Dựa trên kinh nghiệm bản thân, kết hợp với những câu chuyện của bạn bè và đồng nghiệp, tác giả đã viết cuốn sách này trong ba năm. Khải Khải, một nhà văn quê hương Vĩnh Long, cũng kể cho anh nghe về hoàn cảnh của nhiều người miền Nam mà cảm thấy tự hào và thương cảm trong chiến tranh.
Nhà văn Vũ Hạnh 94 tuổi tự lái mô tô. Đi làm. Anh cho biết, niềm vui hiện tại là vẫn còn đủ sức khỏe để viết cuốn sách này.
Cuốn sách này đưa người đọc trở về miền Nam thời Pháp thuộc, người dân nông thôn không bị cường quyền áp bức và hăng hái gìn giữ đất nước. Ông đã xây dựng nên hình tượng Từ Bạch – một người nông dân Tửqin, tính tình hào hiệp, chuyên trừng trị kẻ ác, giữ lại lẽ sống và triết lý nhân sinh. Bà Lê Tú Lệ, Phó chủ tịch điều hành Liên đoàn Văn học Nghệ thuật TP.HCM cho biết, những người làm nghề ở Vũ Hạnh rất tự tin, tự chủ, có khát vọng sống và tin vào cuộc sống. Tác phẩm mới “Gia đình trên bầu trời” của Vũ Hán được NXB Văn hóa Nghệ thuật ấn hành tháng 9.
Sau khi hoàn thành cuốn tiểu thuyết, Vũ Hán tiếp tục viết cuốn hồi ký “Kiếp tương tư”, ghi lại những thăng trầm trong cuộc đời của cô. Tác giả cho biết: “Ở tuổi này, tôi vẫn còn sống, viết tiếp là một niềm vui.” Ông nói rằng để giữ sức khỏe, bạn chỉ cần tránh hút thuốc và uống rượu.
Nhà văn Vũ Hạnh, sinh năm 1926 tại Quảng Nam. Ông tham gia cách mạng năm 19 tuổi và kiên quyết dùng ngòi bút để đấu tranh trên mặt trận văn hóa. -Wuhan tên thật là Nguyễn Đức Dũng (Nguyễn Đức Dũng), sinh năm 1926, quê ở xã Bin Nguyên thuộc huyện Tangpeng, Quảng Dương. Họ nhà nho. Sau năm 1975, ông làm tổng thư ký Hội Mỹ thuật Thành phố Hồ Chí Minh trong 10 năm. Năm 2007, tác giả đoạt Giải thưởng Văn học-Nghệ thuật toàn quốc: Tác phẩm Chổi máu (truyện ngắn, 1958), Quý tộc Việt Nam (truyện ngắn, 1965), Đọc lại truyện xưa (1966), Rừng lửa (11/1994) . Ông cũng xuất bản các tác phẩm sau: “En savoir + sur les Arts” (1970), tập truyện về thác nước (1963), “Printemps au Summit de la montagne” (1964), “L’inmenserivière” (1995) Năm), “Hồi ức khó quên” (1990), Hành trình của bút và mực (2000) .—— Quỳnh Quyên (Ảnh: Báo Văn hóa-Văn nghệ)
Tác phẩm do Đậu Chớp (nữ họa sĩ đầu tiên thể hiện cuộc phiêu lưu của Dế Mèn) sáng tạo. Sau 7 năm nghiên cứu và phát triển, cô đã xuất bản hơn 100 bức tranh minh họa màu nước vẽ tay từ khi bắt đầu dự án sau đại học, thể hiện những góc nhìn khác nhau về thế giới các tác phẩm của cô. -Một ấn phẩm mới của cuốn sách “Cuộc phiêu lưu của xuất bản”. Nhiếp ảnh: NXB Kim Đồng.
Là một nghệ sĩ thế hệ thứ chín, Đậu Đũa đã sử dụng trí tưởng tượng của mình để khắc họa những cuộc phiêu lưu. Nó đã thoát khỏi hình thức cricket của các thế hệ trước. Các nhân vật trong truyện lần đầu tiên mặc trang phục châu Âu lịch lãm. Theo bà Giáng Ngọc, đại diện NXB Jindong, loại hình ảnh này không chỉ mới lạ với những ai đã biết truyện, mà còn hình thành mối quan hệ mật thiết với những độc giả đương đại chưa từng đọc truyện. ‘việc làm. Đại diện nhà xuất bản cho biết: “Nghệ sĩ Đậu Chopen đã tạo ra một thế giới mềm mại đầy bí ẩn và màu sắc kỳ dị, khơi gợi trí tưởng tượng và khát vọng phiêu lưu của mọi người.” Nhật ký phiêu lưu ký là tác phẩm văn học kinh điển của trẻ em Việt Nam, được giảng dạy trong trường học. Đối với Hoài, con dế, chiếc máy cắt cỏ, con cóc, con châu chấu và con kiến là một thế giới côn trùng sống động. Đặc điểm chính của tác phẩm là dũng cảm, tốt bụng và giả tạo. Sự kiêu ngạo dẫn đến nhiều hệ lụy. Tác phẩm Tô Hoài sáng tác từ năm 17, 18 tuổi. Bối cảnh của Dimen’s adventure là vùng Nghĩa Đô ven sông Tô Lịch, nơi nhà văn trải qua tuổi thơ trong trò chọi dế và diễn viên cricket. Cuốn sách đã được dịch ra gần 40 thứ tiếng.
Hình minh họa tác phẩm của họa sĩ Đậu Chớp. Ảnh: Nhà xuất bản Kim Đồng (Kim Đồng Publishing House).
Tác giả Hồ Hoài (1920-2014) tên thật là Nguyễn Sen, sinh ra trong một gia đình nghệ nhân. Ông lớn lên tại làng Nghĩa Đô tổng Từ Liêm phủ Hoài Đức tỉnh Hà Đông (nay thuộc huyện Nghĩa Đô quận Cầu Giấy Hà Nội). Tô Hoài được biết đến với sự nghiệp văn học sâu rộng. Nhiều nhà phê bình tin rằng anh có khả năng quan sát và mô tả sự phức tạp và mong manh, đồng thời có sự hiểu biết phong phú về đời sống và phong tục dân tộc, có nhiều hình ảnh phong phú và đang thay đổi từng ngày. Sự sáng tạo mới lạ và độc đáo về từ ngữ, phương ngữ …
Các tác phẩm của Hoài đã đoạt Giải thưởng Văn học-Nghệ thuật Hồ Chí Minh (Đợt 1-1996): Xóm Giếng, ổ chuột, cuộc phiêu lưu, cuộc giải cứu trên núi, Truyện Tây Bắc, mười năm, làng Đường Sơn, tỉnh Vỡ, Cao Xiao, gia đình họ Giang ở thành phố Bình Sa, tỉnh Giang Tây, một cặp vợ chồng giàu có, Huang Wantu trẻ tuổi. Năm 2010, anh đoạt giải Bùi Xuân Phái – Vì tình yêu Hà Nội.
Album ảnh là “Kỷ niệm mười năm Đường Long Hà Nội” được xuất bản vào đầu tháng 10 với sự hợp tác giữa Nhà xuất bản Gia Đông và Viện Cổ vật Viễn Đông Pháp. Bộ sưu tập gần 100 trang màu, bản vẽ, tranh vẽ và màu nước của 15 sinh viên Học viện Mỹ thuật Đông Dương, sau này sẽ trở thành những danh họa: Tô Ngọc Vân, Lê Phổ, Lưu Văn Đệ, Mai Trung Thứ … Đông phương học Agency-Magellan & Cie, do Huy Toàn dịch, “Bán hàng và hàng hóa Hà Nội”. Nhiếp ảnh: Nhà xuất bản Jindong.
Theo lời của dịch giả Huy Toàn, Học viện Mỹ thuật Đông Dương được thành lập năm 1925, quy tụ những người tài năng nhất của khu vực Đông Dương. Đi thi để học hỏi. Cô giáo cử 15 học sinh vẽ chủ đề: gánh hàng rong ở Hà Nội, gánh hàng rong bán bánh trái, gánh hàng rong, cô gái bán hoa, chàng trai bán chè và cứt. Những thứ rác rưởi, giẻ rách, tóc rối được người thu gom… không chỉ tư thế, biểu cảm, hành động, tác giả còn ghi lại quảng cáo qua bản ghi nhạc và lưu lại bằng hình ảnh, âm thanh. Nét độc đáo của sinh hoạt Hà Nội.
Các tác phẩm của thầy và trò Học viện Mỹ thuật, bao gồm cả ký họa của sinh viên, của giảng viên và lời bình, sau đó đã được đăng trên các tạp chí thương mại ở Đông Dương và Paris, Pháp. Tại Paris, một cuộc triển lãm ký họa người bán hàng rong đã được tổ chức tại Hà Nội. Viện Pháp cổ của Pháp ở Viễn Đông cũng đã xuất bản một cuốn sách về dự án này. Ảnh: NXB Kim Đồng.
Theo nhà xuất bản, cuốn sách sưu tầm “những kỷ niệm về thành phố nơi chúng ta đã sống lâu đời. Trong đó có một số tác phẩm, nhưng đa số là âm bản Màu sắc của tiếng chuông và âm thanh của thành phố, và những đặc sản địa phương mà chúng tôi đã ăn ở đó. “Đối với Olivier Tessier, trưởng đại diện của Viện Viễn Đông Bác cổ Pháp tại Hà Nội, những người bán hàng rong và những người bán hàng của họ là một trong số đó Phần. Biểu tượng của văn hóa Hà Nội.
Ngày 26 tháng 9, nhân kỷ niệm 100 năm ngày sinh của nhà văn, nhiều nhà nghiên cứu, nhà văn, họa sĩ đã tề tựu tại tọa đàm “Tô Hoài-Nhà văn mọi thời đại”. Nhiều năm ở Tô Hoài, nhà thơ Vũ Quần Phương không phân tích tác phẩm của ông mà kể lại nhiều kỷ niệm mà cố nhà văn để lại. Anh nhớ hồi còn học tiểu học, anh đã vô cùng xúc động khi đọc câu chuyện “Về Hoài” trong sách giáo khoa “Về Hoài”. Khi gặp một nhà văn ở Hội Văn nghệ Hà Nội những năm 1960, ông không thể tin được rằng thần tượng thuở nhỏ của mình lại đứng trước mặt mình. Trong ký ức của ông, nhà văn Tô Hoài là một người hài hước giản dị, ông luôn nói: “thường”.
Nhà văn Tô Hoài còn sống. Ảnh: An Thành Đạt.
Nhà văn Hồ Anh Thái đã từng nói: “Về với Hoài bình lặng như nước”. Vũ Quần Phương cho rằng đây là nhận định chung về ông. Anh ấy rất tốt và mát tay nên được mọi tổ chức tin tưởng và có thể giữ nhiều chức vụ. Có lần, anh là người phụ trách đường phố trong khu dân cư, và thường xuyên phải đứng ra giải quyết những tranh chấp, cãi vã gần đó. Nhà thơ Vũ Quần Phương tin rằng những dịp này giúp anh có cơ hội duy trì mối quan hệ thân thiết với người khác và tìm ra nhiều chất liệu thú vị để sáng tác. Chúng ta cũng phải thể hiện sự tôn trọng và khiêm tốn đối với người cao tuổi. Hai người thường ngồi uống rượu cùng nhau. Nói với Hoài: “Uống rượu nói chuyện với ông Ruan Tuan là có lỗi, ông ấy uống thì mới biết, bất kể lúc đó người đó ngồi trước mặt ông ấy, ông ấy nói gì cũng thừa.” Nhà thơ Ngô Quán Phủ nói: “Ông ấy không uống. Ông chỉ thích rượu Tây, nhiều lần nhà văn tăng lương mua rượu, ông sống đến 94. Mấy năm cuối đời, bạn ông qua đời, ai uống cũng thích nên ông nghỉ uống. ”-Người đọc lý giải thành công của Hoài bằng thái độ nghiêm túc với văn chương. Chủ nhiệm Khoa Văn thư, TS Nguyễn Đăng Điệp cho biết, anh viết rất nhiều và không ngừng xây dựng vị thế của mình. Ông Ruan Dangdifu nói: “Tô Hoài có tố chất của những cây bút chuyên nghiệp, sự chuyên nghiệp là ông vẫn cầm bút viết hàng ngày, viết hàng ngày, nhưng viết cẩn thận, không có sản xuất công nghiệp”. Ông nêu ví dụ: “Khi đi công tác về, ông viết mọi lúc mọi nơi ở nước ngoài, trong các cuộc hội thảo, hội nghị. Sau khi dự hội nghị, các nhà văn khác ngán ngẩm nghe cách đọc của đại biểu. Trong bài phát biểu ai cũng thấy Ông Tô Hoài ghi chép, trong giờ giải lao, ông nói sẽ viết một truyện ngắn trong cuộc họp, ông mượn của nhà thơ Tế Hanh về viết cho Hoài: “Những người như Picasso sinh ra là để vẽ. Ở một mức độ nào đó, có thể nói TôHoài sinh ra là để viết. Thơ Vi Yue cho biết thêm, khi còn nhỏ, ông thường được cha là nhà văn Mai Mai (Hữu Mai) cho đi làm ở Hoài. Mỗi khi anh đến, anh đều ngồi vào bàn ngay ngắn và chăm chỉ. Nhà văn Hồ Anh Thái cho biết sẽ không quên hình ảnh cụ Tô Hoài vẫn miệt mài sáng tác ở tuổi 90. Chương trình tọa đàm Ông Vũ Quần Phương dẫn lời nhà nghiên cứu Ngọc Nại: “Con Đèo đưa Hoài đến hơn 100 quốc gia” sự phổ biến của tác phẩm. Tiến sĩ giáo dục Thụy Anh cho biết, văn học thiếu nhi của chị chứa đựng nhiều bài học về khả năng hành động, tinh thần dũng cảm – những điều này về mặt lý thuyết không thể dạy trẻ. Cô nói rằng độc giả trẻ rất ấn tượng. Hài hước và hài hước của người viết.
Hoạt cảnh “Cuộc phiêu lưu của Dế Mèn” do họa sĩ Ngô Xuân Khôi và Thành Chương minh họa. Ảnh: Nhà xuất bản Kim Đồng (Kim Đồng Publishing House).
Tiến sĩ Thụy Anh cho biết: “Nhiều từ ngữ của ông không có trong từ điển. Trẻ biết rằng muốn hiểu hết tác phẩm văn học của ông, chúng phải sử dụng cảm xúc và cảm xúc của chính mình”. Hãy tưởng tượng và tập trung vào điều này. . Khi đọc quá nhiều sách giáo khoa rập khuôn, chúng tôi thường khuyến khích học sinh: • Suy nghĩ theo một góc độ khác và nhớ đến Tô Hoài. Là “bậc thầy” của trò chơi chữ, với nhiều kỹ năng. Chẳng hạn, trong truyện “Cuộc phiêu lưu của Dimoy”, ông đã viết câu chuyện mà hai con cóc đang nói với nhau: “Ông gặp một người cháu, ông trời đã đánh bại di vật của tôi?”. Anh Nguyễn Đăng Điệp cho biết, lối đánh võ uyển chuyển của anh rất thu hút độc giả nhỏ tuổi. Nhiều người đồng tình với ý kiến cho rằng tác giả viết cho thiếu nhi cần học Tô Hoài biết bí quyết truyền bá thông tin một cách tự nhiên, không giáo điều. Hoài là “nhà văn của mọi thời đại” vì anh đã thành công ở nhiều thể loại, đặc biệt là theo “Nhà văn Hà Nội và truyền kỳ”. Thế giới nhân vậtCông dân Hà Nội đang gặp khó khăn và cần việc làm. “Đối với Hoài, anh ấy đang chụp những bức ảnh về Hà Nội, từ đen trắng đến màu, tạo ra những dữ liệu thuyết phục cho bất kỳ ai muốn nhận diện thành phố. Bộ ảnh này là cảm động, thú vị và buồn nhất. Tuy nhiên, người đọc có thể lặng người và hình dung sâu sắc bóng dáng của Tô Hoài vẫn nằm lặng lẽ trong góc những khung hình này ”, tác giả Trương Quý nói.
-Khi từ chối nhận giải cho cuốn “Chuyện của ký ức và anh Kya”, bạn nghĩ gì?
– Lúc đầu tôi cũng có ý tưởng, nhưng ban tổ chức vẫn nghĩ đó là một cuốn sách cần thiết. với niềm vui. Cuốn sách này có số điểm cao nhất trong vòng sơ khảo, với 100% lượt bình chọn. Tôi rất vui và hy vọng sẽ đoạt giải, nhưng với tư cách là thành viên Ban giám khảo, tôi đành phải từ chối. Tôi sợ rằng nhiều người không hiểu và không thông cảm với câu chuyện tôi viết, họ sẽ thấy bất công. Ở Việt Nam, có nhiều giải thưởng khiến ban giám khảo thắc mắc, mất giá và thiếu tính thuyết phục, vì ban giám khảo đã nhận giải.
Điều này càng khiến tôi vui vì tác phẩm của mình được độc giả đón nhận. Nhà xuất bản cho biết anh ta có kế hoạch biên tập lại.
“Ký ức và Câu chuyện về Anh Kya”. Ảnh: NXB Trẻ .
– Hoạt động sáng tác của thiếu nhi diễn ra như thế nào?
– Tôi tiếp tục viết một loạt sách, luôn kể về câu chuyện của Mem và Kya, nhưng đó sẽ là một thế giới khác, một môi trường khác và một hướng đi mới.
Ngày nào tôi cũng dành nhiều thời gian chơi với hai con, vì lớn tuổi, dễ quên nên tôi phải quan sát, lắng nghe và ghi chép. Chúng chưa biết nói nhưng tôi biết chúng muốn truyền đạt điều gì đó bằng cách khóc, ậm ừ, cầm đồ chơi… Ví dụ, con bạn có những cử động đặc biệt có thể làm lành ông bà hoặc đồ vật. Chơi như thế nào, lao vào điều quan trọng nhất khi chơi ở sân chơi yêu thích của họ. Những khám phá này quan trọng đến mức chúng giúp chúng ta hiểu được thế giới của trẻ thơ, tìm cách đọc sách và tìm thấy những điều đẹp đẽ. Thư được đính kèm với tác phẩm. Vì vậy, khi đọc, người đọc không thấy dáng dấp của một ông già đang viết sách mà giống như một đứa trẻ đang kể một câu chuyện có thật.
Nhiều đứa trẻ được bố mẹ đưa đến nhà tôi vì hợp khẩu vị. Me Mem và Kya trong sách. Một số trẻ em thậm chí còn học thuộc các chương từ sách. Rõ ràng, phải có một sự đồng cảm nhất định về ngôn ngữ, suy nghĩ, sự tò mò và óc quan sát để ghi nhớ đoạn văn này. Nguyễn Quang Thiều sinh năm 1957 tại Hà Nội. Ông đã giành được hơn 20 giải thưởng văn học trong nước và quốc tế, trong đó có Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam (1993) cho tập thơ “Mất ngủ”. Ngoài ra, ông còn là tác giả của nhiều vở kịch và kịch bản phim cùng hơn 500 bài báo. Ông hiện là phó chủ tịch hội nhà văn Việt Nam. Ảnh: Hòa Nguyễn .
– Làm thế nào để thực hiện các tác phẩm mới liên quan?
– Tôi vào Internet, mạng xã hội, xem con cháu tìm hiểu thế giới trẻ thơ. Vì vậy, tôi dần thay đổi hiểu biết của mình về xã hội, tự nhiên và thế giới.
Tôi đã xuất bản cuốn sách dành cho trẻ em đầu tiên có tên “Bí mật về Thủy cung Kỳ diệu của Con gái tôi”. Cô ấy hỏi tôi tại sao anh ấy không viết những gì anh ấy nói với cô ấy trong cuốn sách. Cuốn sách này chứa đựng nhiều câu hỏi về quá khứ và cuộc kháng chiến mà tôi gặp phải khi còn nhỏ. Giờ đây, đã hơn 50 năm trôi qua, tuổi thơ của những đứa trẻ ngày nay có nhiều khác biệt. Vì vậy, tôi đã phải thay đổi.
Viết truyện cho thiếu nhi là để sống lại tuổi thơ của mình, giúp tâm hồn mình trong sáng hơn, bớt cơ hội đời thường. Từ nay đến cuối đời, tôi dành phần lớn thời gian để viết sách cho con, cháu và các cháu.
– Bạn nghĩ gì về văn học thiếu nhi Việt Nam ngày nay?
– Văn học thiếu nhi Việt Nam nhiều năm trắng tay. Nguyên nhân là do chúng ta chưa nhận thức được hết tầm quan trọng của nó, và thật sự khó nếu không có sự đầu tư đúng mức và mang lại niềm vui cho trẻ. Ngoài ra, trẻ em ngày nay có nhiều cách giải trí và học tập nên sách thiếu nhi cần phải hiện đại, hấp dẫn, nhanh và sâu rộng hơn. Mặc dù có nhiều cuốn sách xa rời thiên nhiên, nhưng chúng thường là những tác phẩm văn học có ý nghĩa đạo đức và buồn tẻ, vô vị.
Hàng năm vẫn có rất nhiều sách in cho thiếu nhi, nhưng trong đó có rất nhiều sách văn học. ngoại quốc. Tất nhiên, sách nước ngoài cũng mang tính giáo dục và hướng đến trẻ em. Tuy nhiên, nếu một đứa trẻ muốn lớn lên trở thành một người tốt trong nền văn hóa của mình, chúng phải được hướng dẫn để hiểu về dân tộc, văn hóa, truyền thống và tư tưởng Việt Nam. Tại Hội Nhà văn Việt Nam, các kỹ năng và đề xuất khác có thể thay đổi, nhưng chúng tôi luôn giữ Bộ môn Văn học thiếu nhi vì đây là lĩnh vực rất quan trọng trong giáo dục trẻ em.
– Bạn nghĩ gì về các nhà văn thiếu nhi ngày nay?
– Đội ngũ nhà văn thiếu nhi hiện nay của chúng ta rất yếu. Thậm chí chúng ta có thể đếm trên đầu ngón tay tác giả thường xuyên viết Nguyễn Nhật Ánh sưu tầm xem là một tình huống bị cô lập. Ngoài ra, hầu hết các nhà văn thiếu nhi đều đã lớn tuổi, và chúng tôi đang mong đợi một thế hệ mới, trẻ hơn và sáng tạo hơn.
Tôi khuyến khích các nhà văn dành một phần tư thời gian của họ. Dành thời gian để viết cho trẻ em. Không cần chủ đề gì to tát, chỉ cần viết về con, cháu, cháu của mình chan chứa nghĩa tình, chân thành.
Nhà văn Nguyễn Quang Thiều (phải) nói về tác phẩm thiếu nhi của cùng một gia đình nhà văn Nguyễn Nhật Ánh (cầm micro), nhà thơ Trần Đăng Khoa (mặc áo đen) và nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên ngày 29/9. trong. Nhiếp ảnh: Hòa Nguyễn .
Dương Hồng Anh-cô giáo xinh đẹp nhất thế giới-Tiêu Khiếu không muốn chuyển trường vì không muốn rời xa cô giáo xinh đẹp khi còn học tiểu học. Kết quả là ngay ngày đầu tiên đi học, ông Mã Thiên Tiêu-cha của Tiêu Khiếu đã ép cậu đến trường.
Tiểu Khiếu tuyệt đối không chịu đi học. ‘đi vào. Khi đó, một giáo viên trẻ đẹp trai hỏi Tiêu Khiếu tại sao không muốn đi học. Thấy cô giáo này xinh đẹp hơn cô giáo mẫu giáo, anh vội nói:
– Tôi thích đi học. -Và anh đã đồng ý để cô giáo dắt tay vào trường.
Năm lớp ba, Tiêu Khiếu thích trở lại trường tiểu học vì cô giáo vẽ tranh bà Lâm. Cô Lin là giáo viên, ngày khai giảng được anh đưa đón. Vì vậy, bất cứ khi nào cô ấy nói về trường của mình, Tiukiu luôn nhấn mạnh một câu:
– Trường của tôi có những giáo viên xinh đẹp nhất trên thế giới. Cô ấy dạy tôi vẽ!
Có lần bạn nói với Cao Đài-một người bạn sống ở tòa nhà đối diện. Nhưng Dai Dadi nói rằng cô Zhang, người dạy nhạc tại trường của cô, là giáo viên xinh đẹp nhất trên thế giới. Tiêu Khiếu và Grand tranh cãi một lúc.
Grand học lớp sáu. Anh ta cao hơn Tiêu Khiếu một cái đầu và cao hơn Tiêu Khiếu rất nhiều. Tuy rằng Tiêu Khiếu bại trước mặt, nhưng Tiêu Khiếu thà chết chứ không chấp nhận. Anh nhấn mạnh một lần nữa:
– Cô Lin là người đẹp nhất trên thế giới.
Hoàng đế thả tay Tiêu Khiếu ra sau lưng. Anh ấy nói:
– Cô Lin không phải là người đẹp nhất trên thế giới.
Khi Tio trốn thoát, anh ta lại hét lên:
– Cô Lin là người đẹp nhất. thế giới!
Grande không còn dám đánh bại Mã Tiểu Khiếu, bởi vì cô biết Tiêu Khiếu rất cứng đầu, cho dù có bị đánh chết, Tiêu Khiếu vẫn khẳng định. Gợi ý, Great Great cũng rất sợ hãi. Anh lo lắng Tiểu Khiếu sẽ nói cho ba mẹ biết, nên nói :—— Tiểu Khiếu! Trước đây, tôi chỉ nói đùa thôi. Giáo viên dạy nhạc của anh ấy không tốt!7855; Mr. Cô giáo dạy vẽ của tôi là người đẹp nhất trên thế giới.
Tiểu Khiếu tạm thời quên đi vết thương.
Những người vĩ đại nói: — Tất nhiên!
Mã Tiểu Khiếu hôn đại nhân. Mã Tiểu Khiếu hoàn toàn tin tưởng lời hoàng thượng nói, bọn họ thân thiết như trước. Tiêu Khiếu cũng đã thề với hoàng thượng sẽ không nói cho ai biết chuyện hoàng thượng làm đau mắt mình. Ngay cả bố mẹ anh ấy cũng không nói.
Mã Tiểu Khiếu tuy thua nhưng vẫn cảm thấy rất tự hào:
– Ngay cả ông chủ cũng phải thừa nhận bà Lâm là người đẹp nhất trên đời .– – Tiểu Khiếu tái mặt bầm dập. Vừa bước vào cửa, anh liền nói với bố mẹ rằng vì không thấy đường nên đã tông phải cây. Mẹ anh không nghi ngờ gì mà hoàn toàn tin lời anh nói, nhưng bố anh thì không. Ngày hôm sau, Tiêu Khiếu mang bộ mặt của “gấu trúc” này đến trường. Ta vừa gặp hắn, Trương Dã, Mao Tú và Đường Phi đều nói muốn báo thù, sau đó ta sẽ tìm ngươi.
-Ai đánh bạn? -Trương Đạt vỗ ngực nói. -Tôi muốn dạy cho người này một bài học.
Tiểu Khiếu nói:
– Tôi đâm cây. Bạn đã dạy cho anh ta một bài học.
-Bạn nói dối!
Người này đã lấy một cuốn sổ ghi lại những hành vi bất thường của Tiểu Khiết và viết: — “Hôm nay mặt mũi Tiểu Khiếu đều bầm dập. Có lẽ là đánh nhau ở ngoài.
Sau khi tan học , Mẫn Mẫn nhanh chóng mang vở đến cho cô giáo chủ nhiệm, để cô giáo biết ngay.
Thấy Thiu Kiu mặt mày thâm tím, cô giáo chủ nhiệm hỏi:
– Cậu đánh nhau à? Khách sạn tuyên thệ, hắn lập tức tránh nói: “Ta không đánh nhau!
-có thật không? -Cô gái chính nói tiếp – Đừng nói là tôi bị cây đâm. “Tiêu Khiếu nói:
– Tôi bị cây đâm .—— Nó đâm như thế nào? Để tôi kể cho các bạn nghe!
– Tiêu Khiếu bắt đầu bịa ra một câu chuyện: — – Chiều hôm qua tan học, tôi đang nghĩ trên đường về nhà# 7871; Có một vấn đề, tôi không nhận thấy một cái cây trước mặt mình, vì vậy tôi đã đâm anh ta.
Các giáo viên trong văn phòng bật cười, chỉ có giáo sư Lin. -Tiền Tiểu Khiết dạy toán trong lớp Tiêu Khiếu, bưng chén trà, cười đến gần nói :—— Mã Tiểu Khiếu! Hãy cho tôi biết bài toán ngày hôm qua như thế nào và bạn cảm thấy thế nào khi về nhà?
-Đúng. Nói cách khác …- Tiêu Khiếu gãi đầu, gãi tai- Em không nhớ.
Cô giáo dạy toán mỉm cười:
– Cô không nhớ nó sao?
Tiểu Khiếu nói:
– Ta đụng phải cây nên quên hết.
Giáo viên toán thay đổi sắc mặt. Giáo sư ngừng cười, nhưng nghiêm nghị nói:
– Cô không được nói dối. Tôi không thể quên mọi thứ.
Ma Tiegui liếc nhìn cô Lin đang đọc. Tôi muốn biết nếu cô ấy nghe giáo viên toán nói dối cô ấy. Bạn hy vọng bạn sẽ không nghe thấy gì.
– Tiểu Khiếu, đừng tưởng mình thông minh nữa. Mọi người đều biết rằng tôi đang nói dối. – Ngón tay của giáo viên chủ nhiệm đã chỉ vào mũi Tijo Quijo. -Cô ấy hỏi lại tôi. Ai đánh tôi dữ vậy?
Tiu trả lời một cách mạnh mẽ:
– Tôi bị cây đâm.
Mặt cô Tần đỏ bừng. Mỗi khi tức giận, mặt cô ấy đỏ bừng.
Chuông báo giờ học vang lên và bà nội trợ vội vã vào lớp. Cô lấy một tờ giấy và một cây bút, nhờ Tiêu Khiếu nói cho cô biết mặt cô đau như thế nào.
Ngoại trừ cô Lin, các giáo viên đang đứng lớp. đến.
Cô Lin vui lòng gọi cho Ma Tiejiu. Anh từ từ tiến lại gần. -Chị Lin đưa tay nhẹ nhàng lau vết tím trên môi Tiểu Khiếu. Ngón tay lạnh đến mức Tiêu Khiếu cảm thấy rất thoải mái khi chạm vào vết thương.
– Bạn có thấy đau không?
Tiêu Khiếu gật đầu rồi lại lắc đầu. Phim khiêu dâm gốc! Bạn đã thực sự đánh một cái cây?
Tiêu Khiếu cúi gằm mặt.
Bà Lâm kéo Tiểu Khiếu lại gần. Anh ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng trên tóc cô. -Tôi biết bạn không phải là một kẻ nói dối. Tôi nhìn vào mắt cô ấy và nói với cô ấy rằng rốt cuộc đó là g & igraVẽ, đến?
Tiêu Khiếu nhìn vào mắt cô Lâm. Anh tin chắc rằng đây là đôi mắt đẹp và dịu dàng nhất trên thế giới. -Tiểu Khiếu chưa bao giờ gặp phải tình huống khó khăn như vậy. Nhìn đôi mắt đó, hắn nên nói thật, nhưng hắn nguyện ý đi phụ hoàng. Anh đau đớn gãi đầu, gãi tai. Đây là lần đầu tiên anh cảm thấy: Làm đàn ông khó quá! Trở thành một người tốt khó hơn .—— more …
1 .—— Bạn không sợ sức mạnh vô hạn của tôi sao? Bạn không thể ngửi thấy mùi chết chóc từ hơi thở của tôi? Anh không nhìn thấy ý đồ máu lạnh trong mắt tôi sao? Bạn không nhận ra vẻ mặt giận dữ và nghiến răng khát máu của tôi sao?
Đồng ý. Cô có dám bỏ qua tất cả những nỗi sợ hãi thông thường và lẻn vào đây làm phiền tôi không?
tuyệt vời! Vầng trăng kia giờ tròn hơn, có hình thù quỷ dị, nhìn tượng mãi, có khi tĩnh lặng như cây, thay đổi như bóng, có khi như bóng người, khi tối như vệt sáng. Nhưng cho dù hình ảnh đó có thay đổi như thế nào đi chăng nữa thì hình ảnh một con búp bê đội mũ sao vẫn còn trong tâm trí tôi. đó là gì? Màu áo vàng có làm em xao xuyến đến nỗi việc ngắm trăng qua khe cửa phòng gợi cho em nỗi xao xuyến? Tôi có thể sợ hãi? -Tôi đã xây dựng một đế chế. -Tôi là nữ hoàng. -Có vẻ như tôi không sợ hãi. Nhưng chúng ta có thể vượt qua những nỗi sợ hãi này. Tôi có nhiều kẻ thù. Tất nhiên. Người bình thường cũng có kẻ thù, nhưng không ai trong tôi (ong chúa đen, ong chúa, chị em trong giới gypsy) muốn lấy con số này. Đôi khi tôi muốn biết, kẻ thù tồi tệ nhất của tôi là ai? Có những ông chủ, những kẻ ám sát, những kẻ phản bội, hay những thuộc hạ của ong bắp cày trong ngành công nghiệp dao găm không? Những người được yêu mến trong các băng nhóm nam bắc, các vị vua, quốc vương, cha già, bà mẹ trẻ hay một nhóm người đội mũ đồng phục? Hay tôi đang uống bia, rượu, ma túy, thuốc lắc và những trò vui thâu đêm suốt sáng? Tôi thừa nhận rằng không có nỗi sợ hãi nào không có trong trái tim tôi. Có một số nỗi sợ hãi mơ hồ. Nỗi sợ hãi cứ xuất hiện trong cuộc sống hàng ngày. Nỗi sợ hãi chỉ xuất hiện sau khi say. Nỗi sợ hãi thoáng qua như một cơn chấn động. Nhưng dù có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ không khuất phục trước nỗi sợ hãi. nếu khôngLàm thế nào để trở thành nữ hoàng của đế chế gypsy đầy thù hận và giết người này? Chà, chúng tôi sống trong một băng đảng, nhưng cho chúng tôi hỏi công ty nào không có vết bầm tím? Chà, tôi là nữ hoàng da đen, nhưng cảm giác quyền lực như thế nào so với người da đen và người da trắng? Đúng, ta là nữ vương vô song, nhưng chỗ ngồi của ta đủ rộng để có thể bốn phương tám hướng. Chà, vương triều của ta không có thành trì, không có rồng điện, không có thần phục, nhưng có mấy người có thể đến nhà ta đặt chân đến chỗ ở của ta? Chà, đế chế của chúng ta không phải là chủ nhân, nhưng có một vị “đế vương”, ai dám vượt qua biên giới vô hình và xâm phạm lãnh thổ mà chúng ta cai trị? Đêm trước, tôi chưa bao giờ bị bao vây bởi quá một lần cá cược, nhưng sao hôm nay mặt trăng ma quái này lại làm phiền tôi? Anh là ai, bóng trăng chết tiệt?
Bây giờ bạn còn dám đến chỗ tôi ngủ! Anh chàng rám nắng, nước Mỹ ở đâu? Tại sao lại để cuộc sống vô hình và vô hình của những con người tẻ nhạt vào phòng tôi? Nhưng chúng ta đang ở đâu? Một thành phố lớn hay một thành phố giáp với sông? Trong lớp học đầu tiên hay trong trại giam Ruan Yang? Một ngôi nhà nhỏ ở Làng Tangtou hay căn phòng của một người lạ ở Toronto xa xôi? –Chúng ta ở đâu?
Không phải căn phòng quen thuộc ở số 4 phố Wall, vì cạnh giường tôi không có con chó đá. Căn phòng tầng ba của Nhà hàng Sông Biển không cho chúng tôi chạy lên tầng bốn vì không có lối ra. Hay chúng ta đang nằm trên biển? Không. Nó hơi bất ổn và rung lắc, nhưng một phần nhỏ của du thuyền vẫn được neo trước cửa sập. Phòng của tôi không có cửa thô, bằng những nan sắt uốn cong, màu đen, hoen gỉ và mạng nhện. Tại sao chiếc giường này lại cho tôi cảm giác nửa ngồi nửa không mà gối của chúng tôi luôn kê cao?Cho đến khi nhấc nửa người khỏi giường. Và bàn tay của tôi. Tôi đã mò mẫm, nhưng tôi chỉ có thể chạm đến khoảng trắng trống rỗng? Mỗi khi chạm nhẹ tay vào, bạn có thể lấy thứ gì đó ra khỏi miệng Shigou. Có lẽ khẩu K54 với sáu viên đạn có thể phun thẳng vào bóng của bầu trời đầy sao. Một chiếc kim bấm của Mỹ có bốn lưỡi thép và một ống thở cũng có thể nhạy đến mức nếu bạn cầm nhẹ, các lưỡi thép sẽ bung ra. Hay một bình xịt hơi cay nhỏ như chai nước hoa đỏ Đây là loại nước hoa thường được các nàng đỏm dáng sử dụng nhưng có thể hủy diệt ngay lập tức mọi ánh nhìn của đối phương. Nhưng tôi miễn cưỡng đưa tay ra và lấy mọi thứ ra khỏi miệng Shigou. Không ai có thể vào phòng của tôi mà không được phép. Để vào được, bạn phải vượt qua tầng đầu tiên của một võ sĩ karate năm sao. Sau đó chúng tôi phải quay trở lại tầng hai, và một người phụ nữ vui vẻ liếc nhìn vết máu của người quan sát. Phòng của chúng tôi chỉ có thể đến được thông qua xác của Võ sĩ Tan và Những kẻ bắt cóc người Mỹ. Bạn chỉ có thể đến phòng tôi sau khi ăn thịt hai thằng nhóc bướng bỉnh trên tầng bốn. Nhà tôi có bốn tầng, ở tầng một có hai con chó, sáu khẩu súng, tám dao rựa và năm xác chết. Phòng của tôi ở tầng ba. Tan và những đứa trẻ người Mỹ cũng có một người bảo vệ trung thành ở tầng dưới, hai cậu bé mà chúng tôi bắt từ nhà tù Tan Fu cố thủ trên tầng bốn. Tôi có thể về phòng trong giấc ngủ nửa đêm, tay tôi sẽ không bao giờ thò vào miệng con chó đá để bảo vệ tôi, một lần. Trước đây chỉ có một lần, nhưng đó là hành động bất đắc dĩ, vì dù sao tôi cũng không muốn giết người mình yêu.Dễ thương; t .—— Nói tóm lại là không thấm nước. Nếu tòa nhà số 4 trên đường Trường Thành là cung điện của tôi, thì phòng của tôi là Tử Cấm Thành.
Ai có thể vào đây?
Ôi, tôi thực sự rất đau đầu.
Hai ngôi sao bay vào miệng tôi đêm qua bay lên trong não tôi và quay cuồng xuống bán cầu, khiến toàn thân tôi đau đớn. Mau! Tất cả chuyện này diễn ra quá nhanh, tôi không nhớ nó đã diễn ra như thế nào. Tôi mơ hồ nhớ về một bóng dáng thư sinh, mảnh khảnh đang đi về phía chiếc bàn nơi tôi đang ngồi. Người đàn ông vặn vẹo, như thể đang cuộn tròn trên một chiếc ghế nhỏ, và sau đó lấy ra một thứ gì đó. Từ tay người đó, hai ngôi sao bay về phía tôi như ngọn lửa. Tôi không thể tránh được, tôi hét lên một tiếng, sau đó lập tức ngậm miệng lại, cảm giác sức nóng khủng khiếp ngấm vào vị giác và quay trở lại đại não. Rồi tôi chìm vào giấc ngủ, chìm vào giấc ngủ kỳ lạ, cho đến khi tỉnh dậy, tôi thấy căn phòng này rất khác so với căn phòng ở Phố Wall mà tôi quen thuộc. Dài? Ta đã tỉnh lại bao nhiêu lần? Không thể biết được. Không biết một lần. Nhưng hễ thấy bóng trăng lượn lờ quanh mình là y như rằng có duyên nợ đặc biệt trong căn phòng chật chội này. Ngay cả hình dạng mặt trăng kỳ lạ này cũng cố gắng đến gần tôi. Qua sự phản chiếu tự nhiên, tôi quay lại và tìm thấy vũ khí trên cằm con chó săn. Nhưng tôi nhận ra rằng không có con chó đá nào trong căn phòng này. Nỗi sợ hãi theo sau. Nỗi sợ hãi, giống như một sinh vật lạ, có thể đi theo bản chất của tôi. Không phải! Không được phép sợ hãi. Tôi là người xây dựng đế chế này. Ta là nữ hoàng …
– Đế chế đã sụp đổ! – – gì? Âm thanh này đến từ đâu? Chúng ta có nghe nhầm không? Âm thanh đó có thể phát ra từ hình ảnh mặt trăng trong chiếc mũ sao? Bây giờ, hình mặt trăng này rõ ràng là hình người. Một cái bóng2; Quen nhưng không quen. Nước da không rõ, tuổi tác, thái độ không rõ ràng, nhưng rõ ràng là ta quen biết, sử dụng hay thậm chí tiếp cận người. Người đàn ông này mặc đồng phục và đội mũ sao. Người đàn ông bước đến giường và đứng trước mặt tôi. Ở tư thế này, tôi vẫn để chó đá. Chúng tôi đã đưa tay lên để chạm vào người này. Nhưng tôi không thể giơ cánh tay lên. Nó không thể. Chúng tôi đang gặp nguy hiểm. Chúng ta phải thoát khỏi tình trạng này. Một nữ hoàng như tôi không thể để mình rơi vào tình trạng không thể kiểm soát cánh tay của mình …—— Dừng lại, nữ hoàng áo đen. Đế chế của bạn tan rã, quyền lực của bạn đã hết, quyền lực của bạn đã chết, và lý do duy nhất để bạn tồn tại trên thế giới này là: ăn năn, hối cải và ăn năn. –Ngôi sao? Âm thanh đó có còn phát ra từ bóng trăng? Nhưng còn ai nữa? Chỉ có bạn và tôi ở trong phòng này. Bạn thực sự đã thách thức tôi. Chúng ta phải hét lên. Chúng ta phải hét thật to để khôi phục lại nỗi sợ hãi của mình. Chúng ta phải che giấu nỗi sợ hãi của mình trong sâu thẳm bóng tối và góc khuất của con người. Tôi phải hét lên để thoát khỏi tình trạng này. Phải hét lên để khôi phục lại toàn quyền của tôi với tư cách là nữ hoàng.
Nhưng tại sao tôi không thể hét lên như vậy?
– Đừng đánh nhau như vậy. Linh hồn của bạn đang cố gắng thoát ra khỏi cơ thể của bạn. Và cơ thể bạn đang cố gắng kìm hãm tâm hồn bạn. Bạn hoàn toàn tĩnh lặng. Bạn nên sử dụng linh hồn của bạn để nói chuyện với tôi. Hãy để cơ thể bạn được nghỉ ngơi. Khi linh hồn của bạn trở lại cơ thể nguyên vẹn, bạn có thể ngồi xuống. bạn hiểu không? – – Đồng ý. Tôi không muốn hét lên. Nhưng hãy nghe tôi. bạn là ai? – – – bạn là ai? Vì vậy, bạn chỉ cần gọi tôi là bóng của mặt trăng .—— Bóng của mặt trăng? – – – Đồng ý. Chỉ có bóng trăng mới có thể đến được với bạn một cách tự tin như vậy. Không?
– Tại sao lại có bóng trăng?
– Bởi vì bạn là một kẻ tàn bạo. Chỉ những người có thể chế ngự những kẻ man rợDám tiếp cận. Tôi đứng về phía bạn. Rõ ràng, tôi không nghĩ bạn tàn nhẫn. Tôi thậm chí còn chà đạp lên những hành động tàn ác phát ra từ bạn. Nhưng bạn nhìn tôi bất lực, với nỗi sợ hãi đau đớn. Haha. Ai làm được? Ai có thể loại bỏ hành vi độc ác của bạn? Ai có thể nói chuyện với tâm hồn bạn? Ai sẽ khinh thường cơ thể đang ngủ của bạn? WHO? Bóng của mặt trăng. Chỉ có bóng trăng. Chỉ có ánh trăng mới có sức mạnh vô hạn để đánh thức nhận thức đau đớn của bạn. bạn hiểu không? – – Đồng ý. Con người không thể đến gần chúng ta. Chỉ những thứ không phải của con người (như mây, gió, tia nắng mặt trời hoặc ánh trăng) mới có thể đến được với chúng ta. Chỉ những thứ này có thể giết chết hai con chó, sáu súng trường, tám dao rựa và năm xác chết. Nhưng nếu em không phải là một con người, thì bóng trăng, nếu em trong đêm mệt mỏi ấy, liệu có lấn át được em không? Nếu bạn không tồn tại trên cuộc đời này và trong cuộc sống này, bạn sẽ trở về từ cõi xa lạ nào? Bạn có muốn trả lời tôi không? Bạn đến từ đâu? Bạn cần tôi cung cấp những gì
– Tôi đến từ đâu? Ngoài tầm với của bạn. Chúng tôi cần gì ở bạn? Cần nghe lời thú nhận của nữ hoàng bị dập tắt bởi ảo tưởng .—— Không, tôi đã xây dựng một đế chế, tôi là nữ hoàng …—— Nữ hoàng? Hahaha … xin hãy nhìn lại khuôn mặt của bạn. Bạn giống như một xác chết, và đế chế của bạn giống như một bong bóng xà phòng đau đớn. Xin hãy hối hận. Bạn chỉ có thời gian để hối tiếc về những gì bạn đã làm. Bạn không có nhiều thời gian để trò chuyện với tôi. Tôi ở đây để giúp bạn, bạn có hiểu không? – – – giúp tôi? – – – Đồng ý. Giúp bản thân không hối tiếc về những gì bạn đã làm. Giúp thanh lọc tâm hồn bạn và rửa sạch những mảnh vỡ tê liệt của tâm trí bạn, bởi vì hai ngôi sao lọt vào miệng bạn đêm qua .—— Bạn là ai?
– Bởi vì tôi là người duy nhất, tôi có thể xác định chính mìnhBiết bạn, yêu bạn và chia sẻ với bạn ngay lập tức.
– Giúp tôi xác định? – – – Đồng ý. Bạn đã quên hỏi tôi quá nhiều mà không tự hỏi mình một câu. Nói một cách ngắn gọn, đây là những gì bạn cần nhất bây giờ.
– vấn đề là gì? – – – bạn là ai? – – – tôi là ai? tôi là ai? Vâng, tôi là ai? Nữ hoàng áo đen. Nhưng nữ hoàng có nên là ai đó không?
Ôi, sao đầu tôi đau thế này?
Bạn đã ở đâu, Moonlight! Bạn chỉ nói rằng khi linh hồn tôi trở lại cơ thể của tôi, tôi có thể ngồi xuống. Ngồi xuống nghĩa là chúng ta phải gọi tôi là ai? Vậy linh hồn tôi đã đi đâu? Khi nào linh hồn tôi sẽ trở lại? Bóng trăng, em ở đâu. Em không còn sợ anh nữa mà chỉ sợ một mình trong căn phòng này. Căn phòng lạnh lẽo, ánh sáng rực rỡ và những đám mây huyền bí. Linh hồn và thể xác của tôi ở đâu? Bóng trăng đó! Bạn chỉ bảo tôi hỏi tôi là ai. Tôi không biết .—— Tôi là ai? –WHO?
Còn tiếp …
(trích từ bản dịch của tác giả Ruan Shuting mới do NXB Công an nhân dân hiệu đính).
Mẹ anh từ Hà Nội vào TP HCM sẽ được trao giải vào cuối tuần này, anh cho biết: “Tôi cảm thấy rất vinh dự. Được vào chung kết hạng mục sách thiếu nhi là một điều kỳ diệu”. Anh cho biết mình chỉ dùng thời gian rảnh rỗi để viết vì đã dồn việc học. địa điểm đầu tiên. Cảm ơn mẹ (bà là một độc giả trung thành) về thói quen hàng ngày và những lời khuyên truyền cảm hứng, Khang Thịnh đã mất ba năm để hoàn thành bản thảo.
Nguyễn Khang Thịnh tại lễ trao giải “Sách Hay Lời Nguyền” diễn ra vào ngày 27/09 tại TP.HCM. Tác phẩm của Khang Thịnh đoạt giải ở hạng mục sách thiếu nhi. Để có vốn từ vựng cho việc viết lách, anh đọc sách về văn học, tài chính và chính trị. Từ năm lớp 4, Thịnh đã tập viết truyện vào vở. Video: Quỳnh Quyên .
Trong khán phòng ngày trao giải, Khang Thịnh tự tin kể câu chuyện về cuốn sách của mình, dù anh lo lắng sẽ đọc đi đọc lại bài phát biểu. Khi mọi người đã về hết, Thịnh nhìn tên cô trên tấm bằng khen cười thật tươi. Cậu bé 13 tuổi đã viết một cuốn sách đầy cảm hứng sau khi đọc truyện The Shy Boy Diary (2007) của tác giả Jeff Kinney. Giống như một nhà văn, Alvin thích chơi trò chơi, khám phá khoa học và muốn trở thành một nhà văn trên YouTube. Thịnh cho biết, mẹ cô là hình mẫu cho người mẹ trong câu chuyện này khi nghiêm khắc dạy người tốt nhưng cho con tự do phát triển về mặt tinh thần. Bố cho phép Alvin chơi game nhưng ngoài đời Thịnh không được thoải mái như vậy. Để tạo tình tiết, anh đã nghiên cứu phim và sách về cuộc sống của trẻ em ở nước ngoài. Câu chuyện kể về một cậu bé Alvin hiếu động, xấu tính nhưng tò mò và thích khám phá. Nhân vật phải chuyển trường, gặp gỡ những người bạn mới và gây ra những chuyện “vừa xấu hổ vừa buồn cười”. Sách dày hơn 200 trang được trình bày theo định kỳ. Quá trình Alvin yêu ngôi trường mới là bốn chương của cuốn sách “Khu phố mới và ngôi trường mới”, là quá trình Alvin phải lòng ngôi trường mới của mình . Sau 10 năm tổ chức, giải thưởng đã được trao cho các tác giả lớn tuổi như Đoàn Giỏi, thiền sư Thích Nhất Hạnh, Trần Hoài Dương. Nhiếp ảnh: Quỳnh Quyên
Ngoài ra, cuốn sách này còn thể hiện những lo lắng, thất vọng, buồn bã, cuối cùng là niềm vui và hy vọng của chàng trai. Ở Hoa Kỳ hay Việt Nam, trẻ em nên yêu thương và chia sẻ sở thích của chúng. Với sự quan tâm và hỗ trợ thích hợp của cha mẹ, con cái của họ sẽ phát triển khỏe mạnh và tự tin hơn. Tác giả bày tỏ mong được các thầy cô giáo và các bậc phụ huynh tôn trọng, lắng nghe.
Tiến sĩ Quách Thu Nguyệt, thành viên hội đồng giải thưởng, nhận xét rằng Khang Thịnh xác lập vai trò vô tội thay vì bị ăn chặn. Alvin đề cập đến bạn-độc giả và tôi không ngại bày tỏ những ý tưởng điên rồ nhất. Nhân vật này là nhân vật điển hình của trẻ em khắp nơi trên thế giới, ham ngủ, trốn học, giấu bố mẹ cho điểm …—— Bìa cuốn sách “Nhật ký siêu phản diện Alvin”, sẽ được ThaiHaBooks và Hanoi Publishing phát hành vào tháng 5, cuốn thứ hai Doanh thu của Khang Thịnh sẽ hết hạn vào năm sau. Ảnh: ThaiHaBooks .
Nguyễn Khang Thịnh sinh năm 2007, học lớp 7 tại Hà Nội. Năm 2017, anh đoạt giải “Phiên dịch viên tiềm năng-Người dịch tiềm năng” trong cuộc thi tìm kiếm Đại sứ văn học Ireland. Anh là cây bút của nhiều tờ báo hướng đến lứa tuổi thanh thiếu niên và học sinh. Thịnh dự định sẽ viết một cuốn sách bằng tiếng Anh và chia sẻ nó với bạn bè quốc tế của mình.
Sách Hay là một giải thưởng độc lập, do độc giả và học giả, Viện Giáo dục IRED, Chương trình Khuyến đọc Hay và Sáng kiến OpenEdu đồng lựa chọn. Được tổ chức. Trong 10 mùa giải vừa qua, kế hoạch đã và đang thu hút đông đảo giới trí thức, doanh nhân, nhà giáo và nhà báo tham gia. Mùa giải tới, giải vô địch sẽ không được tổ chức hàng năm mà là hai năm một lần.
Nguyễn Minh Đức, Nguyễn Trung Hội đã sưu tầm, tuyển chọn sách gồm hai phần: Tác phẩm của Nguyễn Trung Phong và các bài viết, tham luận về ông của các nhà khoa học, văn nghệ sĩ. Chín cảnh tiêu biểu của Nguyễn Trung Phong được giới thiệu: cưỡng bức, cô gái Linhe, cô thôn nữ, cô thôn nữ, tiễn bạn lên trời, khi bộ đội không còn, lòng mẹ, ngọn lửa không bao giờ tắt, giữa những cuộc cấy ghép. Trong số đó, “Linhe Girl” được coi là đỉnh cao của sự nghiệp. Kịch bản ra đời năm 1961, nội dung ca ngợi tinh thần yêu nước của người dân xứ Nghệ trong phong trào Xô Viết Nghệ Tĩnh (1930-1931). Tác phẩm được ban nhạc Chèo Nghệ An biểu diễn lần đầu tại Liên hoan toàn quốc năm 1962 và đoạt bốn huy chương vàng, bốn huy chương bạc cá nhân. Tác phẩm này đã được Chủ tịch Hồ Chí Minh xem tại Phủ Chủ tịch ngày 27/5/1962 và nhà văn Nguyễn Trung Phong sau đó đã được tặng huy hiệu. Năm 1973, tác phẩm được chuyển thể thành tuyển tập tác phẩm dân gian.
Tác phẩm do NXB Văn học ấn hành, sáng 24/9. Ảnh: Thanh Loan .
Phần thứ hai bao gồm các bài viết, tham luận của các nhà khoa học, nhà thơ, nhạc sĩ, nhà văn hóa tại hội thảo. Diễn giả là “Nguyễn Trung Phong, nhà viết kịch có nền sân khấu dân gian. Sưu tập, tem “, xuất bản vào tháng 10 năm 2019. Tác giả đã phân tích, đánh giá vai trò của nó đối với lĩnh vực tuồng và góp phần đưa Nghệ Tĩnh trở thành di sản phi vật thể của nhân loại.
Anh Nguyễn Minh Đức – chủ nhân của cuốn sách – cho biết trong quá trình thực hiện gặp rất nhiều khó khăn, đặc biệt là khâu sưu tầm tác phẩm. Anh cho biết: “Nguyễn Tepeng chưa học“ Gió và mây ”, nhưng tác phẩm đầu tay của anh là kịch bản“ Gió và mây ”, có thể phát triển thành kịch bản dân ca với thành công của vở“ Cô gái Lin He ”. Kịch bản có nhiều thay đổi. “Rất khó để thu thập kịch bản gốc. Ngoài ra, nó còn thiếu rất nhiều tác phẩm chưa hoàn thành”. Ảnh: Văn học.
Ông Ruan Guiji, Chủ nhiệm Ủy ban Lý luận và Phê bình Văn học Trung ương, nói: “Nhà viết kịch Ruan Jinpeng là một tài năng được kính trọng. Nội dung nghệ thuật. Đó cũng là tấm gương tiêu biểu cho ngọn lửa hun đúc lòng say mê, sáng tạo, suốt đời cống hiến cho xứ Nghệ và sự nghiệp nghệ thuật nước nhà. “
Nhà văn Ngu yên Trung Phong (1929-1990), Văn Tập, Diên Bình, Diễn Châu, Nghệ An, ông gắn bó với nghề viết vở chèo từ năm 23 tuổi, sau đó đoạt giải nhất Hội diễn văn nghệ tỉnh Nghệ An năm 1953. Trong sự nghiệp của mình, ông đã để lại hơn 30 vở tuồng. Kịch bản phong cách, cải lương, tuồng, dân gian Ông là trưởng đoàn Chèo Nghệ An, phó chủ tịch hội văn học nghệ thuật .—— Hiếu Nhân
Trong số 21 ấn phẩm đã được phát hành, “Những cuộc phiêu lưu của Dimen” đã được ký kết là một ấn bản đặc biệt, được thiết kế và in ấn cẩn thận và giới hạn 500 cuốn. Một phiên bản song ngữ cũng được giới thiệu, trong đó có tranh minh họa của họa sĩ Ngô Mạnh Lân. Họa sĩ Ngô Mạnh Lân là người đầu tiên mô tả tác phẩm “Điềm” đầy mạo hiểm khi ông đang theo học ngành họa sĩ kiêm đạo diễn phim hoạt hình tại Trường Đại học Điện ảnh Nhà nước Liên Xô (cũ) năm 1959. Ông tiếp tục triển lãm các tác phẩm vào năm 1972 và 1989.
Bộ truyện “Dế Mèn phiêu lưu ký” do họa sĩ Ngô Xuân Khôi và Thành Chương sáng tác. Ảnh: Nhà xuất bản Kim Đồng (Kim Đồng Publishing House).
Sách song ngữ tiếng Việt – bản dịch tiếng Anh do Đặng Thế Bình dịch, được coi là bản dịch thành công nhất của “Dế Mèn phiêu lưu ký” Nhiều tài liệu được dịch sang các ngôn ngữ khác dựa trên bản dịch tiếng Anh này. Người đi thám hiểm ký tên là bản thảo viết tay của nhà văn Tô Hoài do họa sĩ Tạ Huy Long vẽ, cũng mang đến cho người đọc những hiểu biết mới về thế giới lịch sử. Một ấn phẩm khác của Dièn-do nữ họa sĩ trẻ Đậu Chớp-minh họa đã xuất hiện trước công chúng. , Do nghệ sĩ trẻ Linh Rab sáng tác. Độc giả cũng có thể tham quan hai ấn phẩm được xuất bản tại Thụy Điển và Nhật Bản, trong đó có tranh minh họa của họa sĩ Ngô Xuân Khôi và Thành Chương.
Tuyển tập văn học thiếu nhi của Hoài gồm bốn cuốn: truyện – kịch; chuyện đời; truyện về các anh hùng cách mạng anh hùng; truyện của một trăm truyện quá khứ. Đây là ấn phẩm tổng hợp đầy đủ nhất các tác phẩm viết cho thiếu nhi của tác giả Tô Hoài. Một số tác phẩm không xuất hiện trong “Truyền” cho đến năm 1941-1942. “Truyện dân gian Hoài” với nghệ sĩ Vũ Xuân Hoan làm minh họa và phiên bản tiếng Anh của “Đám cưới chuột” cũng ra mắt.
“Truyện Cổ Hà Nội” (gồm hai phần) được tái bản dưới hình thức mới. Trên cơ sở gắn bó và am hiểu Hà Nội, Tô Hoài đã miêu tả “nét quyến rũ của một thành phố có bề dày lịch sử nghìn năm, đang đô thị hóa nhanh chóng ở miền Trung Tây, nửa nước Mỹ, nửa cũ, nửa mới”. Một ấn phẩm khác là “Tự truyện của người chết” – một cuốn hồi ký liên quan đến nhiều niềm vui, nỗi buồn và ước mơ thời thơ ấu, những kỷ niệm của những người bạn văn chương, và sự nghiệp văn học của ông.
Kỉ niệm 100 năm ra đời NXB Jinri, NXB Jindong đã tổ chức buổi tọa đàm dành cho các nhà văn ở mọi lứa tuổi sẽ được tổ chức tại Hà Nội vào sáng ngày 25/9. Bạn đọc có thể thưởng thức 20 bức chân dung do nhiếp ảnh gia Nguyễn Đình Toàn viết riêng cho Hoài.
“Tự truyện” dành tặng Hoài. Ảnh: Nhà xuất bản Kim Đồng (Kim Đồng Publishing House).
Tác giả Hồ Hoài (1920-2014) tên thật là Nguyễn Sen, sinh ra trong một gia đình nghệ nhân. Ông lớn lên tại làng Nghĩa Đô tổng Từ Liêm phủ Hoài Đức tỉnh Hà Đông (nay thuộc huyện Nghĩa Đô quận Cầu Giấy Hà Nội). Tô Hoài được biết đến với sự nghiệp văn học sâu rộng. Nhiều nhà phê bình tin rằng anh có khả năng quan sát và mô tả sự phức tạp và mong manh, đồng thời có sự hiểu biết phong phú về đời sống và phong tục dân tộc, có nhiều hình ảnh phong phú và đang thay đổi từng ngày. Sự sáng tạo mới lạ và độc đáo về từ ngữ, phương ngữ …
Các tác phẩm của Hoài đã đoạt Giải thưởng Văn học-Nghệ thuật Hồ Chí Minh (Đợt 1-1996): Xóm Giếng, ổ chuột, cuộc phiêu lưu, cuộc giải cứu trên núi, Truyện Tây Bắc, mười năm, làng Đường Sơn, tỉnh Vỡ, Cao Xiao, gia đình họ Giang ở thành phố Bình Sa, tỉnh Giang Tây, một cặp vợ chồng giàu có, Huang Wantu trẻ tuổi. Năm 2010, anh đã giành được giải thưởng lớn – Bae Xuan Pai Award – vì tình yêu với Hà Nội.
“Hồi ức phiêu lưu ký” là tác phẩm văn học kinh điển hướng đến đối tượng thiếu nhi Việt Nam và đã được giảng dạy. ở trường. Đối với Hoài, con dế, chiếc máy cắt cỏ, con cóc, con châu chấu và con kiến là một thế giới côn trùng sống động. Đặc điểm chính của tác phẩm là dũng cảm, tốt bụng và giả tạo. Sự kiêu ngạo dẫn đến nhiều hệ lụy. Tác phẩm Tô Hoài sáng tác từ năm 17, 18 tuổi. Bối cảnh của Dimen’s adventure là vùng Nghĩa Đô ven sông Tô Lịch, nơi nhà văn trải qua tuổi thơ trong trò chọi dế và diễn viên cricket. Cuốn sách đã được dịch ra gần 40 thứ tiếng. -Tam Kỳ