Tiểu thuyết tội phạm biên giới đoạt giải A

In: Sách

Đội trưởng Di Liễu, nhà văn Chu Thanh Hương (Chu Thanh Hương) kể về một người phụ nữ tên Liễu Tiên Tân (Liễu Tiên Tân) trở thành trùm buôn lậu khét tiếng vùng biên giới. Tác phẩm này miêu tả cuộc chiến chống buôn lậu đầy gian khổ khi tội phạm là phụ nữ với vỏ bọc phức tạp và uy quyền. Nhân tiện, tác giả giải thích rằng số phận con người làm chưa tốt thì vẫn còn tình yêu và tình bạn ở một góc khuất – khi hưng phấn sẽ giúp họ thức tỉnh lương tâm.

50 triệu đồng cho mỗi bản tác phẩm đoạt giải trong tiểu thuyết Giải thưởng Hải Đế. Ảnh: NXB Công an nhân dân.

Zhu Qingxiang đã tham gia cuộc thi lần thứ ba và đã giành được giải thưởng “Hoa bay” với chủ đề “Buôn bán phụ nữ” và giải C “Bí ẩn của Phong”. Hoàng Sơn (Hoàng Sơn) -Những bài báo về vụ cướp Lạng Sơn từ năm 1990 đến nay. Cô sinh năm 1986, là người dân tộc Tày, từng công tác tại Phòng PX03 Công an tỉnh Lạng Sơn.

Rễ Đoàn Hữu Nam – người đồng đoạt giải tiểu thuyết hạng A – người phụ trách Làng Vương viết: Nếu người ta muốn chết mà sợ bị quả báo và tù đày, thì nên vào rừng sống một mình. Trên đường chạy trốn, nhân vật tìm cách sống sót trong khi bị quá khứ ám ảnh, mong muốn trở lại thành người bình thường. Anh quyết tâm thoát khỏi khu rừng, tội hay chết theo phong tục của người Mông Cổ.

Nhiều tác phẩm đoạt giải B và C đã sử dụng các hình thức tội phạm truyền thống và phi truyền thống khác nhau trong cuộc sống hiện đại. The Colonel’s Face (Phạm Thanh Khương) – Giải B hư cấu Dựa trên một dự án có thật ở Sơn Lalang Long (Lóng Luông) năm 2018, anh đã viết tác phẩm về đơn vị phòng chống tội phạm ma túy bị kết án trong ba ngày. Ảnh minh họa mô tả Vai trò của những cán bộ, chiến sĩ dũng cảm, vai trò của người chỉ huy Công an và triển vọng đấu tranh với tội phạm ma túy.

Đảo Riot-tác phẩm trinh thám của nhà văn trẻ Đức Anh-kể về cái chết của một bà lão trên một hòn đảo nhỏ. Dịch Phantom-X. Trận dịch này khiến mọi người mất tập trung, Tư Thành Đức quyết tâm lật ngược tình thế, dò tìm manh mối từ hàng xóm.

Phó Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam kiêm Chủ tịch Hội đồng Giám khảo, nhà thơ Trần Đăng Khoa cho biết: “Nhiều vụ án quan trọng đã được văn hóa hóa, vượt ra ngoài phạm vi số phận con người, với những âm mưu hấp dẫn chiếu từ sáng đến tối. Thời gian. ”- Cuộc thi tiểu thuyết, truyện, ký về an ninh Tổ quốc do Bộ Công an và Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức“ Vì hòa bình và hòa bình ”(2017-2020), tổ chức tại Hà Nội chiều 28/10. Trung tướng, nhà văn Hữu Ước khởi xướng cuộc thi từ năm 1999 và đã 4 lần tổ chức.

Nhiều chuyên án, vụ án nổi tiếng, kinh điển của lực lượng Công an nhân dân đã được các tác giả sử dụng và sáng tạo ra các tác phẩm sau: vu cáo và phản công việc Hà Giang năm 1959. Bên kia thiên đường Ngôn Vĩnh, Hứa Dự án CM12 trong “Đêm yên tĩnh” của Mai, Cổ trắng L của nhà văn Như Phong viết trong một vụ án kinh tế điển hình … – -Tác phẩm chuyển tiếp-Tiểu thuyết-Giải thưởng Địa phương APhuan-Người Root Zhu Qingxiang-Doan Huu Nam- — Giải Cầu lông-Ruan Sanjian-Argentina Pan Hanqing Kim-Ruan Wenpeng

Giải Tư vấn-Nguyễn Đức AnhDinh Phu Van-Do Xuan Thu Thieves Group-Lai Van Long — Class History, Logo

Trao giải Sói trắng-Phan Thế Cải

Câu chuyện tiền tuyến Cam Ranh-Bạch Lê Văn Nguyên-Lương Sỹ Cầm

Prix CCM 12 derr Chuyên án phản gián đầu tiên-Nguyễn Khắc Đức- — Giá khuyến mãi k Hai loại sản phẩm chung: Country Story-Fan Guanglong, Forest Cave-Tong Yuhan, Forest Night-Ruan Duim Diem, Legend Road 1 C: Girl’s Shoulder-Tram Huong, Stranger-Pendipu Montagne Avenue (Rue de la montagne) -Hồ Thùy Giang, người cầu hôn-Lê Ngọc Minh .

Di Ca

Cái chết của Dịch giả Dunn Tuhun

In: Sách

Cách đây 4 năm, anh bị đột quỵ, phải mổ não, sức khỏe ngày càng giảm sút. Sau khi khỏi bệnh, ông vẫn miệt mài làm việc và tái bản bảy kiệt tác của văn học Nga, bao gồm: tiểu thuyết “Người nghệ sĩ và Margarita” (Mr. Bulgakov), “Những giọt nước hoang dã” (Mikhail Prisvin) ) Tuyển tập, một cuốn tiểu thuyết “Trái tim” (Mikhail Bulgakov). Những câu chuyện sau đêm tốt nghiệp (Vladimir Tedlyakov), Tiểu thuyết Cứu tinh (Miguel Otero Silva), Tuyển tập truyện ngắn Blue Gates (nhiều loại), Lilas · Tuyển tập truyện ngắn của Hugh (nhiều tác giả).

Sinh năm 1952 tại Heting, Đoàn Tử Huyến tốt nghiệp trung học và được chọn sang Liên Xô (cũ) du học. Về nước, ông giảng dạy một thời gian tại Trường Đại học Sư phạm Hà Nội, sau đó làm biên tập viên văn học tại Nhà xuất bản Laodong, cộng tác viên biên tập Tạp chí Văn học nước ngoài của Hội Nhà văn Việt Nam. Sau đó, ông thành lập một hiệu sách Đông Tây và biến nó thành trung tâm văn hóa và ngôn ngữ Đông Tây. Vợ anh là giáo viên dạy tiếng Nga và hai con một trai một gái.

Dịch giả Đoàn Tử Huyên qua đời tại Hà Nội vào sáng ngày 22/11. Lễ viếng ông được tổ chức từ 7h15 đến 9h15 ngày 24/11 tại Bảo tàng Vui Cầu Giấy, Hà Nội. Hài cốt của ông sẽ được chôn cất tại quê hương của Công tước Shimoda. Ảnh: Nguyễn Đình Toán .—— Nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên cho biết, ông là một dịch giả xuất sắc và đã mang nhiều tác phẩm văn học kinh điển của Nga đến Việt Nam từ những năm 1990. Kể: “Đoàn Tử Huyên là cây đa trong làng dịch Việt, có hôm hăng hái dịch từ 40 đến 50 trang.” Anh thường chọn những nhà tư tưởng cấp tiến tiêu biểu.

Các dịch giả tiểu thuyết tiêu biểu trong đời ông là họa sĩ và Margaret của M. Bulgakov. Cuốn sách đoạt giải thưởng của Hội Nhà văn năm 2008 cũng là tác phẩm tâm đắc nhất của Duane Thun. Ngoài ra, anh còn dịch cuốn tiểu thuyết “Quả trứng định mệnh, trái tim chó” của tác giả. Anh đã hoàn thành bản dịch “Lolita” của Nabokov hàng chục trang, nhưng nghe nói Dương Tường cũng đang dịch cuốn sách nên anh đã đặt xuống. Năm 2015, anh biên tập cuốn “Câu chuyện Nga” do Vaxili Popov dịch.

Năm 1996, ông có cơ hội phát hành lại tạp chí văn học nước ngoài của Hội Nhà văn Việt Nam, nhưng ấn phẩm này đã ngừng xuất bản vài năm sau đó. . Nhà phê bình Fan Xuanruan gọi đó là “linh hồn” của tạp chí, trực tiếp sáng tạo nội dung, sắp xếp bản thảo, vạch ra hướng phát triển … – Đoàn Tử Huyên, Lao Động dịch NXB “Craftsman and Margarita” trực thuộc Trung tâm Văn hóa Văn nghệ Đông Tây. Nhiếp ảnh: Đông Tây.

Ngoài công việc dịch thuật, anh còn là một công ty sách, từ đầu những năm 1990, anh là một trong những người theo mô hình nhà sách tư nhân từ rất lâu. Sáng tác, tuyển chọn, dịch và in ấn nhiều tác phẩm quý. Khi nhạc sĩ Trịnh Công Sơn qua đời năm 2008, ông đã đồng biên tập bộ truyện Một cõi của Trịnh Công Sơn với Nguyễn Thụy Kha và Nguyễn Trọng Tạo, bổ sung thêm cho cuộc đời và sự nghiệp của con người. Cùng năm với nhạc sĩ, Đoàn Tử Huyên đứng ra xuất bản tập thơ và gửi ra những bài thơ thời đó là bài Anh Ngọc do nhà thơ Anh Ngọc viết từ rất lâu. Ông Anh Ngọc tuyên bố: “Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc xuất bản cuốn sách này và cũng không biết phải làm như thế nào. Thầy Đoàn Từ Huyên đã giúp tôi đưa ra ý tưởng về tổ chức, danh sách khách mời …”, Phó giáo sư, nhà sử học Chương Thâu nói. Nếu không có sự đầu tư của Đoàn Tử Huyên, toàn bộ bộ Phan Bội Châu gồm 10 cuốn.

Cuốn sách “Vương quốc Trịnh Công Sơn” do Đoàn Tử Huyên tham gia biên soạn. Ảnh: East and West.

Từ năm 1999, ông thành lập Trung tâm Văn hóa Đông Tây dưới sự bảo trợ của Hiệp hội Nghiên cứu Đông Nam Á. Trung tâm trở thành trung tâm giao lưu văn hóa của ngành giải trí. Thư viện-café-livre đông tây của nó ở Cầu Giấy, Hà Nội cũng là nơi học tập của nhiều thế hệ học sinh. Nhà thơ Anh Ngọc nhớ đến Đoàn Tử Huyên là người hào hiệp, lịch thiệp, được nhiều người yêu mến, kính trọng. Vì anh ấy thường ở nhà. Hôm ở Cafe Đông Tây, anh nói đùa với bạn bè: “Vào đây để anh trông xe cho.” Dịch giả Lê Bá Thư cũng gửi lời cảm ơn đến Đoàn Tử Huyến và Trung tâm Văn hóa Ngôn ngữ Đông Tây ở Tuy Hòa (Phú An) năm 2003 Tổ chức hội nghị dịch thuật và trại dịch thuật. Trong chương này, anh ấy cũng thích nghệ thuật nhiếp ảnh, và thích chụp núi sông và mặt người. Tại buổi giao lưu, Đoàn Tử Huyên cho Trung tâm Văn hóa Ngôn ngữ Đông Tây xem sách, anh thường ngồi thẫn thờ trong góc với chiếc máy ảnh, mái tóc lãng tử che mất một phần khuôn mặt. Ông đã ghi lại nhiều chân dung của các nhà văn, nhà thơ, học giả, chính khách và những người bạn thân, Người qua đường … Với sự giúp đỡ của nhiếp ảnh gia Trần Đĩnh, Đoàn Tử Huyên đã tự mình dựng nên tác phẩm của mình trong một hình vuông mà anh gọi là “khung lặng đầy môi”. Đoàn Tử Huyên đã làm thơ về sở thích vẽ tranh của mình:

Xem người ta chơi, ta cũng chơi. Có một số quán cà phê và thư viện trong không gian văn hóa phương đông và phương tây của Hà Nội, hiện đang được quản lý bởi anh trai của Đoàn Tử Huyên, anh Đoàn Tử Hoàn. Độc giả có thể đánh giá cao một số “mặt vuông” được ông sử dụng xen kẽ trên giá sách như một minh chứng về sự tồn tại của người sáng lập tại đây.

HàThu

Sách của 45 tổng thống Mỹ

In: Sách

Sách xuất bản lần đầu năm 1980 và đến tay độc giả Việt Nam vào năm 2018 với tư cách là 44 đời tổng thống Mỹ. Cuốn sách vừa thêm một chương về Tổng thống thứ 45 của Hoa Kỳ Donald Trump (Donald Trump), người đang cạnh tranh gay gắt với Joe Biden. Vào cuối của Nhà Trắng từ năm 2021 đến năm 2024. Cuốn sách cũng đã được cập nhật dữ liệu mới trong mục lục để giúp độc giả có cái nhìn toàn diện và sâu sắc hơn về Tổng thống Hoa Kỳ. Hợp chủng quốc Hoa Kỳ (tên tiếng Anh: “The Book of Pres President of the United States”) là ấn bản thứ chín của tác phẩm nổi tiếng do William A. Degregorio biên soạn. Sách vừa được tờ Giời Press và Omega Plus xuất bản. NgaVũ.

Cuốn sách dày 1500 trang mô tả cuộc đời, hoạt động chính trị, bạn bè, kẻ thù, thành công và thất bại của 45 vị tổng thống. Chẳng hạn như mô tả ngoại hình, tính cách, dòng dõi tổ tiên, các thành viên trong gia đình, hoàn cảnh xuất thân, thời thơ ấu, tín ngưỡng tôn giáo, chuyện tình yêu, v.v. Tình yêu, học vấn, sự nghiệp, kinh nghiệm trong quân ngũ, sự nghiệp chính trị … Con đường trở thành một tay trắng cũng được Hạ viện trình bày rất chi tiết, bao gồm các ứng cử viên của đảng, đối thủ, chiến dịch tranh cử, kết quả, bài diễn văn nhậm chức khó quên, ngày nghỉ hưu và cái chết … Tác giả cũng Đã giới thiệu cho độc giả từng văn phòng của tổng thống và các cột mốc quan trọng của chính phủ Hoa Kỳ. Thẩm phán cao nhất cho nhiệm kỳ hoặc sự bổ nhiệm đó.

William A. Degregorio đã biên soạn một danh mục sách về từng tổng thống, bao gồm cả sách về họ. Tự họ làm. Tác giả cũng sưu tầm và biên soạn những câu nói nổi tiếng và những lời khen ngợi mà các em có thể tham khảo. Cuốn sách thu hút nhiều độc giả hơn khi đề cập đến những vấn đề cá nhân như ngoại tình hay sinh con, cũng như những vụ bê bối của từng tổng thống. Thông tin về chính trị Hoa Kỳ, bao gồm danh sách đầy đủ các khóa học của quốc hội phù hợp với từng tổng thống. Vì vậy, nó có thể được xem như một biên niên sử về hoạt động của các thể chế quốc gia Hoa Kỳ trong suốt 240 năm qua.

Tác giả William A. Degregorio (William A. Degregorio) sinh năm 1946, là nhà văn tự do, chuyên mục lịch sử và chính trị gia, đồng thời là nhà báo của New York Contemporary Biography. Sau khi tốt nghiệp đại học, ông làm nhà phân tích nghiên cứu và phóng viên tin tức cho Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ. Ông cũng là tổng biên tập của bộ bách khoa toàn thư của Hammond Yearbook và Ohio Yearbook.

Sống chung với mẹ kế (5)

In: Sách

Giả Hiểu-Chương 3 Mẹ kế của anh ta-Hy Lôi thấy chồng nói như vậy không có lý do gì, phải, cô ấy đã trở về từ sáng sớm khi cô ấy đi làm-buổi trưa, thông qua mọi người Hạn chế, ngoài ra, tôi không quen gọi người không liên quan gì đến mình là “mẹ”, thực ra cô ấy cảm thấy xấu hổ và kỳ cục. Cuối cùng, Hy Lôi nói, rồi tôi sẽ dần thích nghi và tôi sẽ sửa chữa dần dần.

Khi nói ra những lời này, trong lòng Hy Lôi bất giác nghĩ:

– Theo như những gì tôi đã nói, tôi không thấy cô ấy gọi mẹ chồng anh đến mức nào!

Nhà này có thời gian biểu cố định hai tuần một lần, cô ra ngoại ô thăm ông bà của Winbond, ba mẹ của Winbond cũng là ba mẹ, ba mẹ là cô Phương Xảo Trân và ba mẹ Hứa Trường Thiên. Anh Hứa Trường Thiên quê ở Hà Nam, ngày xưa bố mẹ anh đến thành phố phía Bắc này do nạn đói, anh sống ở đây, bố anh làm phụ hồ, mẹ anh ở nhà làm ruộng. đấu tranh. Ông Hứa Trường Thiên đã nuôi bốn người con trai lớn và là con trai lớn trong gia đình, dưới ông là một em trai và hai em gái. Trước đây anh chỉ học đại học nên Hứa Thuấn An rất hay giúp đỡ, cứ hai tuần anh sẽ tận hưởng kỳ nghỉ cuối tuần không phải làm nhiều việc, sau đó sẽ về nhà thăm bố mẹ. Ông Hứa Trường Thiên lúc bấy giờ là một “người đàn ông phượng hoàng” rất điển hình, nhưng bà Phương Xảo Trân không được coi là “nữ đại gia”. Do thời gian, trước đây, chị về quê sau khi tốt nghiệp đại học, sau khi về thị xã, chị nhờ người quen làm trong xưởng bột. Cô ấy không xinh đẹp chút nào, tuổi trẻ đã qua, lúc đó cô được giới thiệu với cô Huatelongtian làm kỹ thuật viên. Mỗi khi chị Phượng Xảo Trân nhớ về một cuộc gặp gỡ xưa, trong lòng chị lại trào dâng niềm tự hào, chị thường trêu chồng:

– Ngày xưa anh đi coi mắt chứ có cái áo đẹp, áo cho mượn. Có lỗ quần thì thôi các bạn đừng chê nhé.

Anh Watt Longtian, anh chỉ cười khi vợ anh nói vậy. Sau khi kết hôn, hai người rất tốt với nhau, chị Phương Xảo Trân có những ưu điểm mà các cô gái ở thành phố khác không có được, đó là chăm chỉ, tiết kiệm, nữ công gia chánh, tính tình ôn hòa, đảm đang. Có với chồng, và đối xử với chồng. Hai tuần một lần, cô sẽ cùng chồng về thăm bố mẹ chồng, anh luôn rất ngoan ngoãn và lễ phép. Chẳng bao lâu sau khi mang thai, sức khỏe không được tốt nên bị mẹ kế chăm sóc, hàng loạt mâu thuẫn xảy ra, người mẹ kế đã “gây tội ác” với con, được bà nhắc nhở cho đến ngày nay. ấn tượng. Hy Lôi hầu như không biết chuyện gì bởi vì lời tâm sự của mẹ kế với cha dượng, nhưng không dám hỏi Reignwood, cũng không biết rốt cuộc mối bất hòa này khiến họ trở mặt. -Tuần đó cả nhà về quê thăm ông bà nội. Nơi này được gọi là Làng Thược Dược, ngay bên đường quốc lộ. Ông bà tôi ở trong căn nhà cổ mấy gian, trước nhà là rặng liễu xanh, phía sau trống trải ông bà trồng xanh để ăn, Hỷ Lôi thích nơi này. Vào nhà, Hai Lôi chào:

– Chào ông bà! -Hai ông già đang cười. Xơ Trần, vợ Phương, không nói gì, đi thẳng vào phòng, nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của ông bà, nhìn một lượt. Mỗi khi thấy Hy Lôi đến, tôi luôn đưa cho ông bà những món ngon, sau đó quấn lấy cô ấy nói chuyện. Giọng Hà Nam nặng trĩu, Hy Lôi không biết nhiều, mỉm cười gật đầu, điều đó chứng tỏ tôi đang nghe rất kỹ, ‘Ông bà vui lắm. Bà ngoại nói chuyện với con trai, kể về vụ mùa của người nông dân, hỏi công việc của con trai, tươi cười nói, thậm chí nói với giọng rất chăm chú, nhưng bà Phương Xảo Trân thường chỉ trả lời qua loa hoặc làm mặt, bĩu môi khiến bà nội phải ngượng ngùng. Quay. Chút nữa là sinh nhanh cho ông bà nội và cháu ngoại! Tôi biết!

Mẹ chồng nghe vậy liền đồng ý ngay:

– Bà cô nói đúng, cô phải vui vẻ trẻ trung, mau sinh nở, sức khỏe mau chóng phục hồi. Mẹ tôi vẫn còn trẻ và đang chăm sóc các con.

Hứa Bân nghe xong những lời này lập tức phản bác:

– Mẹ! bạn đang nói gì vậy Chúng tôi mới cưới và còn trẻ, dậy sớm sinh con thì ngại quá! – Mẹ kế định nói tiếp, nhưng đã nhìn thấy con trai bà.Đã nói rồi, tôi không biết phải nói gì.

Bà Pan Xiulan ra vườn uống cà phê sau bữa tối, bà và ông Huatlongtian ngồi trong phòng nói chuyện phiếm, Hai Lei chơi với con chó con ngoài sân. Qua cửa sổ, cô lặng lẽ nghe thấy tiếng bà nội khóc ngất bên trong, cha dượng và Huaban cảm thấy được an ủi, ông nội thở dài. Hy Lôi sợ mọi người thấy xấu hổ nên lẻn vào.

Trên đường trở về, cả gia đình đều ngồi trên xe, nhưng không ai nói gì, không khí thật kỳ lạ .

2. Buổi tối, Hy Lei và Reignwood ngủ rất say. Trong phòng bố mẹ bỗng có tiếng cãi vã nhỏ. Sau đó, giọng nói càng ngày càng lớn.

– Đã bao nhiêu năm rồi tôi không được gọi mẹ? Đã là mẹ kế rồi mà vẫn như vậy. -Bố mẹ tức giận .—— Dì ghẻ rít lên:

– Bà ấy có một nơi đáng để tôi kính trọng, một nơi đáng để tôi kính trọng. Tôi sẽ theo bà đến thăm bà hàng tuần. Nếu anh như vậy, em thà không quay lại.

– Nếu không trở lại, ngươi cho rằng ta không thích! Mình nghèo lắm, nhớ ngày xưa hay lắm, đi xem cái quần còn không có, khi lấy chồng không có gì mua cho mình. -Mẹ chồng kể lại chuyện ngày xưa, giọng càng to.

Thằng cha dượng là một gã hào hoa, nghe chuyện nó đau xót lắm, giận lắm, giọng run run:

– Sao mày lấy tao mà mày không mua? Người như mày mà tìm được người mất trí. Người ta, người lấy được anh là may lắm rồi, em như đi trên phố! -Những lời nói của ông bố chồng cay nghiệt văng vẳng bên tai con trai.

Đột nhiên bình tĩnh lại.

HuaBân đẩy Hy Lôi:

– Ngủ đi! Cha mẹ … Bỗng bên kia vang lên cuộc gọi khẩn cấp của cha dượng: -Huaban, lại đây, gọi 120!

Hy Lôi và Hứa Bân vội vàng khoác áo chạy tới, thấy mẹ tái mặt, cha dượng giãy dụa lay cô, hét lớn:

– XảoTrần, XảoTrần! thức dậy! -Hy Lôi từng nghe Hứa Bân nói mẹ chồng bị đau tim nên nôn thốc nôn tháo, tức giận đều bó tay.

Hứa Bân tìm một loại thuốc hỗ trợ tim nhanh trong tủ thuốc của mẹ cô. Hy Lôi mang nước đến, mọi người cuống cuồng uống thuốc. Một lúc sau, mẹ kế tỉnh lại như mơ, từ từ Tôi mở mắt ra, nhìn thấy con trai và con gái, rồi nhìn chồng, tức giận và xấu xa. Con hổ ôm eo con trai khóc lớn:

– con ơi, cha con vô đạo đức, cha con không phải là người!

Hy Lôi ngạc nhiên về cuộc tranh cãi giữa các nàng dâu. Thường luôn thể hiện tình yêu thương lẫn nhau và hỏi một cách ngượng ngùng:

– Tôi có nên gọi lại 120 không?

Bố dượng xua tay ý bảo Hy Lôi vào phòng ngủ.

Hứa Bân vẫn đang an ủi mẹ, Hy Lôi nằm trên giường, thầm nghĩ: Tuổi 20 đầy bất mãn và bất mãn. Người mẹ kế già cỗi, bà ngoại cô bé buồn vì không chịu gọi cô là mẹ. Nỗi uất ức đã khiến người cha dượng phải nói ra những lời cay độc như vậy.

3.

Sáng hôm sau tôi không nghe máy, lúc đó số điện thoại của mẹ kế luôn bật. Buổi tối đi làm về, cô thấy mẹ kế rất ngoan, đang nấu ăn trong bếp. , Sườn hấp được đặt trên bàn. Có vẻ như mẹ chồng đang làm sẵn trên bàn ăn, mẹ chồng tôi xào một ít thức ăn cho bà và tự cười một mình:

– Tôi là một người khốn khổ! Hứa Trường Thiên, ra đường nắm lấy tay xem ai có thể phục vụ anh như em.

Bố chồng bật cười trước lỗi lầm của mình:

– Đúng, ở đó anh là nhất, dâu cả, anh sai rồi, sai rồi!

Buổi tối, Huaban và Huaban nằm trên giường cùng nhau, kể về quá khứ của mẹ cô với bà cô. Khi Huaban mang thai, bà của cô đã lên thành phố chăm sóc cô. Hai người ở với nhau nên nảy sinh nhiều mâu thuẫn. Bà nội không phải là người ngăn nắp, mẹ yêu thích sự ngăn nắp nên thường hay tranh cãi vì điều này. Mẹ tiết kiệm thì bà nội cũng tiết kiệm hơn, khi mang thai bà muốn ăn dưa hấu nhưng bà nội không mua cho. Tiền lương của bố trả cho bà nội, mẹ thấy tức nên phải đánh thường xuyên. Cả hai người phụ nữ đều ôm chầm lấy cha anh khiến anh xấu hổ. Sau đó, người bà tức giận đến mức nói với cha mình để đánh bà và thậm chí ly hôn với ông. Mẹ chồng con dâu nặng nhất đã cãi nhau, bố anh không có ở nhà, bà nội bảo anh về quê gây gổ với mẹ. Từ đó hai người gặp nhau lâu không nói tiếng nào, dần dần Huaban cũng có chút tuổi, quan hệ cũng tiến triển hơn, nhưng từ đó đến nay không bao giờ gọi là bà nội nữa ” mẹ”. .—— Hy Lôi vừa nghe vừa khịt mũi, không ngờ bà nội đúng là người tốt, vậy mà năm xưa bà cũng đánh bại con gái riêng của mình. Tất nhiên, đây chỉ là “phiên bản” mà mẹ cô nói với Huaban. Sau khi Huaban lớn lên, bà của anhng thường bí mật buộc tội Huaban đau khổ, nhưng đây là một “phiên bản” khác. Dadisa kể rằng lúc đó mẹ tôi luôn tỏ ra mình là người thành phố, lúc đó bà tôi chỉ tay vào công việc, vào thời điểm tồi tệ nhất của cuộc cãi vã, bà đã chửi bà mình là “gái quê”. Lúc đó, bố tôi không về nhà và bà tôi rất tức giận nên đã bỏ đi khỏi nhà. Tôi và cháu tôi buồn lắm. Tôi nghe vậy tức lắm nên về nói chuyện với mẹ, hai người qua lại nhưng không xảy ra xô xát.

Huaban hai người phụ nữ yêu thích, hai phiên bản khác nhau, đúng hay sai thì Huaban không rõ, có lẽ câu này đúng: quyền lực hay không làm việc nhà!

Hy Lôi dựa vào Hứa Bân, nghe anh ta kể chuyện gia đình cũ, cố ý hỏi anh ta:

– Nếu anh cãi nhau với mẹ anh, cô ấy sẽ ly hôn với tôi. -Tôi làm?

Hứa Lân nói vào tai Hy Lôi:

– Em là tiên nữ dễ thương, dâm phụ, sao có thể ly hôn với anh? -Reignwood là thế này, đến tối thì giản dị ngồi trên giường ngược lại lịch sự, ban ngày thì tao nhã, nói năng tục tĩu, tục tĩu. Nụ cười của Hy Lôi che tai, nhưng trong lòng lại rất ngọt ngào.

Còn tiếp …

(Trích tiểu thuyết Sống chung với mẹ chồng của tác giả Hiếu, do Maison Văn học ấn hành)

Lê Hoàng “chọn mặt gửi vàng” sao Việt trong sách mới

In: Sách

– “Sấm sét” xuất hiện ở bất cứ đâu. Nhưng anh ấy không đẹp trai cho lắm. Bạn nghĩ tại sao mình lại “hot” như vậy? -Tôi nghĩ đó là do ý tôi. Tôi rất xấu, tôi rất ngốc, tôi ngây thơ và xinh đẹp, tôi rõ ràng là rất tham lam, tôi đã luôn luôn ngốc. Bị giết trong dân?

– Những người bị tôi “tàn sát” là những người tôi yêu. Được ăn thịt đối với tình nhân là một thú vui lớn, vì thường ngon, ngọt, bổ, rẻ, chẳng ai dám chê bạn.

– Những “mối nguy hiểm” này có nghĩa là gì? Khi tôi đọc các bài báo của bạn được đăng trên các tạp chí, hiện nay cuốn sách được xếp vào loại nào?

– Tôi không biết nữa, vì nó đau quá .—— Cách anh ấy xem các câu hỏi và bài viết thường khó. tại sao?

– Theo lý luận của tôi, tôi thực sự làm việc chăm chỉ, bởi vì theo ý kiến ​​của tôi, nó phải khó khăn để làm việc. Nhưng trong cuộc sống, tình hình hoàn toàn ngược lại. Không tin hãy hỏi tôi nhà sản xuất phim. Nhiều người nghĩ rằng sự thật là sai. Thật lạ

– Trong bài sao bạn lại chân thành với nhân vật và đùa với họ ngay sau khi đồng cảm?

– Bởi vì con người là như vậy, thiện và ác lẫn lộn. Nhưng điều chắc chắn là tôi chỉ viết về những người tôi yêu, không phải những người tôi không yêu. Và tôi đã không viết bất kỳ ký tự nào vì ai đó đã hỏi tôi.

– Trong số các nhân vật bạn viết, bạn thích nhân vật nào nhất?

– Nhân vật tôi thích nhất: Miu Lê, nào là Di li Miu, là Anh Nhật. Tuy nhiên, nếu tôi nhớ không lầm thì đây là bài ngắn nhất mà cô ấy đã viết.

Cuốn “Sao” trong mắt của Lê Hoàng khắc họa chân dung 25 nhân vật thuộc nhiều lĩnh vực: âm nhạc, điện ảnh, ma-nơ-canh, nhà thiết kế, nhạc sĩ, nhà văn …Theo cách nói của những nhân vật này, cách nhìn của Lê Hoàng về thế giới sao vừa “ngây ngô, vừa hoang mang” và rất… “tồi tệ”. Đặc điểm này có thể nhận ra trong các bài viết về các ngôi sao, như: Michael, Ngọc Trinh, Lê Minh Sơn, Thủy Tiên, Minh Nhí, Lê Cát Trọng Lý, Khánh Thi, Thanh Thúy, Lê Khanh, Quyền Linh, Đơn Dương, Đại Nghia, Fu Guang, Dong Dian, Pi Qingfan, Ding Nge Dieppe, Pan Shi Wan’an, Xuan Lan, Yue Rong, Midu, Fu Cheng, Xi En, Hui Qing, Da Hong Hong, Xu Xi En.

Hãy nghe Lê Hoàng miêu tả về nhân vật Minh Nhí: “Minh Nhí không chỉ là một người. Nó gồm nhiều kiểu trộn lẫn vào nhau. Nghệ sĩ, ngốc, xấu, chảnh Con người, một người vô tội, một người già, một người trẻ… ”(Minh Nhí cũng có thể là một nghệ sĩ). Miêu tả Đại Nghĩa: “Em hiền lành, chất phác, hồn nhiên, ngây thơ”

Trong mỗi bức chân dung anh đều có một chút “Lê Hoàng” . ‘Dính, tham lam, tham lam, ngây thơ, hỗn láo,… ác lắm, nhưng Leon Leon thẳng thắn:“ Với tôi, những người đàn ông tôi nhìn thấy hàng ngày đều là kẻ xấu ”, kẻ“ không biết đối xử tốt với ai ”. “.—— Kinh Khê

Sống chung với mẹ kế (6)

In: Sách

Nếu không có tiền thì không thể làm gì – tạp chí chỉ có thể hoạt động nửa ngày vào thứ Tư hàng tuần, Hai Lei không muốn về nhà sớm và không có việc gì làm, vì vậy cô ấy có thể chụp ảnh Myra trong khi đi dạo. Để tiết kiệm tiền mua nhà ở Dongpi, Melak thường đi tham quan nhưng ít khi mua, họ mặc thử quần áo và tìm ra hàng loạt lý do như chất lượng kém, màu sắc không hợp … không mua đồ nữa khiến người bán cũng choáng ngợp. làm phiền. Hy Lei không. Cô ấy là một người rất nghiện mua sắm điển hình, chủ yếu là mua quần áo. Đối với mỹ phẩm, cô không quan tâm đến hàng hiệu, còn trẻ, da còn đẹp nên cái gì cũng tôn lên được vẻ đẹp của cô nhưng cô tin rằng “người đẹp vì lụa” chỉ cần mặc đồ mới là đẹp. Một thương hiệu nổi tiếng đã thấy mình tràn đầy tự tin và sức sống gấp trăm lần. Vì vậy, Hai Lei sẽ thường xuyên mua quần áo. Thương hiệu yêu thích của cô là quần áo của Ikea và Gelia, tuy hai thương hiệu này chẳng là gì so với giới nhà giàu nhưng một bộ cũng có giá hàng trăm tệ, mua sắm nhiều lần thì lương cao ngất ngưởng. Tiền của Hy Lôi gần như cạn kiệt.

Trong siêu thị, cô và Mai Lạc đều thích một chiếc áo khoác lông, cao tới 1.080 tệ, vì cảm thấy trong túi có 2.000 tệ mới có tiền lương nên cô do dự. Sau đó, tôi ngừng mua.

Hôm nay Huaban hoàn thành ca làm việc rất sớm, đi dọc phố Haili, quay lại siêu thị, nhìn thấy chiếc áo khoác lông thú yêu thích của Haili, Haili lại thử, đứng nhìn rồi quay lại trước gương vài lần. Hỏi Huaban:

– Không đẹp sao?

– Rất đẹp, cơ thể của bạn thật đẹp, cái gì cũng đẹp! -Tuyệt vời về phong cách .—— Hy Lôi quan tâm:

– Tôi muốn mua!

Huaban vui vẻ nói:

– Muốn mua thì mua! Bao nhiêu tiền anh đưa cho em! -Xem nhầm 1080 giá rồi – Hualan nói nhỏ. -Đắt một chút, để tháng sau mua nhé!

Hy Lôi không vui, cúi đầu:

– Mùa xuân tháng sau, không cần mặc áo khoác!

Giả sử tôi vừa đưa Hy Lôi rời khỏi cửa hàng, Reignwood nói nhỏ với anh ta lúc đó:

– Hôm qua tôi đã nhận được tiền lương, nhưng mẹ tôi bảo tôi phải nhờ mẹ nói rằng chúng ta đã đến nhà hàng. . Tiền sinh hoạt phí, tôi chỉ có 300 tệ tiêu vặt, làm sao mua được!

– Bạn đã bao giờ phải thanh toán tại nhà chưa?

– Không, ta bị tiền trói buộc, nhất định phải hỏi mẹ ngươi! Nhưng mẹ cô ấy nói rằng cô ấy thích cho tiền của cô ấy một cách hiếu thảo.

Hy Lôi nói nhỏ: Tôi cũng thích cảm giác được chồng trả lương hàng tháng! – Mua rau có vẻ dễ, nhưng tại sao chúng ta phải trả tiền ở đây? Đó không phải là một gia đình sao? Khi tức giận, Hailey đã quay lại gian hàng trước đó, và thản nhiên yêu cầu người bán đóng gói áo và lấy tiền từ trong túi ra.

Huaban không tức giận, ngược lại còn có chút xấu hổ. , Lại đuổi theo cô, làm ra vẻ mặt:

– Tháng sau, tháng sau, anh sẽ mua cho em! đừng tức giận! – – – Tôi không tức giận! -Hy Lei cau mày.

Hứa Bân trở về nhà, còn sốt ruột hơn cả Hy Lôi, bắt cô phải mặc ngay một chiếc áo mới cho anh xem. Hy Lôi thay bộ quần áo trong phòng khiến Hứa Bân trông nhàm chán, đường may, chất liệu, kiểu dáng đều đẹp, vừa vặn, trông cô quý phái hơn, Hứa Lân đẩy Hy Lôi ra. Bên ngoài nói lớn:

– Mẹ, mẹ nhìn này, áo mới của Hai Lei! -Như trước đây, lần nào bạn cũng mua quần áo mới cho mẹ mặc.

Mẹ chồng bước ra khỏi bếp, nhìn chiếc áo khoác của Hải Lôi, không khỏi kinh ngạc. Khen gì, chỉ lạnh lùng nói:

– Em mua áo mới chưa?

Từ “lại” ngay lập tức làm tâm trạng tốt của Hy Lôi đóng băng.

Tại bàn ăn, mẹ chồng không nhịn được hỏi:

– Cái áo này giá bao nhiêu?

Hy Lôi do dự không biết có nên cho biết giá thực tế hay không, Huaban nhanh chóng nói:

1080 không ổn, lương của anh ta còn một nửa!

Mặt mẹ vợ anh sa sầm ngay lập tức nói:

– Này, cưới xong đừng tiêu nhiều tiền như vậy, sau này có nhiều tiền phải tiêu đấy! Như vậy là không có kế hoạch!

Mẹ chồng cho rằng chuyện này nghe có vẻ không hợp lý, Hải Lôi cũng tìm được lý do để phản đối nên nói:

– Đang là mùa đông, tôi mới kết hôn, cô không thể mặc áo cũ mua áo mãi được! Tôi mua nó bằng tiền của mình, không phải từ ai khác.

Mẹ chồng tôi nghe vậy liền dò xét lại:

– Hay là sau này tiền lương của anh sẽ giao cho em, tiền tiêu vặt đủ thì mẹ giữ cho hai em, được không?

Hy Lôi liền đáp lại trong bụng “Không, nhưng anh ta không nói gì, im lặng, và vẫn không trả lời một lúc sau, Winbond cười, và cuối cùng, chính cha dượng của anh ta nói :—— Chà, nếu con trai tôi cho tôi tiền!

Câu nói của cha dượng khiến mẹ kế từ bỏ ý định, nhưng mặt vẫn không vui, miệng luôn miệng giải thích:

– Ta nói là thật, ở nhà ngươi nhất định phải mua cơm ăn cơm. Mì, thức ăn, điện, ga, nước, không có gì để tiêu, tôi tính ra một khoản cho cả nhà!

Không ai nói gì, bà mẹ chồng im lặng.

2.

Nhân viên văn phòng một tuần nay bận rộn, cuối tuần đều có thói quen ngủ rất tốt, Hy Lôi và Hứa Bân cũng không ngoại lệ. Bà mẹ chồng thấy con trai ngủ say nên ngại nói chuyện. Nhưng cô ấy dậy sớm, lau nhà, dọn phòng, giặt quần áo và cố tình làm bất cứ điều gì gây ồn ào. Hy Lôi rất thính và đang ngủ, nghe những âm thanh này thường xuyên giật mình tỉnh giấc, chuyện nhỏ nhoi này cũng khiến Hy Lôi bất giác nhớ đến mẹ của mình. Ở nhà, nếu Hy Lôi còn đang ngủ, mẹ cô sẽ dậy sớm, cô sẽ khẽ nhón chân lên, sợ quấy rầy giấc ngủ của con gái, nhưng vẫn tiếc cho bọn trẻ đang bận đi học. Nghĩ đến đây, Hải Lôi nở nụ cười, nàng vô lực làm sao có thể so sánh mẹ kế với mẹ đẻ của mình, thậm chí còn rơi vào lòng mẹ! Bản thân cô cũng đối xử với mẹ chồng như mẹ chồng, vậy làm sao người ta có thể trở thành mẹ ruột của mình?

Đánh răng rửa mặt xong, Huaban vẫn đang ngủ. Mẹ chồng giặt quần áo trong nhà tắm. Rõ ràng là có máy giặt ở đó, nhưng ít người sử dụng, thường giặt tay trong một cái chậu nhựa rất lớn. Quần áo bẩn Hy Lôi để lại trong phòng cũng đã được cô giặt sạch. Mỗi khi mẹ kế rửa mặt cho Hy Lôi, lòng cô vừa cảm kích vừa xót xa. Cô biết mình lười, nhưng mặc kệ, cô vẫn là một cô gái thích sạch sẽ, xinh đẹp nên dù có ở trong rổ mấy ngày, cô vẫn nhớ rửa bát. Mẹ chồng giặt quần áo cho cô không chỉ thể hiện sự siêng năng, thân thiện mà còn chỉ ra sự lười biếng và thiếu hiểu biết của Hải Lôi. Vì vậy, hễ thấy mẹ chồng giặt quần áo, Hải Lôi lập tức cởi quần áo, ngượng ngùng nói:

– Mẹ, con không cần giặt quần áo, con làm!

Mẹ chồng không quên dạy Hy Lôi:

– Đừng để quần áo bẩn quá lâu, vì chúng có mùi khó chịu. Ngoài ra, quần áo mặc vài ngày để đó nên không bị bẩn, chỉ cần giặt nhiều quần áo là được! Thêm lãng phí điện! Các em không biết tiết kiệm.

Hy Lôi nhặt chiếc khăn lụa mà mẹ kế vừa đặt xuống nước, liền thấy hắn dùng đôi tay thô ráp của mẹ chồng vò vò, hoa văn rất đẹp, khuôn mặt tuấn tú. Khi quan sát kỹ, mẹ chồng còn ném áo len vào bồn rửa mặt, cần giặt khô. Hy Lôi vội vàng lấy ra hét lớn:

– Mẹ, con không cần giặt quần áo nữa, con biết tự giặt đồ.

Mẹ chồng không biết Hy Lôi là cái gì, liền thở dài:

Không biết lúc nào mẹ muốn con rửa. Nếu tôi chưa bao giờ giặt quần áo cho chồng, tôi thậm chí không nhớ giặt quần áo của mình.

Hailei giả vờ như không nghe thấy gì, bỏ áo len vào túi, bước vào phòng tắm khác và bỏ khăn tắm vào. Giặt nước và giặt bằng tay. Sau khi giặt quần áo và phơi ngoài ban công, những vết xước trên móng tay càng lộ rõ.

Cô thở dài, bước vào phòng ngủ, cất cuốn tạp chí đã đọc hôm qua đi, Huaban vẫn đang ngủ. . — Một lúc sau, mẹ chồng giặt đồ xong bắt đầu gọi bên ngoài:

– Con trai, dậy đi con! Nắng chiếu ngang hông!

Huaban quay lại và lẩm bẩm một mình:

– Ồn quá! -Vậy thì tôi lại ngủ thiếp đi.

Mẹ chồng tôi gọi rất lâu, thấy Reignwood không có phản ứng gì, bà đi thẳng vào phòng ngủ, vén chăn lên và nở một nụ cười thân thiện:

– Dậy đi con.

– Chúa ơi, hôm nay sao thế? Không có chuyện gì, để anh ngủ một lát! -Reignwood thích mặc đồ lót đi ngủ, lúc này mẹ vợ đã trùm chăn kín mít, vỗ nhẹ vào mông con trai và cười:

– Dậy đi, hôm nay bố mẹ phải đi ăn tối cưới con trai và một người bạn. Cha mẹ của họ có hai người con.

Huaban nói nhiều về mẹ khiến cô ngồi xuống rất bức xúc:

– Không, không, tôi không biết, bố mẹ đã bỏ đi.

Lúc đó, bà mẹ chồng phát hiện chiếc quần Huaban từ trong tủ rơi ra và vỗ vào đùi con trai một cách trìu mến:

– Nào, mẹ mặc quần áo cho con nhé!

Lan Lan vẫn đang ngủ say, nửa tỉnh nửa mê, kêu mẹ mặc quần cho cậu, cậu lười xuống giường không mặc quần áo.một chiếc áo sơ mi.

Hy Lôi đứng sang một bên, nhìn chằm chằm vào đôi mắt mở to của cô. Hy Lôi cười vào tai Reignwood:

– Uống chút sữa đi! Tôi nghĩ rằng tôi đã được ba tuổi! kinh hoàng!

Xu Chang cười rồi chạy thẳng vào toilet. Hy Lôi biết cho dù bây giờ mẹ kế đang ở trong phòng tắm thì Hứa Bân cũng sẽ đàng hoàng, dưới cái nhìn của mẹ, anh sẽ cởi quần ra để đi tiểu thay vì ngại ngùng. Họ là vậy, không bao giờ trốn tránh điều gì. Theo lời của mẹ chồng:

– Không có gì phải xấu hổ, khi lớn lên, khi bạn còn nhỏ, khi bạn trần truồng chạy đến trước mặt mẹ, bạn sẽ trở thành con trai của tôi.

Hy Lôi đã nói rất nhiều lần, nhưng mẹ con họ vẫn như cũ, cô đành phải nhắm mắt làm ngơ. Kết hôn với cha mẹ của bạn. Bà mẹ vợ đã quấy rối và ép con trai đi cùng, Huaban không muốn đi, cha dượng của anh ta cũng nói: — Làm ơn, hai người không muốn đi! Sao chúng ta đông quá! Nếu bạn không đi thì thật lãng phí. đi. -Hai ông bà già cuối cùng cũng ra đi.

Hy Lôi thở phào nhẹ nhõm và hôn Huaban từ phía sau:

– Chồng, anh muốn ăn gì? Hôm nay, tôi nấu cơm cho tôi và chồng tôi.

Winbond vừa nghe đã hét lên:

– Tuyệt vời! Mình thích nhất là cơm chiên Dương Châu của bạn, rất ngon!

Lôi vừa vào bếp, chuông điện thoại vang lên, Mai Lệ:

– Cô gái, ăn cơm chưa? -Có vẻ như Mai Lạc đang có tâm trạng tốt.

– Không, chuẩn bị thức ăn .—— Bạn đang nấu ăn! Hiếm khi-Mai Lạc giễu cợt bạn-Hôm nay ba mẹ không ở nhà, con đang ở trong bếp!

– Dừng nấu ăn, xuống xe, Tongpi và tôi đã mời bạn .—— Chà, xin hãy đợi! -Hy Lôi trở về phòng, bảo Hứa Bân thay quần áo. – Nào, Melody mời chúng ta đi ăn tối!

Còn tiếp …

(Trích tiểu thuyết “Sống chung với mẹ chồng” của tác giả Hiếu, đã đăng trên ấn bản văn học)

Fan Jia hy vọng sẽ được huấn luyện “câu cá chuyên nghiệp”

In: Sách

Dương Tự Thành

– nhà văn, phó giáo sư, tiến sĩ Văn Giá-chủ nhiệm bộ môn-hy vọng lớp học có thể giúp các học viên từ “câu cá may mắn” thành “câu cá chuyên nghiệp”. sự sáng tạo. Nó không chỉ là sáng tạo văn học.

– Trước tình hình hội liên tục mở các lớp bồi dưỡng, đào tạo sáng tác, lý luận phê bình với kinh phí vừa phải, nếu sinh viên không mất tiền, Trường Cao đẳng Viết văn-Báo chí mở lớp dạy sáng tác, báo chí thu học phí. Điều gì đã thúc đẩy bạn “phản đối” quyết định như vậy?

– Chúng tôi có ý tưởng này và sẽ làm theo nó một cách chuyên nghiệp. Đầu tiên, chúng tôi chỉ tập trung vào một loại tin tức. Thứ hai, chúng tôi cung cấp công khai thông tin về nội dung chương trình, người viết, liên hệ biên tập và nội dung ngoại khóa (không phải giới thiệu chung chung), cung cấp công khai. Thứ ba, chúng tôi đã truyền tải rõ ràng thông điệp: sinh viên bắt đầu tìm hiểu công việc và sự nghiệp. Vì vậy, học viên tham gia hoàn toàn tự nguyện, những ai đam mê công việc và rất hào hứng, nghĩ mình sẽ đạt được điều gì thì sau khóa học sẽ đạt được điều gì đó. Đăng ký tự nguyện .—— Thưa ông, mục đích của việc mở khoa và các khóa học là gì?

– Ở Việt Nam, việc để lộ thông tin như vậy vẫn còn hiếm. Điều quan trọng là phải có thông tin rằng học sinh sẽ tích cực tham gia vào lớp học. Họ có quyền lựa chọn, và họ không thích cảm tính. Nếu ai đó không hài lòng về đội ngũ giảng viên và không phù hợp với chương trình, họ từ chối tham gia. Tôi rất biết ơn các sinh viên vì sáng kiến ​​của họ.

Tiến sĩ Văn Giá-Trưởng khoa Viết văn, Khoa Báo chí, Đại học Văn hóa Hà Nội .—— Tiêu chuẩn mời giáo viên giảng dạy trên lớp là gì? ?

– Là một nhà văn có uy tín cao trong đời sống văn xuôi đương đại, đặc biệt là truyện ngắn. Cô Lê Minh Khuê không chỉ đạt giải quốc gia mà còn cả giải quốc tế, ngày càng trưởng thành hơn trong lĩnh vực báo chí và truyện ngắn. Ông Sương Nguyệt Minh cũng là một cây viết truyện ngắn và đã lập được nhiều thành tựu rực rỡ ở thể loại truyện ngắn. Anh Khuất Quang Thụy và chị Võ Thị Hảo khởi nghiệp bằng truyện ngắn, nhưng sau này, dù nổi tiếng nhờ tiểu thuyết nhưng họ vẫn dành thời gian viết truyện ngắn. Ngoài ra, còn có một số người làm công tác lý luận, phê bình, chuyên gia đánh giá truyện ngắn như Chu Văn Sơn, Bùi Việt Thắng, những người đam mê thời sự, đều đã dành thời gian thích hợp để nghiên cứu. truyện ngắn. Họ cũng là những người thường xuyên giảng dạy trong các khóa đào tạo viết lách của chúng tôi.

– Có thể nói rằng thiết lập các khóa học về viết và chỉnh sửa tin tức là một hướng đi mới. Điều gì khiến bạn nghĩ rằng các lớp học công cộng sẽ không … hả?

– Tôi quan sát thấy không có cơ sở hay đơn vị nào cung cấp các khóa học bồi dưỡng theo một loại hình cụ thể và tôi cho rằng cách này không hiệu quả. Tôi muốn thực hiện công việc chuyên sâu. Chúng tôi là một trung tâm đào tạo nổi tiếng đủ điều kiện để thực hiện đào tạo chuyên sâu. Đây là bước đầu tiên, sang năm mở đồng thời hai lớp thơ và truyện ngắn, hoặc năm sau mở lớp ký đặc biệt, năm sau tập trung hồi ký, năm sau tập trung phê bình. Đây là ý nghĩa của việc đào tạo chuyên nghiệp trong trường chúng tôi. Tôi rất tự tin về điều này. Vì vậy, người học cũng rất kén người học, tôi nghĩ người tham gia phải rất nhiệt tình. Những người sẽ không bao giờ muốn chơi và trò chuyện.

– Tin tức bình luận về lớp viết và khoa viết -So với các lớp khác, báo chí nói: “Bạn đã trả tiền.” Với học phí 2,5 triệu USD, mỗi sinh viên sẽ có được cơ hội nào?

– Tôi hy vọng rằng chúng tôi sẽ mang lại một số phần thưởng cho học sinh có thái độ trung thực và tử tế: thứ nhất là ý thức nghề nghiệp của người viết; thứ hai, các kỹ năng cần thiết cho truyện ngắn; thứ ba, tiếp xúc với các nhân vật nổi tiếng trong văn xuôi đương đại; Thứ tư, họ gặp nhau; thứ năm, chúng tôi cho họ một cơ hội, một diễn đàn để họ xuất hiện. Trong lớp đã đăng trên một số phương tiện truyền thông trung ương, nhưng liệu có người đăng ở địa phương, chúng tôi sẽ giúp họ bước vào đời sống văn học, đây là một truyện ngắn đời thường. Nếu tác phẩm trôi chảy và có chất lượng tốt, chúng tôi sẽ xuất bản phần cuối cùng, nếu câu chuyện hình thành của mỗi người học quá ngắn, phần lớn niềm tin nàyHoặc: Sáng tạo văn học không chỉ là năng khiếu, mà sáng tạo văn học còn đòi hỏi tính chuyên nghiệp. Với tay nghề, nhà bếp được trang bị của họ (trước đây là thợ may) sau khi buôn bán sẽ trở thành những ngư dân chuyên nghiệp. Tôi hy vọng như vậy …

Công ty đào tạo cần gì

– Địa chỉ viết văn ban đầu được đổi từ Trường Viết văn Nguyễn Du thành Khoa Lý luận-Viết văn-Phê bình thành Trường Viết văn-Báo chí. Lý do cho sự thay đổi này là gì?

– Nếu nhìn ra thế giới, xu hướng đa dạng hóa đào tạo, đa dạng hóa ngành nghề đang rất phổ biến. Trong hoàn cảnh chung như vậy, nếu chỉ đào tạo bằng văn bản, nó có thể bị tụt hậu, và nếu không mở rộng được phạm vi giao tiếp, thậm chí có thể rơi vào thế cô lập. Một lý do nữa khiến tôi thấy lỗ hổng trong cơ sở đào tạo của sinh viên báo chí là không có nơi đào tạo chuyên sâu về một lĩnh vực nào đó của đời sống xã hội. Vì vậy, chúng tôi khuyên bạn nên mở thêm các khóa học để đào tạo sinh viên học tin tức văn hóa nghệ thuật. Ngoài lớp viết văn cấp 3 (chỉ được gọi lên một lần), các lớp báo chí được mở hàng năm. Từ đó, tên Khoa cũng phải đổi theo. Điều này không liên quan gì đến xu hướng, nhưng chúng tôi nghĩ rằng chúng tôi đang đi đúng hướng. Đào tạo theo nhu cầu xã hội, không phải từ trên trời rơi xuống. Hiện nay giáo dục ở Việt Nam có rất nhiều nơi đào tạo thiên đường, chúng tôi không muốn điều này. Trong tương lai gần, chúng tôi sẽ sử dụng đủ nội lực để đề nghị chia thành khoa văn học và khoa báo chí.

– Sự xuống cấp chung của khoa học xã hội khiến cho việc đóng góp cho văn học và bước vào lĩnh vực nghiên cứu trở nên khó khăn hơn. Viết văn lại càng khó, ngoài tình trạng lùi 3 năm thay vì năm nào cũng mở một lớp như trước đây, theo ông, giải pháp nào để nâng cao chất lượng tuyển sinh? -Chúng tôi đã đề nghị Bộ Giáo dục và Đào tạo cho học thêm cấp hai. Những người đã có bằng đại học, thiên tài và yêu thích văn học sẽ học 2 năm để lấy bằng thứ hai. Nếu chương trình thành công, tôi sẽ sử dụng nó làm nội dung chính của đào tạo viết thay vì đào tạo bốn năm. Vừa rồi tôi có đăng ký 31 người như vậy và tôi đã trình lên Bộ Y tế đề nghị nhưng Bộ Y tế không chấp nhận nên không tổ chức. Với việc học báo chí, nếu sinh viên viết tốt thì chúng ta có thể tiếp tục mở lớp viết văn. Đào tạo viết văn hiệu quả phải có cơ chế linh hoạt.

– Qua khóa học báo chí văn hóa, chương trình đào tạo của trường cao đẳng này có gì khác so với phương thức đào tạo của các nhà xuất bản thông thường dành cho sinh viên các cơ sở khác?

– Chương trình đào tạo của chúng tôi tập trung vào 3 khía cạnh: kiến ​​thức cơ bản; kiến ​​thức văn hóa – nghệ thuật; kiến ​​thức ngành báo chí. Mỗi sinh viên tốt nghiệp sẽ có ba loại kiến ​​thức này để thực hành. Trong số các giảng viên, 50% là giáo sư báo chí, và 50% là nhà báo làm việc trong lĩnh vực văn hóa và văn hóa. Việc giảng dạy và thực hành cũng tập trung vào tin tức văn hóa và văn hóa.

Sống chung với mẹ kế (7)

In: Sách

Gia Tây

– Hứa Lân bẹo má Hải Lôi cười: -Sao anh vui thế?

Hy Lôi mỉm cười, vươn tay ôm lấy chính mình, hít sâu một hơi:

– Tôi cảm thấy mình giống như một chú chim vừa thoát khỏi lồng.

Hứa Bân cười nhạt– -Này, hình như có người nhốt tôi!

Đi đến nhà hàng. Đến hẹn, Mai Lạc và Tùng Phi đã đợi sẵn ở đó và chào hỏi Hải Lì từ xa:

– Hải Lý, đây!

Hy Lôi và Hứa Bân ngồi xuống .— Mai Lạc thoải mái nói:

– Ăn gì? bạn chọn! -Vậy gọi lại máy chủ. -Ông ơi, để tôi gọi món!

Hy Lei cầm thực đơn và xem qua:

– Chà, hai lát tôm và bí đỏ nấu chín, bốn phần cá, một con tôm hùm, và – Tôi không biết. Không đợi Hy Lôi nói chuyện xong, nhân viên phục vụ đã mỉm cười, đây chỉ là một nhà hàng bình thường, không có món ăn đắt tiền như vậy.

Mai Lạc biết người yêu của Hy Lôi đang trêu chọc mọi người, liền cười nói:

-Cậu muốn tôi phá sản! Nào, tôi sẽ gọi cho bạn! -Mai Lạc nhận thực đơn và gọi món, thịt rau củ nóng lạnh tiết kiệm, tiết kiệm, đây là phong cách của Mai Lạc.

– Nói đi, sao tự nhiên vậy? Bạn có nhớ mời mình ăn cơm không? Có gì đáng cười? Vẫn thắng, đừng nói là tôi đặt hàng đắt tiền!

Malak cười bí hiểm:

– Bạn đoán xem! Còn chần chừ gì nữa, hãy để Tongpi bật mí cho bạn!

Dong Pi đến từ một vùng nông thôn ở thành phố Cảnh Đức, tỉnh Giang Tây, anh thật thà và tốt bụng, từng là phóng viên truyền hình tại McLeod và rất được chiều chuộng. Nó có vẻ xấu hổ về tuổi thiếu niên của chúng tôi:

– Chúng tôi, Melody và tôi sẽ kết hôn vào tháng tới.

Huaban và Haili, khi họ lần đầu tiên nghe về nó, đã thốt lên:

– Xin chúc mừng, tuyệt vời!

Huaban nhớ ra, và hỏi:

– Hai người sống ở đâu sau khi kết hôn? -Ngày trước, Mai Lạc và Hy Lôi ở chung một căn hộ, còn Tùng Phi ở ký túc xá của cơ quan.

Mai Lạc từ trong túi móc ra một tờ hợp đồng mua nhà, giơ tay: — Nhìn đây, chúng ta đã mua nhà, mấy ngày nữa sẽ giao chìa khóa.

Hy Lôi tốn giấy mực một thời gian, thì ra chỉ là một căn nhà rộng chừng 50 mét vuông, bởi vì đây là căn hộ chung cư nên giá rất nhỏ nên giá thấp, trả trước chỉ 30.000 tệ. Chỉ trả 2.000 nhân dân tệ một tháng. Tuy nhỏ nhưng dù sao ai cũng có nhà riêng, còn tôi, dù ở nhà lớn nhưng tôi chỉ cảm thấy như một người khách và trong tiềm thức ngưỡng mộ cô bạn. Vì vậy, cô hỏi:

– Vẫn còn một ngôi nhà như vậy? Tôi cũng muốn mua!

– Có vẻ như nó không hoạt động. Khi chúng tôi đi mua nó, nó là chiếc cuối cùng.

Huaban thấy vậy liền đẩy Hy Lôi:

– Mua chưa? Bạn có tiền không?

Hy Lôi nhìn tôi. Huaban không biết rằng khi cô kết hôn, mẹ của Hai Lei đã cho cô một khoản của hồi môn là 10.000 nhân dân tệ, cô còn nhận được tiền thưởng trước Tết Nguyên đán. Đôi khi cô viết bản thảo để kiếm tiền cho một tạp chí khác. Hai Lei là một người cẩn thận. Giao những thứ này cho Huaban âm thầm tiết kiệm được hai vạn tệ và để dành khi cần.

Các món ăn được mang đến từng cái một.

– Hai Lei không giấu nổi sự ngưỡng mộ:

– Em ngưỡng mộ anh quá, Myrak, em có nhà rồi.

Malak cười:

– Tôi ngưỡng mộ bạn hơn. Không hài lòng trong một ngôi nhà lớn như vậy.

Huaban cũng khen:

– Vâng!

Giọng Hy Lôi trầm hẳn xuống:

– Vậy thì anh ấy hiểu rồi! -Cô nhớ lại vai Vương Hy Phượng trong tác phẩm “Mộng lâu”, lúc này tâm lý của cô hẳn vẫn vậy: dung mạo xinh đẹp, nhưng lòng dạ khốn khổ! Hy Lôi không nói gì, chỉ nghe Mai Lạc trò chuyện liền lấy được chìa khóa, tường sơn màu gì, rèm cửa màu gì, ghế salon loại nào, TV nhãn hiệu gì, cứ như chủ nhân. gia đình. – Sau khi ăn xong, Mai Lạc gọi nhân viên cửa hàng đến kiểm tra hóa đơn, sau khi kiểm tra hóa đơn vài lần, cô ấy xác nhận là đúng, mới thanh toán. Còn rất nhiều đồ ăn thừa, tôi chưa kịp đụng vào một số bát đĩa, Mak đã nhờ mọi người bỏ vào hộp và mang về.

Huaban đứng bên khen:

– Thấy cậu đã sống với Melody rồi thì nhìn tớ.

Mai Lạc cười đau:

– Biết sống là bị ép buộc. Không có gì tốt, nhưng tôi không có tiền, vâng, tiền không thể mua được tất cả mọi thứ, nhưng không có tiền, bạn không thể mua bất cứ thứ gì.

4.

Về nhà, bạn sẽ thấy thiên đường ở rể vẫn chưa trở lại. Dọc theo đường đi, Hỷ Lôi buồn bực không vui, Hứa Lân lại cười, Hỷ Lôi cũng không thèm quan tâm, cô cứ thế vào phòng ngủ nằm trên giường, Hứa Bân đến gần hỏi, Hy Lôi bật cười. Nước mắt chảy dài ướt đẫm cả chăn.

Winbond ngạc nhiên:

– Anh ơi, em bị sao vậy! Tôi không làm gì cảHoặc!

Hy Lôi quay lại, đánh vào ngực Reignwood:

– Là anh, tôi đẩy anh, anh là đồ dối trá. Bạn đã nói rằng tôi sẽ làm cho bạn hạnh phúc, nhưng tôi có làm được không? Bạn sẽ thấy Mai Lạc, cô ấy có ngôi nhà của mình, tuy hơi nhỏ nhưng nó thuộc về anh ấy, và bạn như khách ở bên cạnh anh ấy. Tôi cảm thấy khó chịu, khó chịu, rất khó chịu, tôi sẽ cố chịu đựng thêm!

Hứa Lan không biết Hy Lôi trong lòng có nhiều bất mãn nên an ủi cô:

– Sao vậy? Thật tuyệt phải không? Nhà rộng lắm, lại có cả gia đình, muốn làm gì thì làm, tự mua dây thừng, rồi thấy khó chịu? Mẹ tôi đang quấy rối tôi và tôi giả vờ không nghe thấy. -Huaban nói luôn, cảm thấy mình cũng bất công nên chuyển sang phòng làm việc.

Hailei đã khóc trong phòng một mình rất lâu, và anh ấy soi gương nếu cảm thấy có vấn đề thực sự. , Mặt tái mét, tóc tai bù xù, khóc lóc, mặt mũi xấu xí. Cô ấy nhớ rằng tạp chí của cô ấy đang làm một cuộc khảo sát về bệnh trầm cảm, tôi muốn biết cô ấy có bị trầm cảm không?

Cô vỗ nhẹ vào mặt anh, nhếch môi cười. Anh cười và tự nhủ: Hy Lôi, em thật tuyệt!

Cho đến nay, các con rể đã về quê. Hy Lôi vội lau nước mắt.

Cô rót nước, bà mẹ kế nhìn thấy trên mặt cô lại rơi lệ, liền hỏi:

– Sao vậy? Đánh nhau?

Hy Lôi vội vàng trốn:

– Không, không!

Thấy Hy Lôi không chịu nói, mẹ vợ anh cũng không ngừng hỏi. Reignwood cũng vui vẻ choàng tay qua vai vợ:

– Chúng ta không sao cả.

Anh rể vào phòng ngủ. Một lúc sau, chúng tôi cãi nhau .—— Bạn đã tìm thấy anh ta chưa? Có phải trong đó không – giọng nói của cha dượng … dù sao, rõ ràng là tôi đã đặt nó ở đây. -Vậy mẹ chồng tôi không nhìn thấy chiếc ví.

Một lúc sau, bà mẹ vợ bước ra và hỏi Huaban:

– Con lấy ví của mẹ chưa?

– Không, ai biết cô ấy ở đâu.

Cuối cùng, có thể khẳng định rằng chiếc ví đã bị ai đó đánh cắp. Bà mẹ chồng nhớ ra có người sờ túi mình khi xe buýt lật, lúc đó có lẽ đã bị trộm, may mà trong ví có rất ít tiền lẻ, khoảng 100 tệ. Phụ thân an ủi :—— Đến, hơn một trăm tệ, đi thôi. Nên cẩn thận hơn vào lần sau.

Mẹ chồng đang khóc trên ghế trong phòng khách và ngã xuống. Lúc đầu, nước mắt của cô như suối, nhưng sau đó, như biển, cô khóc thành tiếng. -Huaban thấy mẹ khóc rất đau, thấy lạ nên lấy khăn cho bà an ủi:

– Có gì đâu mà khóc.

Nhưng cô ấy vẫn khóc. Reignwood lại lấy trong ví ra 200 tệ, nhét vào trong tay, an ủi:

– Đến, nhìn mẹ của ta, tiền lại một lần nữa, đầy, đầy. -Reignwood nói những gì mẹ cô thường nói, cô mỉm cười với số tiền trên tay.

Ngẩng đầu lên, Hailie nhìn cô, cô có vẻ nghi ngờ, và hỏi:

– Haili, cô đang nhìn cái gì vậy? Huaban cho tôi một số tiền, bạn có vui không? —Con trai! -Hy Lei không biết trả lời thế nào, thực ra cô ấy chỉ đứng nhìn khóc và đứng bên cạnh mà không để ý đến Reignwood.

Nói về mẹ của anh ấy vào ngày trước khi đi ngủ. Chuyện vừa mất tiền vừa khóc đã thành luật, Hy Lôi vừa cảm thấy tức giận vừa buồn cười.

Huaban nói:

– Mẹ tôi đã sống rất nhiều khi bà còn nhỏ, khi ông bà của anh ấy đi du lịch ở đây. Anh chị đều là công nhân lao động thường xuyên ở tây bắc, lương không cao lại phải nuôi 5 đứa con cũng rất khó khăn nên từ nhỏ mẹ tôi đã rất tiết kiệm, không bao giờ mua sắm quần áo đắt tiền, năm đó anh đi học đại học. Tôi phải ở lại trường, bố tôi thường xuyên đi công tác trong khi mẹ tôi ở nhà, không chịu mua thức ăn và ăn mì hàng ngày. Thực ra, tôi biết được rằng lúc nãy, khi cô ấy khóc, cô ấy không có vẻ gì là nói về tiền bạc hay ít tiền, nhưng sau khi mất tiền, cô ấy thường cảm thấy rất thất vọng. -Hy Lôi nghe anh nói vậy cảm thấy mẹ chồng cũng vất vả, lần đầu tiên Hứa Bân có cảm giác này. Nhớ lại những gì Reignwood đã nói: “Sau khi đánh mất thứ gì đó, cô ấy thường cảm thấy rất thất vọng.” Hailey rơi vào suy nghĩ.

Còn tiếp …

(Trích tiểu thuyết Sống chung với mẹ chồng) của Hiếu, NXB Văn học ấn hành)

Nhà thiết kế thời trang giành giải Booker năm 2020

In: Sách

Theo báo cáo của “Guardian”, vào ngày 20 tháng 11, Stewart nhận được khoản tiền thưởng 50.000 bảng Anh, trở thành nhà văn Scotland thứ hai giành được Giải thưởng Booker Scotland kể từ James Kelman năm 1994. Shuggie được nuôi dưỡng bởi một người mẹ nghiện rượu ở Glasgow, Scotland. Stuart viết tiểu thuyết để tưởng nhớ mẹ của mình, người đã chết vì rượu ở tuổi 16-Douglas Stuart sinh năm 1976 và được đề cử cho Giải thưởng Sách Quốc gia về Tiểu thuyết Hoa Kỳ trước khi giành được Giải thưởng Booker 2020. Douglas Stuart, 44 tuổi, cho biết anh rất ngạc nhiên khi biết tin này. Anh nói với “Guardian”: “Tôi muốn cảm ơn người mẹ xuất hiện trên từng trang sách. Nếu không có bà, tôi đã không có ngày hôm nay cũng như sự ra đời của cuốn sách này. Tôi cũng muốn cảm ơn người dân Scotland đã cảm ơn tôi.” Nội dung của cuốn tiểu thuyết này Nguồn cảm hứng. “

Anh ấy sẽ dùng tiền thưởng để tặng cho quê hương Glasgow. Với danh hiệu này, Stewart cũng quyết định trở thành nhà văn toàn thời gian. Ở tuổi 24, anh ấy làm nhà thiết kế thời trang và làm việc với Calvin Klein, Ralph Lauren, Banana Republic Hợp tác với các thương hiệu khác. Stuart nói rằng anh ấy đang viết cuốn tiểu thuyết thứ hai của mình “Loch Awe”, cũng được đặt tại Glasgow. – Booker Prize, trước đây là Booker McConnell hay Man Booker, năm 1968 Giải thưởng văn học uy tín nhất trong cộng đồng nói tiếng Anh thành lập năm 2014. Từ năm 2014, tổ chức đã cho phép tổ chức viết tiểu thuyết bằng tiếng Anh và tiếng Anh do các nhà văn nước ngoài tại Anh xuất bản để tranh giải. Trước đó, chỉ có các nhà văn ở Anh và Cộng hòa Ireland được trao giải Được phép tham gia. Ngoài ra, ban tổ chức cũng thành lập Giải thưởng Sách Quốc tế (International Booker Award) để công nhận các tác phẩm quốc tế được dịch sang tiếng Anh và xuất bản tại Hoa Kỳ, Vương quốc Anh hoặc Hoa Kỳ. · Marieke Lucas Rijneveld (Marieke Lucas Rijneveld) dựa vào mặt tối của gia đình sùng đạo của mình và cuốn tiểu thuyết đầu tiên của cô “Sự khó chịu của buổi tối” đã trở thành người trẻ nhất nhận giải khi 28 tuổi. Dân trí Theo Guardian)

Ca Bình Ca không còn lặp lại “Quân khu Nam Đồng” trong sách mới

In: Sách

Tối 19/11, Bình Ca tổ chức buổi ký tặng tiểu thuyết Chạy trốn, giao lưu với hàng trăm độc giả ở mọi lứa tuổi. Bình Ca tuyên bố cúp máy sau buổi ra mắt Quân khu Nam Đồng và tình cờ viết sách mới. Khi bị cô lập với xã hội do mắc chứng Covid-19, vợ anh vào Thành phố Hồ Chí Minh để chăm sóc cháu trai. Anh ấy ở nhà một mình, “buồn chán nên tôi viết.” Bắt đầu với công việc đầu tiên. Anh nói: “Đối với tôi, văn học là một trò chơi.” Nếu bạn chơi nó, hãy cố gắng chơi nó. Vì vậy, tôi không muốn lặp lại chính mình. Dù sinh ra trong một gia đình có truyền thống văn học với cha là nhà văn Hữu Mai, em là nhà thơ Hữu Việt nhưng Bình Ca lại chọn hướng đi khác. Ông đã cống hiến toàn bộ cuộc đời mình cho sự nghiệp quân sự và không bao giờ tính đến việc theo nghề.

Nhà văn Bình Ca lập kỷ lục “Quân khu Nam Đồng” – in 15 lần trong 4 năm và 32.000 cuốn được in. Nhiếp ảnh: Thanh Thanh.

Nghe nói Bình Ca viết sách mới, nhiều bạn đọc tưởng là Quân Khu Nam Đồng tập 2 hoặc tương tự. “Họ không biết tôi đang viết gì, họ đã gọi điện cho bạn bè mua hàng chục cuốn. Nhiều thầy, cô giáo mua vài hộp cho học sinh đọc”, tác giả nói. Tuy nhiên, “Escape” không lấy chủ đề Quân khu miền Đông Nam bộ – tưởng nhớ những người con của Xã chiến sĩ.

Escape là một câu chuyện hư cấu về những đứa trẻ được sinh ra trong thời kỳ Kháng chiến. Pháp phải chạy trốn đến vùng an toàn. Ban đầu, anh định đặt cho tác phẩm một cái tên giật gân hơn, chẳng hạn như “Cuộc phiêu lưu kỳ thú” hay “Cuộc phiêu lưu trong hang động”. Tuy nhiên, nhà văn đã chọn cái tên Escape để khơi dậy trí tưởng tượng của độc giả.

>> Xem thêm: “Escape” – truyện thiếu nhi trong chiến tranh – tiểu thuyết “Escape” do Nhà sách Nha Trang ấn hành và xuất bản lần đầu 5.000 cuốn. Ảnh: Nhã Nam.

Tác giả không nói rõ lai lịch của tiểu thuyết “Chạy trốn”. Tuy nhiên, nhiều người bạn của anh ấy đã kể chuyện về những chuyến phiêu lưu của anh ấy ở Ninh Bình. Gia Hiền, một nhà báo phụ trách truyền thông, cho biết giọng nói chân thật và cuốn hút của Bình Ca khiến cô không thể bỏ công việc đi và đọc hơn 300 cuốn sách mỗi sáng. Nhà văn Bain Ninh nói rằng nét chữ sống động của Cainh Ca khiến người đọc tự hỏi liệu đây là trí tưởng tượng mờ nhạt của ông hay là một ký ức có thật. Baoning cho biết: “Dù là hư cấu hay phi hư cấu, vượt ngục luôn là một câu chuyện sống động và cảm động. Nhà văn miêu tả cuộc sống phong phú, phong phú thông qua cách kể chuyện và phác thảo đơn giản. Nhanh chóng, tự nhiên và ý nghĩa không khó. Binha ( Bình Ca) dẫn dắt người đọc đi qua các cung bậc của cuộc phiêu lưu một cách mềm mại, trữ tình và có phần đan xen nhau.Nhà thơ Ruan Guangxi nhận xét: “Ra đi là câu chuyện của một đứa trẻ trong sáng và tò mò, nhưng lại chứa đựng những thông tin quan trọng về cuộc sống. “