lên, đội mũ, đội lên đầu. Quản ngục không thể đối phó với chúng tôi mọi lúc. Chưa kể đôi khi chúng còn lơ là để cho bọn tội phạm đói có cơ hội ngày càng nhiều. Khi vào trại thì tùy trường hợp. Họ hết mang theo ma túy, tiền bạc, súng ống, nhưng ngay cả khi gói bánh, kẹo hay mớ rau nhặt được dọc đường, họ thường “linh hoạt” cho đi. Tôi mang cho anh ấy một số đồ dùng mà tôi nhận được từ mọi người. Có khi là gói giò, gói kẹo, gói ngó sen và gói canh nữa. Chúng ta cần súp ở trại. Vì có nhiều cơm nhưng không có thức ăn. Chỉ cần rưới nước canh lên là có thể ăn cơm ngon lành. Một ngày nọ, Joe nói với tôi: “Anh trai tôi bị bệnh nặng, tôi bị tiêu chảy cả tuần nay. Không có tiền mua thuốc điều trị. Tôi có tiền cho bạn để bạn có thể mang thuốc tốt cho anh ấy.” Sau đó anh ta hỏi: “Bao nhiêu?” Anh ta nói: “Hai mươi.” May mắn thay, khi người Mỹ đầu tiên đứng dậy, tôi đã lấy được tiền do anh ta giấu trong túi kẹo và cho vào. Phần dưới cùng của túi vật tư. Ngoài ý nghĩa của gói dữ liệu trên, nhiều người còn đầu tư vào tội phạm kiểu này, tôi có họ và mang theo ba tá, tôi mừng lắm Bảo ơi, may mà anh được cứu, anh em chúng tôi có nhiều xã hội đen, đông anh em.Mau. Nếu đã là anh em thì sẵn sàng sống chết. Nếu Châu có được, anh ấy cũng rất vui. Nếu anh trai là gấu thì ít nhiều cũng sẽ được che chở và bớt khổ. Tôi được chuyển sang đội thêu. Lúc đầu tôi rất vui. Do đó, chúng tôi không cần phải đi làm nữa. Nhưng ngày hôm sau, tôi thấy chán. Phòng thêu nằm trong trại. Chúng tôi vừa ăn vừa lăn ra ngủ, sau đó đi bộ từ phòng sang phòng thêu và ngồi đến hết giờ. Cuộc khủng hoảng sẽ không kéo dài. Bí mật này không thể chịu đựng được nữa. Cho đến thời hạn nộp đơn xin gia nhập đội cắt bí ngô của tôi. Bí ngô trồng rất nhiều trong trang trại. Vào mùa thu hoạch, những trái bí giống như đàn lợn con nằm rải rác trên đồi, chỉ chờ chúng tôi xẻ thịt mang về cho xe hàng. Khi tôi ra ngoài, tôi có cơ hội gặp Chu. Trông khỏe mạnh hơn. Đã gần hai năm trôi qua, anh sắp tròn 20 tuổi. Anh ấy thực sự là một người đàn ông trưởng thành. Anh nói với tôi: “Lâu rồi không gặp nhau, không biết thế nào?” Cô ấy nói: “Em muốn vào đội thêu, không ra ngoài được. Em có cần gì không?” Cô ấy hồ hởi thông báo: “Anh được ra trại rồi. Anh ấy thương em lắm, chốt hàng luôn, còn có số mẹ nên không ai dám đụng đến em, anh ấy giúp bọn em và cuộc sống sẽ dễ dàng hơn em cảm thấy rất vui nên cũng rất thú vị. Anh ta cắt quả bí ngô và mang cho anh ta món súp và chiếc ví mà anh Ding vừa mang từ anh ta. Chúng đã được đưa cho tôi vào tháng trước.

Nhưng tôi không bao giờ phải cắt quả bí nữa. Cô ấy đã được thả bốn tháng trước thời hạn Vì vậy, tôi chỉ cần 20 tháng tù để hình dung ra tiền án là gì, tôi có thể trở về cuộc sống tự do với bà nội và Hồng Ân,

khi Ding đứng đó, khi tôi đến cổng trại , Tôi rất ngạc nhiên. Lần này anh ta lái chiếc xe 82 cup màu xanh lam. Tôi hỏi, làm sao anh biết hôm nay tôi đi vắng? Anh Ding hỏi lại, anh không biết tôi là cảnh sát sao? Đúng vậy. Anh ta là Cảnh sát, có thể bạn của anh ta là cai ngục ở đây. Nhưng hãy quên nó điBảo trọng, anh Định bảo tôi về nhà ngay, rửa sạch bụi bặm, ăn uống miễn phí, xem thế nào!

Đây là lần đầu tiên tôi ngồi sau xe máy của con trai mình. Nhưng người đàn ông này đang mặc đồng phục cảnh sát. Tôi chợt nghĩ: Tại sao không phải là người này?

Còn tiếp …

(Từ phiên bản mới của Ruan Ruan Ding do Onion Press, Nhà xuất bản Công an Nhân dân xuất bản)

Nhật Chiêuécrit là một tập thơ của He Xuanxiang

In: Sách

Khách mời của hội nghị là Tiến sĩ Bùi Trân Phượng. Nhật Chiêu tuyên bố rằng ông đã sử dụng lý thuyết văn học và quan điểm triết học của Gaston Bachelard (1884-1962) để đưa ra quan điểm về tác phẩm “Nữ hoàng của những bài thơ”.

Bachellard đã viết hai cuốn sách về trái đất, và nhiều nhà văn lớn trên thế giới liên kết hang động với hình tượng phụ nữ. Các nhà triết học Pháp chủ trương trí tưởng tượng của con người dựa trên bốn yếu tố lửa, nước, đất và không khí, và phát hiện ra mối quan hệ giữa bốn yếu tố nguyên thủy với các cấu trúc vật chất và hư cấu. -Nhiều tác phẩm của He Xuanhong như Trống Kẽm, Đèo Badoi, Hang Cắc Cớ, Đu quay … Dưới góc nhìn của “nhân vật chính diện”, nó sử dụng những hình ảnh ẩn dụ của thiên nhiên để thay thế đôi mắt của con người, nêu bật ý nghĩa quan trọng. Vai trò của phụ nữ trong xã hội.

Nhật Chiêu có một bài viết ngắn trên trang cá nhân của mình:

“Những bài thơ của He Xxiang được viết như thể đang khôi phục lại hình ảnh người phụ nữ. Trên cơ sở xã hội và tự nhiên, cần xác lập một bản gốc hơn và Bản sắc phụ nữ hiện đại mở đường, nghĩa là đặt phụ nữ làm cốt lõi của trí tuệ. Nơi tôn giáo đã tồn tại từ thời cổ đại và vị thần được nam giới tôn thờ dưới sự thống trị của tôn giáo.

Bài thơ của He Xxiang là trái đất Chất thơ được thể hiện qua vô số hang, suối, giếng, trống kẽm, đèo, hồ, xô, thuyền, trống thuyền … Đây là nguyên lý của thơ ca (âm dương) và phép biện chứng khai mở, vì vậy, bí ẩn ở chỗ lái xe chỉ là trò chơi bề ngoài. “Và không cần phải nói. SP.”. Kiểu sống này không liên quan gì đến việc theo đuổi danh vọng “là một cậu bé”. Không có “tham vọng như một bà ngoại.” Chỉ có bản chất của phụ nữ là khao khát được sống. Chỉ tình yêu, thiên nhiên, khát vọng yêu và được yêu. Baudelaire nói rằng trong mỗi chúng ta đều có đàn ông, đàn bà và trẻ em. Tất nhiên, nhưng theo chúng tôi, điều này quan trọng hơn đối với phụ nữ, như đã thấy trong các bài thơ của Xu Xing, hình ảnh phụ nữ được hát một cách hào phóng. Không những thế còn phải dám mạnh dạn. Bản chất khoan dung và táo bạo.

Xu ồxing (1772-1822) là nhà thơ còn gây tranh cãi giữa nhiều học giả, di sản văn học của bà chủ yếu là chữ viết. Nhà thơ Xuan Diwu có biệt danh là “Bà chúa thơ Nôm” Các tác phẩm của ông thể hiện tiếng nói của thời đại ông với “sự thanh thản và chủ nghĩa thế tục”.

Cuốn sách này cảnh báo về mặt khác của công nghệ

In: Sách

Bản dịch tiếng Việt của cuốn sách vừa đoạt giải B Giải thưởng Sách Quốc gia năm 2020 do Hội Xuất bản Việt Nam tổ chức. Peter Townsend giới thiệu về lịch sử phát triển của loài người. Loài người đã trải qua một chặng đường dài từ cuộc sống “ăn lỗ” đến cuộc sống hiện đại. Trong hành trình này, nhân loại đã đạt được vô số thành tựu chính trị, xã hội trong lĩnh vực văn hóa, nghệ thuật, đặc biệt là lĩnh vực khoa học và công nghệ. Công nghệ là cơ sở của sự tiến hóa của loài người. . Các vật thể nguyên thủy như đá phiến, công cụ kim loại dùng cho giao thông và điện là xương sống của sự phát triển nông nghiệp, sinh học và y học. Công nghệ mang lại lợi ích rất lớn. Nhờ đó, chúng ta có thực phẩm và hàng hóa xa xỉ, chúng ta đã thiết lập các kết nối trên toàn thế giới, và nâng cao tuổi thọ của con người … – Nhà xuất bản Chính trị Quốc gia và Thái Hà Books, đồng thời đoạt Giải B Sách Quốc gia năm 2020. Tác động xấu đến môi trường sinh thái tự nhiên và đời sống con người. Cuốn sách đưa ra một số trường hợp cụ thể, như việc con người sử dụng than, khai thác mỏ làm thay đổi điều kiện tự nhiên, dẫn đến biến đổi khí hậu và thiên tai. Các phát minh liên quan đến giấy, da, thuốc kháng sinh, phim ảnh, mạng xã hội… Ngoài việc mang lại lợi ích rất lớn cho con người, chúng còn có tác động tiêu cực đến sức khỏe, sự an toàn và kỹ năng sống. Và văn hóa của các thành viên trong xã hội.

Cuốn sách này là lời cảnh tỉnh cho những người sống dựa vào công nghệ. Để tránh rủi ro, mọi người nên hiểu rõ bản chất của thiết bị và điều chỉnh thói quen, lối sống để tránh bị nghiện.

Giọng văn của tác giả nhẹ nhàng, lí trí. Anh không hề sáo rỗng mà dùng nhiều ví dụ cụ thể, sinh động để minh họa. Peter Townsend tin rằng chỉ cần có đủ thông tin, dữ liệu, kiến ​​thức và hiểu biết, con người có thể vượt qua nhiều thảm họa. Peter Townsend (Peter Townsend) là Giáo sư Vật lý danh dự tại Đại học Sussex ở Vương quốc Anh. Anh từng tham gia các chương trình nghiên cứu ở nhiều quốc gia và nhận được nhiều giải thưởng khoa học, trong đó có bằng tiến sĩ danh dự của Đại học Tự trị Madrid (Tây Ban Nha).

Milan Kundera giành giải Franz Kafka 2020

In: Sách

Theo The Guardian, nhà văn 91 tuổi vui mừng khi biết thông tin về giải thưởng qua điện thoại vì rất ngưỡng mộ Kafka. Milan Kundera sẽ nhận được giải thưởng trị giá 10.000 đô la Mỹ tại lễ trao giải được tổ chức tại Tòa thị chính Praha vào cuối tháng 10, nhân kỷ niệm Ngày Độc lập của Cộng hòa Séc vào ngày 28 tháng 10. Theo trang web của giải thưởng, ban giám khảo sẽ đề cử Milan Kundera làm người tổ chức Giải Nobel Văn học vì ông “không chỉ đại diện cho châu Âu, mà còn có địa vị quốc tế.” Milan Kundera (Milan Kundera) sinh năm 1929. Tác phẩm “Sự hiện diện không thể chịu nổi” của ông được chuyển thể thành phim vào năm 1988. Nhiếp ảnh: Tellerreport .—— Ban giám khảo tin rằng Kundera đã có đóng góp “đáng kinh ngạc” cho nền văn học và văn học Séc của ông. Những giải thích và hiểu biết khác về văn hóa Châu Âu và thế giới. Một năm trước, đại sứ Cộng hòa Séc tại Paris đã đến thăm nơi ở của nhà văn và cấp giấy chứng nhận quốc tịch cho Kundera. Năm 2008, tác giả đoạt Giải thưởng Văn học Quốc gia của Cộng hòa Séc và được nhập quốc tịch từ quê hương Brno của cha mình, nhưng anh cho biết mình vẫn chưa muốn về nước.

Theo Pravo, vào năm 2018, Thủ tướng Andrej Babiš (Andrej Babiš) đã yêu cầu nhà văn trở về nhà sau cuộc phỏng vấn thân thiện với gia đình tác giả và coi Kundera là Một nhà văn có ảnh hưởng sâu rộng đến Pháp và Cộng hòa Séc ”. Kundera cũng đóng góp bộ sưu tập của mình cho Thư viện Moravian ở Brno, để cuốn tiểu thuyết “Một kỳ nghỉ tầm thường” được dịch sang tiếng Séc.

Năm 1979, ông trở nên nổi tiếng với việc dịch “Cười” và viết bằng tiếng Séc. Immortality (1988) là tác phẩm cuối cùng của ông viết bằng tiếng mẹ đẻ, sau đó là sách tiếng Pháp. Trong những ngày đầu của Nytimes, anh muốn biết mình là ai và liệu Pháp có phải là điểm dừng chân hay chỉ là sự lựa chọn, bởi quê hương anh luôn xuất hiện trên từng trang viết của anh. Tác phẩm của Milan Kundera được dịch sang tiếng Việt. Nhiếp ảnh: Nhã Nam .

Miami Kundera được biết đến với sự nhẹ nhàng không thể chịu nổi (1984), sách được phát hành tại Việt Nam vào năm 2018. Cuốn sách bị cấm bằng tiếng Séc khi nó được xuất bản lần đầu tiên, vì vậy vào năm 2006-nguồn gốc của cuốn sách được xuất bản tại quốc gia / khu vực của nó, tác phẩm này nhanh chóng trở thành một cuốn sách bán chạy. – “The Guardian” cho rằng cuốn tiểu thuyết của Milan Kundera đã lột tả được cảm xúc, suy nghĩ và niềm tin trong trái tim mỗi người. Trang web Pravo cho rằng tác giả đã ảnh hưởng đến tâm lý con người của Franz Kafka hoặc cách viết châm biếm – che giấu nỗi đau. Thông qua các tác phẩm của mình, anh dành tâm huyết để viết nên những mối quan hệ phức tạp trong xã hội thông qua những câu chuyện có sức sống bền bỉ theo thời gian. Các tiểu thuyết lớn khác của Kundera bao gồm “Trò đùa”, “Vĩnh biệt Waltz” và “Người bất tử”. Ông đã giành được nhiều giải thưởng văn học, như Giải thưởng Jerusalem năm 1985, Giải thưởng Herder do Đức và Áo tổ chức năm 2000, và Giải thưởng Văn học của Thư viện Quốc gia Pháp (BnF) năm 2012. )

“Hà Nội cho biết nó xảy ra thường xuyên” – nói ở thủ đô

In: Sách

Văn bản gồm bốn phần, liên quan đến bốn khía cạnh văn hóa: ngõ nhỏ (lối ăn), manh áo (quần áo), tình yêu độc đáo (lối sống gia đình), đường nhựa và gạch ( Dân đô thị). Về mọi mặt, tác giả đều ghi lại những quan sát rất nhỏ, vì là hiện tượng bình thường và gợi lại nhiều chuyện xưa nên ít người để ý.

“Hà Nội nói là bình thường” nghĩa là không có ngoại lệ và không có gì phải bàn cãi. Tuy nhiên, độc giả sẽ thấy rằng những điều “bình thường” ấy đã nghiễm nhiên trở thành dấu ấn của Hà Nội. Anh viết rằng đàn ông đất nước này thích ngồi vỉa hè: “Ở Hà Nội, các phòng trà, quán bar giống như một không gian cộng đồng.“ Đúng chất Bắc ”khi những người uống bia mà say thì tranh cãi. “Nó không được viết là mặc quần lọt khe và nói rằng ‘Tôi sẵn sàng làm việc’, cũng không phải rằng mũ và bộ quần áo đã từng là dấu hiệu nhận dạng của cô ấy.

Sách của Công ty Nhã Nam, xuất bản tháng 10. Ảnh: Thanh Hoa.

Trong bài “Cơm hai niêu”, tác giả coi giới thiệu khái quát về mâm cơm Hà Nội và Việt Nam: “Ngày xưa, người ta dùng cách sắp xếp bát đĩa sao cho có. Một vài món ăn, chúng không quá trơn trượt, không có gì khó chịu hơn khi ngồi vào mâm mà thấy bát đồ đạc, cảm giác đĩa cơm trống rỗng làm phiền người Việt. (…) Được lưu truyền từ bao đời nay. Món canh được bày trên hai đồ vật bên phải nồi cơm điện, dù là thịt hay sườn, người nội trợ cũng không khỏi chạnh lòng ”. Hình ảnh và tiêu đề với những câu chuyện cũ liên quan đến sự vật và sự kiện. “Người Hano tin rằng giá trị bảo tồn của họ là nhờ những lớp trầm tích này. Họ tự hào và yêu mến hình ảnh Hà Nội cổ kính đã qua hàng trăm năm truyền lại. Họ cũng như những nhà văn, nhà thơ hay nhạc sĩ chung thủy với Thăng Long. Góc nhìn-Kẻ Chợ, người diễn thuyết về vẻ đẹp vĩnh hằng », Trương Quý viết. Tâm sự thảnh thơi, hoài niệm, đôi khi vài trang ẩn chứa những nụ cười khẽ và sự mỉa mai.

Nguyễn Trương Quý từ lâu đã là một kẻ cuồng tín Người nghệ sĩ ghi Hà Nội, nhà văn Hà Nội Những trầm tích của quá khứ, dù là vật chất hay tinh thần, những nốt nhạc nhỏ ấy cứ như quẩn quanh trong từng ngõ ngách, nhưng đã hòa thành bức tranh lớn về Hà Nội trong thời gian và không gian nơi đây. Trước đây, anh đã gắn bó rất nhiều với “Cảnh thiên nhiên Hà Nội, Hà Nội ơi là Hà Nội, Hà Nội còn ai hát, Hà Nội còn gì hát … – Nguyễn Trương Quý sinh ra tại Hà Nội, tốt nghiệp chuyên ngành kiến ​​trúc, viết văn, hội họa, đồ họa Thiết kế và truyền thông, và Bùi Xuân P- đã đoạt giải Tình yêu Hà Nội năm 2019. Hoa