Lê Quý Anh đã sử dụng những bài thơ để ghi lại cuộc đời của những kẻ sĩ dựa trên thông tin từ nhiều sử sách. Anh làm theo các bước của “một, hai, ba …” và chọn một hình thức tu từ khiến người ta liên tưởng đến nhịp điệu của đôi giày. Nhà văn cũng hóa thân vào đôi giày của mình, biến yếu tố nguyên sơ này thành nhân chứng, cùng cả đất nước đi suốt chặng đường dài gian khổ, thử thách qua các cuộc chiến vì hòa bình, ấm no, hạnh phúc. Trong quá trình hơn nửa thế kỷ lịch sử, đôi giày được mô tả như một vai trò liên quan mật thiết đến đời sống quân nhân. Do kháng cự, hình ảnh của anh ta đã thay đổi từ một người đánh giày thành một người lính, và sau đó trở lại con đường thống nhất. Dựa trên những mốc lịch sử quan trọng như năm 1954 và năm 1975, bài thơ được chia thành ba tập nhỏ.
Tập đầu tiên mang tên Đôi giày trong mơ, gồm 3.500 câu, tái hiện không khí thời Pháp thuộc. Cho đến khi Điện Biên Phủ toàn thắng. Trong cuốn sách này, đôi giày luôn liên quan đến hình ảnh em bé đánh giày trên đường phố Hà Nội từ năm 1935 đến năm 1944. Trẻ sơ sinh trưởng thành trở thành một đội quân được chấp thuận liên quan đến kháng chiến. Trong trận đánh, các chiến sĩ Hướng đạo sinh đã tặng cho cô gái Mường một đôi giày riêng, mỗi người giữ một chiếc giày. Cuối tập đầu tiên, cả hai gặp lại nhau. Cô gái không nhận ra người tặng giày, vì sau 54 ngày đêm ở Điện Biên Phủ, những người lính đã thay đổi so với lần gặp cuối cùng.
Bìa ba bài thơ “Bài ca đôi giày”.
Tập thứ hai gồm 3.998 câu thơ, nhan đề “Đôi giày hạnh phúc”, dòng thời gian kéo dài đến ngày 30 tháng 4 năm 1975. Trong tập này, hình ảnh đôi giày mang đầy đủ hương vị ngọt ngào dễ chịu của các cặp tình nhân. Sau khi Điện Biên Phủ (Điện Biên Phủ) chiến thắng, các anh bộ đội về quê Ninh Bình (Phát Diệm) làm đám cưới. Tôi chỉ đi giày vào ngày cưới. Khi bước vào thị trường lao động, anh ấy chỉ đi chân trần. Sau đó anh trở lại đơn vị. Theo làn sóng di cư vào nam, người vợ mang đôi giày cưới của chồng con vào lòng. Chiến tranh chia cắt hai miền đất nước. Từ năm 1954 đến năm 1975, ông đã trải qua một trận chiến ác liệt, sau đó ông được gặp lại vợ con. Bất chấp sự khó khăn của chiến tranh, những câu thánh thư trong tập này được truyền cảm hứng một cách trung thực bởi hai vợ chồng.
Tập thứ ba, mang tên “Đôi giày miễn phí”, gồm 2.503 câu thơ. Con gái người lính biên phòng ngày xưa giờ đã lớn. Khi chế độ diệt chủng Pol Pot xảy ra, cô học trường quân y và tham gia chiến trường. Khi đi phát thuốc cho người dân Sóc Hom, bà phát hiện bị kẹt trong mỏ và cụt một chân. Một phụ nữ Campuchia đã chôn chiếc chân này và giữ lại đôi giày của mình. Thời kỳ này, chồng chị vẫn đang chiến đấu trong quân tình nguyện. Năm 1989, trước khi về quê, ông đã tìm thấy “nấm mồ ở chân” và xin đi giày lại. Quốc ca của trường dần khép lại với hình ảnh một cụ bà trong màu áo quân phục …—— Tác giả Lê Quý Anh (tên thật là GS Vũ Gia Hiền) đã viết nhiều sách về triết học và chính trị. Sinh ra trong một gia đình có truyền thống quân đội, anh luôn tâm huyết với việc viết những tác phẩm nghệ thuật về quân đội. Đây là lần đầu tiên ông xuất bản một tập thơ, và đó là những suy tư của ông về chặng đường lịch sử qua hai cuộc kháng chiến của dân tộc.
8 giờ sáng ngày 24/11 mới bắt đầu hội nghị nhưng từ 1 tiếng trước, hàng trăm cây bút đã tập trung tại đây để thảo luận, chụp ảnh kỷ niệm, làm rúng động khán phòng. Du An, cây bút chuyên viết về thiếu nhi, từ Điện Biên xuống Hà Nội cách đây một ngày, anh vinh dự là một trong những đại diện đầu tiên tham dự. Anh cho biết: “Tôi rất mong được tham gia sự kiện. Mấy hôm nay tôi thấy sốt ruột và háo hức. Qua hội thảo này, mục tiêu lớn nhất của tôi là giao lưu với các nhà văn khác và họ có thêm cảm hứng”. Tác giả Phan Mai Phương (Hòa Bình) Lần đầu tiên tham gia hội nghị. Tôi có một “quả bóng phải được vận động.” Vì vậy, Quốc hội tạo cơ hội cho các anh, chị và bạn bè động viên, chia sẻ những khó khăn trong sự nghiệp. Nhà thơ Feng Xi (TP.HCM) cũng đồng tình: “Tôi quen nhiều đồng nghiệp trên diễn đàn 10 năm, thường xuyên bàn luận, nhưng đến nay mới gặp. Có cảm giác như mấy hôm sau anh em trong nhà lại xa nhau vậy”. – Tại Hội nghị Nhà văn Việt Nam lần thứ 10, các hội viên “bắt tay vui vẻ”, ngoài việc giới thiệu các bài báo văn học, vận động góp ý về quy chế hoạt động, hội nghị còn bầu ra ban chấp hành nhiệm kỳ 2020-2025. Nhiều đại diện hy vọng sẽ “hồi sinh” đội ngũ lãnh đạo mới.
Tác giả Du Han nói: “Tôi hy vọng rằng Quốc hội sẽ bầu ra một thế hệ lãnh đạo mới với tầm nhìn mới và đánh giá mới, đồng thời mở ra sự đổi mới và hướng đổi mới cho các nhà văn.” Nhà văn Duẩn cho biết: “Có nhiều người trẻ vào hội để lãnh đạo, lớp trẻ sẽ mang lại sức sống mới, tránh trì trệ.” Hiện tại, thành viên trẻ nhất trong ban chấp hành là nhà văn Bình Phương, sinh năm 1965 năm.
Nhà thơ Phùng Xướng cho rằng chủ tịch và các ủy viên ban chấp hành phải là những người có tài và có uy tín. Ông dự đoán do được các thành viên tín nhiệm cao, ông Ruan Guangyao hoặc ông Chen Danghe sẽ trở thành tân chủ tịch. Đồng thời, một số nhà văn như Lê Thanh Vy (安 江), Phan Mai Hương (华 平), Lộc Bích Kiểm (Lạng Sơn) mong rằng sẽ có một nữ lãnh đạo trong Ban Chấp hành Hội Nhà văn. – “Các nhà văn nữ là niềm tự hào của phụ nữ. Tôi mong rằng các nhà văn nữ có thể được cấp ủy chấp nhận để thể hiện tâm tư, tình cảm của các nhà văn nữ, nhất là những người phụ nữ bình thường”, nhà nghiên cứu văn học Lộc Bích Kiểm nói. — Nhà văn Nguyễn Văn Thọ hy vọng ban lãnh đạo mới sẽ theo sát cuộc đời và tác phẩm của nhà văn, thường xuyên liên lạc và lắng nghe tâm tư, nguyện vọng của ông. Để tránh tình trạng bán 189 tác phẩm trên một trang sách điện tử với giá 50 triệu đồng / năm như năm 2016. Nhà thơ Anh Ngọc đề nghị bỏ chương trình cho phép tác giả tự thể hiện trên giải thưởng. Lớn như giải thưởng quốc gia, ông nói: “Tôi nghĩ nên thành lập hội đồng tuyển chọn tác giả, tác phẩm, hoàn thiện hồ sơ cá nhân”. Khi họ cần thông tin, tác giả có thể đưa ra đề xuất. Nhà văn là người có cái “tôi”. “Lớn rồi, họ không thích những vấn đề thủ tục như vậy, điều này khiến nhiều người bỏ lỡ giải thưởng này là điều đáng tiếc.”
Hội trường Hội Nhà văn Việt Nam , Các đại biểu biểu quyết đề cử, ứng cử vào cấp ủy. Kết quả sẽ được công bố vào lễ bế mạc vào chiều ngày 25/11. Hội Nhà văn Việt Nam được thành lập năm 1957, do Liên hiệp các Hội Văn học và Viện Hàn lâm Nghệ thuật Việt Nam đăng cai tổ chức, tập trung vào 4 lĩnh vực: Văn xuôi, Thơ, Phê bình và Dịch thuật. Chủ tịch đầu tiên của Hội là nhà văn Nguyễn Công Hoan (1957 đến 1963). Năm), nhà thơ Hữu Thỉnh làm 4 khóa từ năm 2000 đến nay, Ban chấp hành hội hiện có: nhà thơ Hữu Thỉnh, nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, nhà thơ Trần Đăng Khoa, nhà văn Nguyễn Trí Huân, nhà văn Nguyễn Bình Phương. , Nhà văn Khuất Quang Thụy.
– Là một trong những hoạt động phụ của hội thảo do Đại học Văn hóa Hà Nội và Đại học Massachusetts (Trung tâm William Jonah) phối hợp tổ chức, Đêm thơ thu hút nhiều nhà văn, nhà thơ Mỹ và Việt Nam tham gia. 7 nhà văn nước ngoài tham gia hội thảo này đều có quan hệ mật thiết với Việt Nam và đã cống hiến hết mình trong việc chữa trị chấn thương chiến tranh trong nhiều thập kỷ, như Kevin Bowen, Bruce Wigg, Fred Markent, Martha Collins và John Trưởng khoa, George Kovac. Gặp họ, là những nhà văn, nhà thơ Việt Nam, họ đã nhiều lần đến Hoa Kỳ để xây cầu nối văn hóa giữa hai nước: Le Lou, Ruan Duo, Lin Simei, Ruan Guangshang, Ruan Guangxi … — Nhà thơ Kevin Bowen (Kevin) Bowen chia sẻ những kỷ niệm trong đêm thơ.
Đêm “Chơi Bóng Rổ Với Việt Cộng” được đặt tên theo một sáng tác của nhà thơ Mỹ Kevin Bowen. Bowen đã viết thư cho nhà văn Guangsang sau khi chơi bóng rổ với nhà văn “Chiếc lược ngà” trong chuyến thăm Hoa Kỳ. Nhà thơ Mỹ đọc lại câu thơ sau: “Chúng tôi đứng dậy lặng nhìn anh / quần đùi, áo phông, chân đi dép, tóc bạc trắng / anh nhìn chúng tôi cười / đây là món quà được chặt ra / như anh đang cười Chín nhánh / chúng tôi nghe nó ở nơi khác / lời anh thì thào như thở / có lẽ có nhiều cơ hội chiến thắng… … hãy nhớ lại tình cảm của anh với một người đã từng đứng gần chiến tuyến khác trong một năm chiến tranh. Bài thơ)
Ngoại trừ Ruan Guangshang và Ruan Duo, Kevin Bowen và các nhà thơ Mỹ rất thích Le Roux, ông là nhà văn Việt Nam đầu tiên trở thành sứ giả tại Hoa Kỳ nên dù sức khỏe không tốt. Vâng, Leroux vẫn đang nỗ lực để đến Hòa Bình với sự giúp đỡ của một nhân viên của Trung tâm Doanh nhân. Việt Nam, mời các nhà văn Việt Nam tham gia Trung tâm William Joiner (WJC) để trò chuyện. U hiểu không, Lưu vụng về chỉ có một từ tiếng Anh trong túi, nhưng anh ấy đã trải qua một chuyến đi dài và khó khăn đến Hoa Kỳ, Bowen khẳng định, NHTrong thời gian này, những cuộc trò chuyện không mệt mỏi của ông Lưu đã giúp người Mỹ hiểu hơn về Việt Nam, tạo tiền đề cho những cuộc gặp gỡ và trao đổi giữa hai nước trong tương lai. Bowen rất cảm động, và anh ấy hứa sẽ tặng Du Chu một món quà vào một lúc nào đó.
Đồng thời, Leroux gợi lên những ký ức vẫn còn đọng lại trong anh. Những ngày xa lạ trên đất Mỹ, anh vẫn gọi điện cho người thân, bạn bè ở Thái Lan và Việt Nam nói chuyện hàng đêm, nhưng anh không biết rằng cước điện thoại quốc tế rất đắt mà WJC lại rất kém. Le Roux nói: “Vì vậy, tôi đã phá hủy toàn bộ nền kinh tế của William Jonah.” Nhà thơ Bruce Wig cũng nói rằng ông nghĩ Le Roux là một người anh em. Anh nói: “Lue làm cho cuộc sống của tôi nhiều màu sắc và ý nghĩa hơn.” Trong “Đêm thơ”, Weige luôn quan tâm đến Lê Lu một cách thân thiện, chẳng hạn như hỏi han về đôi chân bị đau của anh. Nhắc nhân viên cho anh uống nước …—— Đêm thơ xúc động bởi những vần thơ tản mạn. Các nhà văn, nhà thơ hai nước chia sẻ hầu hết các tác phẩm viết về chiến tranh, đau thương, mất mát. Nhà thơ Martha Collins (Martha Collins) mang đến hai bài thơ, một về chiến tranh và một về hòa bình. Tác phẩm chiến tranh của ông đã để lại cho mọi người những lời thú nhận rất thật, như: “Chúng tôi đánh người tị nạn / Tôi xin lỗi, tôi cũng xin lỗi / Chúng tôi đang ở trên cây cầu quá đông đúc / Xin lỗi, chúng tôi đã không hiển thị nó /…/ Chúng tôi đã làm điều đó cho chúng tôi Tôi xin lỗi về sự nhầm lẫn / nhưng chúng tôi không xin lỗi về sự nhầm lẫn / chúng tôi chỉ tuân theo mệnh lệnh ”(Bờm).
Các nhà thơ Việt Nam như Nguyen Yuejian, Wu Guoli, Lin Simei và các nhà thơ Việt Nam khác cũng mang đến những tác phẩm ghi lại dấu ấn của đất nước Việt Nam trong chiến tranh khốc liệt. Họ đọc lại và nhớ lại quá khứ không phải để nhớ về vết thương lòng mà để bày tỏ sự cảm thông và khẳng định sự cố gắng của bản thân.
Hôm nay (2/6), Hội thảo Văn học Việt Nam thời hậu chiến – nước Mỹ thời hậu chiến sẽ có nhiều nhà thơ, nhà nghiên cứu trong và ngoài nước tham giaave; tôi uống nước
– Sau đây là cuộc phỏng vấn của anh ấy với Amos Oz trên hlo.hu nhân dịp anh ấy được mời danh dự đến Hội chợ sách Budapest ở Hungary năm nay:
– Bởi vì anh ấy đã đề cập trong một cuộc thảo luận, Vai trò của văn học ở các nước Anglo-Saxon phụ thuộc vào nhu cầu giải trí. Đồng thời, ở các nước Đông Âu và I-ta-li-a, chức năng của văn học có phải là tập trung vào người đọc?
– Tôi tin chắc rằng có sự khác biệt lớn giữa văn học Anglo-Saxon, văn học Saxon và văn học Đông Âu và văn học Israel. Người đọc có những kỳ vọng khác nhau về những nền văn hóa này. Chức năng chính của văn học không phải là dạy học, nhưng đôi khi nó có ích về mặt này. Nghề của tôi là kể chuyện, không phải để giáo dục người khác, nhưng một trong những lĩnh vực mà văn học thu hút tôi là đạo đức. Đặc biệt cuộc đối đầu giữa công lý và công lý thu hút tôi nhiều hơn và khiến tôi thích thú hơn là cuộc đối đầu giữa công lý và công lý. -Nhà văn Israel chia công chúng thành tác phẩm văn học và chính trị. Ảnh: Đàn Hiên
– Làm thế nào để phân biệt hoạt động chính trị với hoạt động văn học?
– Tôi chưa bao giờ sử dụng văn học của mình như một công cụ để đấu tranh chính trị. Thực tế, bản thân tôi đã đưa ra những quy định rất chặt chẽ. Khi tôi nói về các vấn đề chính trị, tôi viết tiểu luận và tin tức. Khi tôi muốn nói với chính phủ của tôi hãy xuống địa ngục và ở lại, tôi không viết bất kỳ tác phẩm văn học nào, tôi sẽ viết một bài báo và nói rõ ràng: “Chính phủ thân yêu, xin hãy xuống địa ngục.” Họ đọc bài báo của tôi. , Nhưng vì một số lý do mà họ không bao giờ xuống địa ngục. Đây là lý do tại sao tôi phải viết đi viết lại cùng một bài báo. , Hài hước và h & # 784một;5; p dẫn dắt nhân loại. Nhiều thập kỷ trước, ông chuyển đến sống ở Kibbutz để phản đối người cha là học giả của mình. Bạn có muốn vượt quá mong đợi của cha mình và trở thành một nông dân và tài xế xe tải, nhưng cuối cùng bạn lại trở thành một nhà văn?
– Tôi sớm nhận ra rằng, cũng giống như “những cuộc nổi loạn khác”, cuộc nổi loạn của tôi chống lại cha tôi chỉ là nhiệt tình. Về mặt chính trị, suy nghĩ của tôi rất khác với suy nghĩ của cha tôi. Bạn ở bên phải và tôi ở bên trái. Anh ấy là người theo chủ nghĩa dân tộc còn tôi là người theo chủ nghĩa hòa bình. Vì vậy, 40 năm sau khi ông mất, tôi vẫn tiếp tục thảo luận về chính trị với ông mỗi ngày. Nhưng bây giờ tôi đang ngồi trong một căn phòng đầy sách và chữ, đó chính là điều mà cha tôi muốn tôi làm. Do đó, tôi nhận ra điều trớ trêu của cuộc nổi loạn này. -Nhân vật chính của tác phẩm “V vần của sự sống và cái chết” của anh là một nhà văn sống khá nội tâm, sống nội tâm và thô lỗ khi anh ta mệt mỏi với việc quấy rối các phóng viên. Người viết này cũng không thích phỏng vấn hay gặp gỡ độc giả. Nhưng ngược lại, ở ngoài đời, anh là một nhà văn được nhiều người biết đến. Tại hội sách này, bất cứ ai cũng có thể đến thăm anh và hỏi anh thông tin về vấn đề này. Tại sao bạn mô tả một nhà văn như vậy trong cuốn sách? -Trước hết, cảm ơn bạn rất nhiều vì đã không để tôi đồng hóa nhân vật trong cuốn sách của tôi, rõ ràng là do tinh thần sinh ra. Tưởng tượng, không phải chân dung tự họa của tôi. So với tôi, tính cách của nhà văn này dè dặt, dè dặt hơn.
Tôi muốn mô tả sự tò mò và trí tưởng tượng của nhà văn đã thúc đẩy anh ta tạo ra những câu chuyện về con người như thế nào. Anh ngồi trong phòng ăn, gọi món trứng tráng và cà phê, nhìn thấy cô phục vụ, và ngay lập tức kể câu chuyện về cuộc đời cô.Mộ; ng. Sau đó, anh ta đến một cuộc họp, khi giáo sư đọc diễn văn, anh ta nhìn vào khán giả và bịa ra nhiều câu chuyện. Anh ấy là người có tính tò mò, theo tôi, tò mò là một phẩm chất tốt về mặt đạo đức. Những người tò mò tốt hơn những người tò mò.
Cách tôi mô tả vai trò nhà văn của mình không hoàn toàn là tôi. Tôi nghĩ theo cách này, bởi vì mỗi khi tôi đứng giữa một nhóm người lạ, trong nhà ga, sân bay, hay phòng chờ của một bệnh xá, tôi thích nhìn người khác, nhìn họ, và tôi thấy ngôn ngữ, ngôn ngữ cơ thể của họ, và Quần áo, tôi quan sát phản ứng của họ, và sau đó tôi tưởng tượng ra cuộc sống của họ. Tôi giới thiệu điều này với mọi người như một sở thích tuyệt vời, bởi vì với sự trợ giúp của trí tưởng tượng, chúng tôi đã thoát khỏi xiềng xích của nhà tù và đến với thế giới rộng mở của thiên nhiên. bản chất con người.
– Đối với nhiều nhà văn, viết lách là một công việc khó khăn, mệt mỏi và đau đớn. Anh ấy nói anh ấy viết mỗi ngày. Bạn đã tìm thấy công việc này phù hợp với mình chưa?
– Đối với tôi, nhu cầu viết cũng giống như nhu cầu của những giấc mơ. Với ước mơ, tôi không có quyền lựa chọn khi mơ. Tôi mơ mỗi đêm và viết mỗi ngày. Nguồn gốc của tác phẩm cũng giống như nguồn gốc của giấc mơ. -Đây không phải là chuyến thăm đầu tiên của bạn đến Hungary. Bạn thích xem nhà văn Hungary nào?
– Tôi đã đọc một số bản dịch tiếng Do Thái và tiếng Anh từ người Hungary. Tôi đã đọc Konrád, Esterházy, Spiró, Szabó và một số người khác. Tôi nhận ra rằng có nhiều điểm tương đồng giữa văn học Hungary và văn học Hebrew trong sự vận động không ngừng của tri thức và chính trị. Cả hai ấn phẩm phảiThực hiện một chu kỳ nghiên cứu và nghiên cứu trong quá khứ để bao gồm hiện tại và tương lai.
Buổi họp công bố kết quả được tổ chức tại Hà Nội vào tối 24/11, với 533 phiếu hợp lệ trong tổng số 597 phiếu đã phân bổ cho các đại biểu. Trước thềm Đại hội, nhiều người viết tin rằng sau khi ông Ruan Qiuhui rút khỏi danh sách ứng cử, ông Ruan Guangtai hoặc ông Chen Danghe sẽ trở thành tân chủ tịch. . Ông đã đạt hơn 20 giải thưởng văn học trong nước và quốc tế, trong đó có tập thơ “Mất ngủ” (1993) do Hội Nhà văn Việt Nam trao tặng. Ngoài ra, ông còn là tác giả của nhiều vở kịch và kịch bản phim cùng hơn 500 bài báo. Những năm gần đây, anh dành tâm huyết cho mảng sáng tác thiếu nhi.
Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều. Ảnh: Hoa Nguyen.
Nhà thơ Trần Đăng Khoa và nhà văn Nguyễn Bình Phương làm tân phó chủ tịch. Nhà văn Khuất Guangcui – cựu ủy viên ban chấp hành – tiếp tục được bầu. Bảy cái tên mới trong ban chấp hành gồm: Nguyen Thi Hue, Nguyen Guoan, Wu Hong, Chen Yue, Chen Hong, Pan Huang và Bian. Ban chấp hành mới sẽ ra mắt vào sáng ngày 25/11.
Nhà thơ Lữ Mai (Hà Nội) chào mừng đội ngũ quản lý mới. Bà nói: “Chủ tịch, phó chủ tịch, ủy viên ban chấp hành là người có uy tín và tiếng nói trong giới văn học.” Nhà thơ Feng Xi (TP.HCM) đánh giá cao sự “trẻ hóa” của đội ngũ lãnh đạo Hội Nhà văn Việt Nam và chọn nhiều người ở độ tuổi 50. Các nhà văn mới tham gia ban chấp hành. Được thành lập năm 1957, trực thuộc Liên đoàn các Hội Viết văn và Nghệ thuật Việt Nam, hoạt động trên bốn lĩnh vực: văn xuôi, thơ, phê bình và dịch thuật. Chủ tịch đầu tiên của hội là nhà văn Nguyễn Công Hoan (1957-1963). Trong bốn nhiệm kỳ gần nhất từ năm 2000 đến năm 2020, nhà văn Hữu Thỉnh là chủ tịch hội
Paul Auster (Paul Auster) Giống như hầu hết mọi người, Quinn hầu như không biết gì về tội phạm. Anh ta không bao giờ giết người, không bao giờ ăn trộm, và không biết ai đã làm điều đó.
Anh ta chưa bao giờ bước vào đồn cảnh sát, chưa bao giờ gặp thám tử, và anh ta cũng vậy. Đừng bao giờ nói chuyện với tội nhân. Tất cả những gì anh học được từ những điều này đều được học từ sách, phim và báo chí. Nhưng anh ấy không cho rằng đây là một thiếu sót. Điều anh ấy quan tâm trong câu chuyện của mình không phải là sự kết nối với thế giới, mà là sự kết nối với những câu chuyện khác.
Trước khi trở thành William Wilson, Quinn là một người rất thích đọc tiểu thuyết trinh thám. Anh ta biết rằng hầu hết những cuốn tiểu thuyết này đều là ngu ngốc, và thậm chí suy xét một chút cũng vô nghĩa, nhưng anh ta vẫn thích loại tiểu thuyết này và bỏ đọc một trong những cuốn tiểu thuyết tai hại hơn. Nó không quan trọng. Ở những cuốn sách khác, nó có tính thẩm mỹ cao và hầu như không có bất kỳ yêu cầu nào, nhưng trong tiểu thuyết trinh thám, nó gần như không có sự khác biệt. Sau khi được truyền cảm hứng, anh ấy có thể dễ dàng ăn liên tiếp 22 pound thứ gì đó, giống như thèm một món gì đó đặc biệt và ăn cho no cái bụng.
Anh ấy thích sách. Thể loại này chứa đầy đủ kiến thức và tính kinh tế của sách. Nếu đây là một truyện trinh thám hay thì cũng đừng uổng công nhé, không có câu nào, từ nào có ý nghĩa quan trọng. Ngay cả khi chúng không quan trọng, chúng phải có khả năng quan trọng, đó là điều tương tự. Thế giới trong sách tràn đầy sức sống và sức sống, với những khả năng, bí ẩn và mâu thuẫn khác nhau. Và bởi vì tất cả những gì bạn nhìn thấy hoặc nghe thấy, ngay cả những điều nhỏ nhặt nhất, đều gắn với kết thúc của câu chuyện, vì vậy độc giả không nên bỏ qua bất kỳ chi tiết nào. Mọi thứ đều trở nên quan trọng; khi mỗi sự kiện phát triển, hướng đi của cuốn sách này cũng thay đổi. Do đó, tiêu điểm ở khắp mọi nơi, và chỉ ở cuối cuốn sách, bạn mới có thể khoanh tròn một điểm. – Thám tử là người nhìn và nghe, anh ta là người đổ mồ hôi. Những thứ hỗn độn sẽ tìm thấy những suy nghĩ, sẽ gắn kết tất cả những điều này lại với nhau và biến chúng thành ý nghĩa. Về hiệu quả, người viết và thám tử có thể hoán đổi vị trí cho nhau. Độc giả nhìn thế giới qua con mắt của một thám tử, và trải nghiệm sự lan tỏa của các chi tiết trong thế giới ngay từ đầu. Anh tỉnh dậy và nhận ra mọi thứ xung quanh mình, như thể họ đang nói chuyện với anh, như thể, bây giờ khi anh quá chú ý đến họ, họ sẽ bắt đầu có cách hiểu khác về sự đơn giản của mình. hiện hữu.
Mắt riêng tư. Thuật ngữ này có ba nghĩa đối với Quinn. Âm mắt “ai” không chỉ giống âm thanh của từ đầu tiên của “tra” (điều tra viên), mà còn là âm thanh của chữ cái đầu tiên “tôi”, có nghĩa là chồi của “tôi”. Những sinh mạng nhỏ bé bị chôn vùi trong chính hơi thở này. Đồng thời, con mắt riêng tư bí mật này cũng là con mắt thật của nhà văn, con mắt của một người tự nhìn thế giới và yêu cầu tiết lộ thế giới cho anh ta. Trong năm năm qua, Quinn đã sống trong cụm từ giật gân này. -Tất nhiên, anh ấy không còn nghĩ mình là thật nữa. Nếu anh ta sống trong một thế giới bây giờ, đó sẽ là vương quốc tồn tại trong hư cấu của Max Work. Công việc thám tử của anh ta phải là sự thật. Đây là bản chất của cuốn sách này. Nếu Quinn cho phép mình biến mất, Work sẽ tiếp tục sống trong thế giới của người khác. Quinn càng biến mất thì sự hiện diện của Work trong thế giới đó càng mạnh. Rất nhiều …
Khi Quinn ngày càng cảm thấy da thịt, anh ấy trở nên dũng cảm hơn, lịch sự hơn và thoải mái hơn trong công việc trong mọi tình huống. Quinn cảm thấy khó khăn và công việc được coi là bình thường, anh thoát khỏi mọi nguy hiểm khi phiêu lưu với một thái độ thoải mái, bốc đồng, điều luôn khiến anh hư cấu. Ngạc nhiên.
Quin không thực sự muốn trở thành một công việc và thậm chí không thích anh ta, nhưng khi viết những cuốn sách này, anh ta giả vờ là một công việc và thở phào nhẹ nhõm, biết rằng anh ta có thể trở thành một công việc nếu anh ta muốn., Ngay cả khi nó đúng. Đêm đó, cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ, Quinn cố gắng tưởng tượng xem trên điện thoại sẽ nói gì với người lạ. Trong một giấc mơ, anh quên khuấy động sau đó, và anh thấy mình đang ở trong phòng một mình, bắn súng lục vào bức tường trắng trần.
Quin ngạc nhiên vào đêm hôm sau. Anh tưởng như đã kết thúc, lại không nghĩ có người lạ gọi lại. Có điều, khi chuông điện thoại, cháu đang ngồi bô bị táo bón và định rặn lại. – Chậm hơn hôm trước một chút, có lẽ chỉ 22 phút. Cho đến sáng, Quinn mới đọc một chương về hành trình của Marco Polo từ Bắc Kinh đến Hạ Môn, và khi anh ta đang ngồi trong phòng tắm nhỏ, cuốn sách vẫn nằm trên đùi anh ta. bật. Điện thoại reo rắc rối. Anh không muốn dọn dẹp bất cứ thứ gì, nhưng anh chạy đến và đặt điện thoại ở đầu bên kia của căn hộ. Mặt khác, nếu bạn cứ để táo bón một thời gian trước khi mệt mỏi, bạn có thể bỏ sót.
Nhưng Quinn không muốn di chuyển chút nào. Anh ấy vẫn không thích điện thoại di động và đã nhiều lần cố gắng ngừng sử dụng nó. Điều anh ta ghét nhất là chế độ độc tài. Hắn không những có quyền quấy rối bất cứ lúc nào, mà còn phải tuân theo mệnh lệnh của hắn.
Lần này, anh ta quyết định chống lại. Đến vòng thứ ba, nó đã sạch sẽ. Vào cuối vòng đua thứ tư, anh ấy đã tự giải quyết. Ở vòng thứ năm, anh kéo quần lên, bước ra khỏi phòng tắm và bình tĩnh đi đến chỗ để điện thoại. Anh nhấc máy ở vòng thứ sáu, nhưng không có ai ở đầu dây bên kia. Người gọi cúp máy. –Hắn cúp máy vào tối hôm sau. Nằm trên giường, đọc tin tức thể thao, anh chờ một người lạ gọi đến lần thứ ba. Đôi khi, khi bồn chồn, anh ấy sẽ đứng dậy và đi quanh căn hộ. Anh ấy đã chơi một đĩa nhạc – The Man on Ruan của Haydn – và nghe nó từ đầu đến cuối. Anh ấy đã đợi. 2h30 sáng, anh bỏ ngủ. Anh đợi đêm hôm sau, và cũng đợi đêm hôm sau. Sau đó, ngay khi anh sắp dừng chờ đợi, nghĩ rằng tất cả các giả định của mình là sai, điện thoại lại reo. Chúng tôi đang ở vào ngày 19 tháng 5. Anh nhớ nó vì đó là ngày cưới của bố mẹ anh – nếu họ còn sống, họ sẽ kỷ niệm mãi mãi – và mẹ anh từng nói với anh rằng bà đã mang thai với anh trong đêm tân hôn của họ. Điều này đối với hắn rất tốt, bởi vì hắn cho rằng chính mình đầu óc biết chính mình, nhiều năm như vậy âm thầm mừng sinh nhật. Lần này gấp đôi lần trước – chưa đến 11 giờ – khi nhấc máy, anh còn tưởng là người khác.
“Xin chào?” Anh ta nói .—— Đầu dây bên kia im lặng. Quinn biết ngay rằng anh ta là một người lạ.
“Bạn có khỏe không?” Anh ta tiếp tục. “Tôi có thể giúp gì cho bạn?”
“Vâng,” giọng nói vẫn thì thầm như thế, vẫn tuyệt vọng. “Vâng. Bây giờ. Không thể chậm được.”
“Vậy, anh cần gì?”
“Nói. Bây giờ. Tôi cần nói ngay lập tức. Vâng.” — “Anh đang nói gì vậy? Có nghĩa là? “” Đó là cùng một người-Auster. Một người tên là Paul Auster. “
Quinn không do dự. Anh ấy đã biết mình sẽ làm gì, và thời gian để làm điều đó đã đến. “Tôi ở đây,” anh nói. “Paul Oster lên tiếng.” “Đúng vậy. Cuối cùng anh cũng tìm thấy em.” Anh có thể thở phào nhẹ nhõm từ giọng nói đó, như thể nó đột nhiên trở thành một cuộc sống hoàn toàn yên bình. “Vâng,” Quinn nói. “Anh đã tìm thấy tôi.” Anh im lặng một lúc, những lời này thấm vào người và cả chính anh. “Tôi có thể giúp gì cho bạn?” .—— Âm thanh “Tôi cần sự giúp đỡ của bạn.” “Điều này thật nguy hiểm. Họ nói rằng chỉ có bạn mới có thể làm được.”
“Điều đó phụ thuộc vào những gì bạn đang nói.” –
— “Cái chết. Tôi đang nói về cái chết và giết người”
“Quin nói,” Đây không phải chuyên môn của tôi. Tôi không phải là một sát thủ. “
” Không, “giọng nói có vẻ mất kiên nhẫn.” Ý tôi là ngược lại. “
” Có ai đang cố giết bạn không? ” “Đúng, giết ta.” Đồng ý. Tôi sẽ bị giết “
” Bạn có muốn tôi bảo vệ bạn không? “
” Bảo vệ tôi, vâng. Sau đó tìm xem ai sẽ làm “
” Bạn không biết đó là ai? “
” Tôi biết là có. Tất nhiên tôi. Nhưng tôi không biết anh ấy ở đâu “
“, bạn có thể nói rõ cho tôi được không? ”
“không phải bây giờ. Gọi là nguy hiểm”.
” Ngày mai bạn có sao không? ”
“nó tốt. Ngày mai. Ngày mai. buổi sáng. “-” Bây giờ là mười giờ? “. – – ” Đồng ý. mười giờ. “Tiếng nói trên Phố Đông 69. 1” Hãy nhớ, ông Oster. Bạn phải đi “.
“. Đừng lo lắng, “Quin nói,” Tôi sẽ ở đó. “
— Còn tiếp … Phần 1
(Trích trong Sách văn học khỏa thân trong” Thành phố của thủy tinh “-hoặc tác giả Paul Auster,” Bộ ba New York “của Trịnh Lịch, Nhà xuất bản Phụ nữ và Công ty Văn hóa Fengnan / 2007)
Hà Linh (Hạ Linh) tức giận khi trang miêu tả thói rượu chè, ngoại tình và loạn luân của Rousseau, và người dân địa phương nói rằng Yold sẽ không bao giờ được tha thứ. Giới trí thức ở Paris bất ngờ trước câu chuyện của một nhà văn bị các nhân vật hư cấu trong tiểu thuyết gây sốc.
Lusard là một ngôi làng nhỏ, chỉ có khoảng 25 cư dân sống trong những ngôi nhà bằng đá ở độ cao 1.000 m. . Cha của Jodd sinh ra và mất tại đây. Gia đình nhà văn có một trang trại nhỏ và ông thường đến Rousseau trong kỳ nghỉ hè.
Nhà văn Pierre Jourde.
Năm 2003, Pierre Jourde xuất bản “Pays Perdu”, một cuốn tiểu thuyết mô tả thực tế cuộc sống. Trong một ngôi làng lợn trông thật khủng khiếp, lấy nguyên mẫu của Rousseau. Đây là nơi được các vị thần mệnh danh là vùng đất: rượu, mùa đông, túp lều và cô đơn, nơi những người phụ nữ để những con chó chết dưới gầm giường và ôm nó vào ban đêm. Một năm sau khi Jourde ra đời, anh được biết dân làng ở Lassaud không hài lòng với công việc của anh. Để khắc phục tình trạng này, nhà văn đã viết một bức thư gửi đến từng gia đình trong làng, bày tỏ tình yêu đối với mảnh đất và giải thích rằng ông đã thay đổi ngày tháng, địa điểm và mối quan hệ trong làng. Viễn tưởng. Anh viết: “Không nên coi đây là một mô tả chính xác và chân thực. Tôi tự hào là người lớn ở Rousseau” – Nhưng cơn giận không thể nguôi ngoai. Năm 2005, khi Jourde và gia đình trở về nhà nghỉ ngơi ở Lussaud, 6 dân làng đã tụ tập bên ngoài nhà anh để chửi bới. Khi họ bắt đầu sử dụng gạch và đá thay cho lời nói, tình hình vẫn không xấu đi. Con trai 15 tháng tuổi của tác giả bị thương nhẹ, còn cô con gái cùng cha khác mẹ của ông bị gọi là “Ả Rập bẩn thỉu”. Gia đình Chaudh vội vàng lên xe trở về Paris. Hôm qua, ba phụ nữ và hai đàn ông, trong đó có một người đàn ông 72 tuổi, đã ra hầu tòa. Theo mô tả của Le Figaro, câu chuyện giống như “Victor Hugo b””Nguyên mẫu Thenardier” đã bị đánh bại. “
Jod nói:” Tôi cảm thấy tội lỗi vì đã làm tổn thương một số người, nhưng công việc của một tiểu thuyết gia là viết về sự phức tạp của cuộc sống con người “.
– chỉ ước mơ về rồng đỏ, Cao Tuyekan được mệnh danh là “Trung Hoa Shakespeare”, đây là một vị trí độc tôn, cho dù truyện của ông đã có gần 300 năm đóng góp của các thế hệ văn sĩ sau này. Nhiều năm qua, những câu chuyện về cảnh ngộ của những người trẻ tuổi trong thời kỳ suy tàn của xã hội phong kiến đã thu hút nhiều thế hệ độc giả trên thế giới. Được thành lập từ lâu, mục đích là để mở khóa tất cả các khía cạnh của cuốn tiểu thuyết quy mô lớn này.
Một cảnh trong phim “Giấc mơ hồng”.
Vào tháng 10 năm 1954, theo một lá thư của Sư phụ Mao Trạch Đông, một cuộc tranh luận về giá trị của cuộc cách mạng đã được tiến hành. Các tác phẩm văn học cổ điển lan rộng khắp đất nước. Mao Trạch Đông đã nhiều lần đọc lại “Giấc mộng dài” và các tác phẩm của nó. Kết luận: “Để nhận xét về cuốn tiểu thuyết này, trước tiên bạn phải đọc nó năm lần.” Bài phát biểu của tổng thống được nhiều người trích dẫn.
Mặc dù chúng đã bị xé nát trong nhiều thế kỷ, hơn 60.000 nhân vật đa dạng và độc đáo trong cuốn sách vẫn là một bí ẩn. – Năm 1947, Châu Kiệt Luân phát hiện ra một tập thơ chứa đựng nhiều manh mối về cuộc đời của Tào Tuyết Cần – Tào Tuyết Cần chết vì nghèo ở tuổi 40. Khám phá của ông đã thu hút sự chú ý của Hồ Thích, và ông đã tiến hành nghiên cứu sâu rộng về nó. Tiểu thuyết từ những năm 1920. Nhà họ He ngay lập tức cho Zhou Juchang mượn 16 chương quý hiếm. Câu chuyện về giấc mơ đỏ .—— Giáo sư Zhou Juchang .—— Trong cuốn sách “Chứng cứ mới về giấc mơ hồng phòng” xuất bản năm 1953, Chu nói: Hoàng đế Càn Long đã ra lệnh cho Cao Ngạc và Cheng Weiyuan (成 伟 远) Đã sửa một phần nguyên văn chương 80 của Tào Tháo và viết phần cuối tác phẩm. Tuy nhiên, họ đã thêm vào 40 chương và cố tình nhấn mạnh mối tình tay ba hấp dẫn giữa Lâm Đại Ngư, Tiết Bảo Thoa và Giả Bảo Ngọc, do đó phá hủy sự siêu phàm của câu chuyện. – Tôi thề. Phiên bản chất lượng thấp sẽ bị xóa.Acute nh, bằng cách so sánh, tìm ra phiên bản tốt nhất của nguyên tác trung thành với tác giả Tao “, ông Zhou nói …. Đây chắc chắn là một nhiệm vụ cực kỳ khó khăn. Năm 1964, bản thảo do ông Zhou và anh trai Zhou Huchang biên soạn. Mười năm bị coi là “tài liệu phản cách mạng” và bị tịch thu. Năm 1969, trong Cách mạng Văn hóa, Chu Ân Lai bị đưa trở lại tỉnh Hồ Bắc để cải tạo.
Với sự giúp đỡ của Thủ tướng Chu Ân Lai, việc học của ông chỉ kéo dài một lần Nhưng nó không bắt đầu cho đến năm 2004 đến 2006. Ông Chu đã có thể xuất bản các tác phẩm của riêng mình, tập hợp 11 phiên bản tiểu thuyết khác nhau để tìm ra những tác phẩm mà ông cho là có giá trị hơn. Trong thời ông Hong, ông Zhou thường sống một cuộc đời cô đơn, nhưng lại tìm thấy hạnh phúc trong giới học thuật. “Bản thân Cao Tuyết Kan là một triết gia và một trí thức cấp tiến. Tôi đã tìm thấy rất nhiều điều thú vị từ nhà văn này “, anh nói.
Lynn và anh Bao.
Trong những năm gần đây, cuộc tranh luận về” Chang Ming Hong “ngày càng trở nên căng thẳng, đặc biệt Tháng trước, khi Trần Hiểu, người đóng vai Lâm Đại Ngọc, qua đời vì bệnh ung thư, ông Chu đã viết một bài thơ để bày tỏ sự chia buồn sâu sắc.
2 tuần trước Cái chết của tiểu thuyết gia Lưu Tâm Vũ đã làm dấy lên những cuộc thảo luận mới. Tần Khả Khanh (Tần Khả Khanh) là nhân vật phụ trong tác phẩm và là nguyên nhân dẫn đến sự suy tàn của hoàng đế. Chou đồng ý với phát hiện của Lưu Tâm Vũ, mặc dù hai Các cá nhân hiếm khi gặp gỡ và thảo luận với nhau.
“Anh ấy là người có sức sáng tạo mạnh mẽ, ý thức sâu sắc và cái nhìn sâu sắc. Nếu có một Lưu Tâm Vũ thứ hai sau Lưu Tâm Vũ thứ nhất, bất chấp dư luận bi quan, Louvre thứ ba với tài năng như vậy (Lưu Tâm Vũ) vẫn viết nên hơn 80 chương sử, chúng ta sẽ tràn trề hy vọng. “Mặc dù nhiều nghiên cứu đã chỉ ra rằng” Long mộng “có 120 chương, nhưng Châu Tinh Trì ước tính rằng các tác giả họ Cao đã hoàn thành 108 chương, tương đương với 108 đóa hoa xinh đẹp trong tác phẩm.-Căn cứ vào nhiềuTrong một nghiên cứu lớn hơn, Châu Kiệt Luân đã tiết lộ nhiều thông tin bất ngờ, ví dụ như người mà Jia Baoyuguo thực sự thích là Su Tuwen chứ không phải Lin Daiyu. Nguyên mẫu của nhân vật này là Su Sufan, vợ thứ hai của Cao Tuyekan.
Tác phẩm lấy cảm hứng từ những giấc mơ phiêu lưu thời thơ ấu của tác giả và sống trong thế giới đầy màu sắc của chính tác giả. Từ đó truyền đi thông điệp hãy lớn lên trong nghịch cảnh và sống chan hòa với thiên nhiên.
Cuốn tiểu thuyết này cho phép độc giả nhập vào cơ thể mềm mại của loài khỉ với văn hóa và phong tục riêng của chúng. Hai chú tôi đã giẫm lên diều Trẹm Ngay, Tâm và Mạc Hổ ở đây, bắt đầu cuộc hành trình từ nam ra bắc đại lục để tìm cách phá bỏ lời nguyền độc dược. Họ đã gặp gỡ nhiều người, trải qua nhiều biến cố và cả những trận chiến khốc liệt Đoạn trailer giới thiệu bộ tiểu thuyết giả tưởng “Lời nguyền nhựa sống”. Video: Xuân Khoa .
Phần đầu của tiểu thuyết chủ yếu là câu chuyện nhẹ nhàng, giúp người đọc làm quen với các nhân vật và khái niệm tồn tại trong thế giới thần tiên. Càng về sau, cảnh phim càng được đẩy nhanh, kịch tính nhấn mạnh tính cách của các nhân vật và thông điệp của tác phẩm. Điều hòa vào thế giới tưởng tượng là những câu chuyện từ đời thực, chẳng hạn như: hiệp sĩ Sài Gòn, các loại nhạc cụ, ca hát, xiếc … nguồn gốc hiện thực sống động. Mọi người có thể nhận thấy điều đó qua sự phát triển về nhân cách, tính cách, các mối quan hệ gia đình, bạn bè. Anh hy vọng sẽ truyền tải thông tin về sự hòa hợp giữa con người và thiên nhiên thông qua những câu chuyện dí dỏm. Đồng thời, qua mọi khó khăn, thử thách, con người đều biết hướng tới những điều tốt đẹp. 14 tháng 12. Ảnh: Lê Xuân Khoa.
Tác giả Lê Xuân Khoa sinh năm 1983, hiện đang hoạt động trong lĩnh vực sáng tạo và phát triển cộng đồng. Ông là tác giả của “Mùa thu lá trong thành phố”, Bùi Kiến Thành-nhà thám hiểm, dịch giả Osho-Buddha, cuộc đời và giáo lý, Krishnamurti-from light to Bóng tối …- hiểu nhân loại
Ngày sinh của nhà thơ là ngày 7 tháng 11. Nhưng đến tối 21/11, gia đình và bạn bè anh mới có cơ hội tổ chức tiệc mừng thọ cho anh. Vì trước đó anh ấy vẫn chưa hồi phục sau vụ tai nạn giao thông. Nhà thơ Lê Minh Quốc là người dẫn chương trình đêm nay, liên kết các tiết mục âm nhạc với thơ. Vào đêm tiệc, một số bạn bè của ông đã tham gia vào giới sáng tác.
Nhà thơ Dong Tongqing đưa con gái đến dự lễ trường thọ và xuất bản một tập thơ. –Poet Le Thieu Nhon cho biết, khi được một người bạn chở anh đi dạo phố ở TP.HCM vào tháng trước, Trịnh Đông đã bị một chiếc ô tô tông phải và chấn thương cột sống. Do tai nạn, anh phải nằm trên giường bệnh khoảng 2 tháng. Ai cũng cầu mong cho anh sống sót để anh có thể đi lại, đọc thơ hăng say như bản chất vui vẻ ngày xưa.
Những tưởng khó có thể vượt qua, cuối cùng Đổng Kiến Hoa đã chiến thắng tuổi tác của chính mình. Anh ấy dần hồi phục, thường gầy hơn trước và cúi xuống. Tại các buổi tụ tập ở TP.HCM, anh liên tục ngâm thơ, trả lời phỏng vấn và giao lưu với mọi người. Tác giả của “Thời hoa đỏ” cho biết, ông đã 79 tuổi và hàng ngày ông vẫn cập nhật thông tin đều đặn về thông tin trong và ngoài nước. Anh nói: “Ở tuổi này, tôi muốn tìm cảm hứng và sáng tác nhạc dựa trên cuộc sống khó khăn và thân phận con người trong thiên tai.”
Dong Chengshi “Red Flower Times”. — Tiệc sinh nhật là lúc Tungh Tung ra tập thơ “Fleur Rouge” (gồm những tác phẩm chọn lọc). Nhà thơ Lê Thiếu Nhơn đã giúp tác giả hiện thực hóa ấn phẩm nhỏ bé tinh tế này. 42 bài thơ của Dong Jiancheng bao gồm nhiều chủ đề. Đây có thể là một bài thơ tình lãng mạn, nhưng cũng có thể là một bài thơ về tình trạng của người bệnh tâm thần, về bản chất tự sự của cuộc đời mỗi người. Anh đã đi qua và bảo vệ bờ biển quê hương (Nam Định). Tác phẩm được truyền bá rộng rãi qua “Người về”, Hà Nội thất thủ và Phù Quang ngày trở về. Còn với bài hát Hà Nội về quê, từ “nhanh lên, nhanh lên” đã trở thành ngòi bút trong cửa miệng của nhiều người. Fu Guang nói: “Tất nhiên, những câu thơ của Tongqing sẽ rất phiền phức khi bạn đọc chúng. Ngoài tứ thơ, những bài thơ của Tongrong cũng rất giàu nhạc”.