Sách giấy có thể được giảm giá từ 25% đến 50%, sách điện tử có thể được giảm giá 20%, và các quà tặng như túi vải, giấy ghi chú, bút bi và các thứ tương tự … – Nhà xuất bản cũng tổ chức chương trình “Thứ bảy Buổi gặp “đã định, ba cuộc giao lưu với nó: buổi đầu gặp tác giả Lê Văn Nghĩa vào ngày 31 tháng 10, giới thiệu tác phẩm văn học Sài Gòn 1954-1975: chuyện vặt”. 6 tháng 11. , Diễn giả là Nguyễn Ngọc Tuấn, người đã xuất bản “Danh trà Việt Nam” Ngày 7/11, tác giả Nguyễn Văn Báu đã giao lưu và giới thiệu cuốn sách “Quản lý tài liệu và lưu giữ hồ sơ kinh doanh”
Lần thứ 14 “Hay Một số công việc trong “Tuần lễ Sách”. Từ ngày 31 tháng 10 đến ngày 7 tháng 11, tại Nhà sách Tổng hợp 1 (Quận 1) ở Nhà sách Tổng hợp 2 Thành phố Hồ Chí Minh (Quận 4).
Ban cho biết từ năm 2009 Kể từ lần tổ chức đầu tiên vào năm 1999, “Tuần lễ sách hay” đã được quảng bá mạnh mẽ, kích thích hoạt động xuất bản của tổ chức. Đơn vị này cũng giúp độc giả tiếp cận nhiều ấn phẩm với mức giá hợp lý, tạo không gian cho văn hóa đọc của mọi người. .
Ngày 26 tháng 9, nhân kỷ niệm 100 năm ngày sinh của nhà văn, nhiều nhà nghiên cứu, nhà văn, họa sĩ đã tề tựu tại tọa đàm “Tô Hoài-Nhà văn mọi thời đại”. Nhiều năm ở bên Tô Hoài, nhà thơ Vũ Quần Phương không phân tích tác phẩm của mình mà kể lại nhiều kỷ niệm mà cố nhà văn để lại. Anh nhớ hồi còn học tiểu học, anh đã vô cùng xúc động khi đọc câu chuyện “Về Hoài” trong sách giáo khoa “Về Hoài”. Khi gặp một nhà văn ở Hội Văn nghệ Hà Nội những năm 1960, ông không thể tin được rằng thần tượng thuở nhỏ của mình lại đứng trước mặt mình. Trong ký ức của ông, nhà văn Tô Hoài là một người hài hước giản dị, ông luôn nói: “thường”.
Nhà văn Tô Hoài còn sống. Ảnh: An Thành Đạt.
Nhà văn Hồ Anh Thái đã từng nói: “Về với Hoài bình lặng như nước”. Vũ Quần Phương cho rằng đây là nhận định chung về ông. Anh ấy tốt bụng và ngầu nên mọi tổ chức đều tin tưởng và giữ nhiều chức vụ. Có lần, anh là người phụ trách đường phố trong một khu dân cư, và thường xuyên phải giải quyết những tranh chấp, cãi vã gần đó. Nhà thơ Wu Quanfu tin rằng những dịp này giúp ông có cơ hội duy trì mối quan hệ thân thiết với những người khác và tìm thấy nhiều tư liệu thú vị để viết ra. Kính trọng người già và thái độ khiêm tốn Hai người thường cùng nhau uống rượu. Hoài nói: “Uống rượu mà nghe lời anh Ruan Tuan là có lỗi. Anh ấy chỉ biết uống khi nào, không cần biết người đó ngồi trước mặt mình, mọi điều anh ấy nói đều là thừa. Nhà thơ Wu Quanfu nói:” Anh ấy không uống, chỉ thích Rượu tây. Nhiều khi nhà văn tăng lương để mua rượu. Ông sống đến 94 tuổi. Trong những năm cuối đời, bạn bè của ông đều chết. Anh ấy thích uống rượu nên anh ấy thích uống rượu, nên anh ấy nhịn uống. “-Người học lý giải thành công của anh ấy đối với Hoài là nhờ thái độ nghiêm túc với văn chương. Trưởng khoa Văn, Tiến sĩ Nguyễn Đăng Điệp cho biết, anh ấy viết nhiều và không ngừng xây dựng vị thế của mình.” Chất lượng của bút. Sự chuyên nghiệp là anh vẫn viết hàng ngày, viết hàng ngày nhưng phải cẩn thận, không phải sản xuất công nghiệp. “Ông Nguyễn Đăng Điệp. Ông lấy ví dụ:” Ông viết trong và ngoài nước đi công tác, hội thảo, hội nghị mọi lúc, mọi nơi. Trong bài phát biểu, mọi người đều thấy ông Tô Hoài đang ghi chép, trong giờ giải lao, ông nói sẽ viết một truyện ngắn trong cuộc họp. Ông mượn lời nhà thơ Tế Hanh viết về Hoài: “Người như Picasso sinh ra để vẽ. Ở một chừng mực nào đó, có thể nói là TôHoài sinh ra.” Bài thơ của Hữu Việt kể thêm rằng hồi nhỏ ông thường bị cha mình bắt. Nhà văn Hữu Mai- Mang cho Hoài sau giờ làm việc. Mỗi khi anh đến, anh đều ngồi vào bàn ngay ngắn và siêng năng. Nhà văn Hồ Anh Thái cho biết không thể nào quên hình ảnh cụ Tô Hoài vẫn miệt mài sáng tác nhạc ở tuổi 90. Tọa đàm. Ông Vũ Quần Phương dẫn lời nhà nghiên cứu Ngọc Nại: “Con Đèo đã đưa Hoài đến hơn 100 quốc gia” là nói đến sự nổi tiếng của tác phẩm này. Tiến sĩ giáo dục Thụy Anh chỉ ra rằng văn học dành cho trẻ em của ông chứa đựng nhiều bài học về khả năng hành động và tinh thần dũng cảm – những điều này về mặt lý thuyết là không thể dạy cho trẻ em. Theo cô, độc giả nhỏ tuổi rất ấn tượng bởi sự hài hước và khiếu hài hước của nhà văn. Nhiếp ảnh: NXB Kim Đồng.
Tiến sĩ Thụy Anh cho biết: “Nhiều từ ngữ của ông không có trong từ điển. Các con biết rằng muốn hiểu rõ tác phẩm văn học của ông thì các con nên dùng chính cảm xúc, tình cảm của mình. Vì vậy, khi đọc quá nhiều từ rập khuôn, chúng tôi thường khuyến khích học sinh: nghĩ theo hướng khác, nhớ Tô Hoài ”.
TôHoài là trò chơi chữ“ bậc thầy ”, nhiều điều. Chẳng hạn, trong truyện “Cuộc phiêu lưu của Dimoy”, ông có viết hai câu chuyện về con cóc: “Con cả gặp cháu tôi và đánh bại được thánh tôi à?” Ông Nguyễn Đăng Điệp kể, văn võ song toàn. Thu hút độc giả nhỏ tuổi. Nhiều người đồng tình với ý kiến cho rằng những nhà văn viết cho thiếu nhi cần học Tô Hoài biết bí quyết truyền tải thông tin một cách tự nhiên, không giáo điều.
Ngoài viết cho thiếu nhi, tác giả Trương Quý cho rằng Hoài là “nhà văn của mọi lứa tuổi” vì thành công ở nhiều thể loại, đặc biệt là theo các nhà văn và tạp chí Hà Nội. Thế giới nhân vậtNó có những khó khăn và thử thách đối với người dân Hà Nội. “Đối với Hoài, anh ấy đã chụp những bức ảnh Hà Nội từ đen trắng sang màu, tạo ra những dữ liệu thuyết phục cho bất kỳ ai muốn nhận diện thành phố. Bộ ảnh này là cảm động, thú vị và buồn nhất. Có thế, người đọc mới lặng lẽ hình dung ra bóng dáng Tô Hoài vẫn lặng lẽ nằm trong một góc của những khung hình này.
Học viện đã trao tặng Louise Glück với “giọng thơ vô song và vẻ đẹp khắc nghiệt khiến sự sống còn cá nhân trở nên phổ biến”. Cô sử dụng ngôn ngữ của thơ ca để kể lại những trải nghiệm cá nhân liên quan đến lịch sử, thiên nhiên và cuộc sống hiện đại. Chủ tịch Ủy ban Giải thưởng Nobel Anders Olsson nói rằng ngôn ngữ của Gluck “đơn giản và không khoan nhượng, điều này cho thấy rằng nhà thơ muốn được hiểu. Cô ấy cũng rất hài hước và hay suy ngẫm.” Louis · Glück (Louise Glück) là nhà văn nữ thứ 16 đoạt giải Nobel Văn học, giải thưởng bao gồm 10 triệu vương miện. Nhiếp ảnh: Pw .
Louise Elisabeth Glück (Louise Elisabeth Glück) sinh ra ở New York (Mỹ) vào năm 1943. Cô đã tạo ra mười hai tập thơ, một tiểu luận về thơ. Năm 1968, cô xuất bản tập thơ đầu tiên của mình, Firstborn, mà theo học viện, “nhanh chóng được ca ngợi là một trong những nhà thơ hàng đầu trong văn học đương đại Hoa Kỳ”. Kể từ đó, do thất bại trong cuộc hôn nhân đầu tiên, sự nghiệp viết lách của ông bị đình trệ trong vài năm. Năm 1971, khi bắt đầu dạy thơ tại Đại học Goddard, cô đã viết lại và xuất bản tập thơ thứ hai, Ngôi nhà trên đầm lầy (The House on Marshland). Các chuyên gia Mỹ cho rằng công trình này mang tính cách mạng và cách diễn đạt chính xác.
Tập thứ ba của Glück “Hình giảm dần” (Descending Figure) xuất bản năm 1980. Tác phẩm thành công về mặt thu nhập nhưng lại bị chỉ trích bởi cách diễn đạt và chủ đề. Nhà thơ Greg Kuzma đã viết bài hát “Children Drown”, cáo buộc Glück là “ghét trẻ em”. Cũng trong năm này, tác giả bị hỏa hoạn, thiêu rụi nhà cửa và toàn bộ tài sản. Sau thảm kịch, xu hướng sáng tác của ông đã thay đổi, thể hiện qua tuyển tập “Khải Hoàn Môn” (Le Triomphe d’Achille, 1985). Nhà phê bình Liz Rosenberg nhận xét rằng ca từ của cô “rõ ràng hơn, tinh tế hơn và rõ ràng hơn các tác phẩm trước đó.” Trong “Georgia Review”, nhà phê bình Peter Stitt tuyên bố rằng bà là “một trong những nhà thơ quan trọng của thời đại chúng ta.” Bài thơ “Mock Orange” của cô được các chuyên gia mô tả như một bài ca nữ quyền và nhiều trường đại học đã dạy cuốn sách này.
Cái chết của cha anh đã trở thành nguồn cảm hứng để Glück tạo ra “Ararat” (1990). Nhà phê bình Dwight Garner (Dwight Garner) gọi tác phẩm này là “tập thơ tàn khốc và bi thảm nhất của Mỹ trong 25 năm qua”. Trong “The Wild Iris” (1992), Gluck nói về thiên nhiên bằng cách nói chuyện với một người làm vườn và một vị thần về bản chất của cuộc sống. Tác phẩm của cô đã giành được giải thưởng Pulitzer năm 1993, giúp cô trở thành nhà thơ đương đại nổi tiếng của Mỹ. Trong đó, cô đã dựa vào thần thoại Hy Lạp để nói về sự tổn thương và đau đớn. Trong những năm 2000 và 2010, cô đã xuất bản Averno (2006), A Village Life (2009), Faithful and Virtuous Night (2014). Tác phẩm mới nhất của cô là “American Creativity”, được phát hành vào năm 2017. Cô đã được trao tặng Huân chương Quốc gia của Cựu Tổng thống Mỹ Black Obama vào năm 2015.
Năm 2015, Louise Gluck đã có cuộc gặp với Tổng thống Hoa Kỳ lúc đó là Braque Obama tại Nhà Trắng. Ảnh: AP.
Trước khi công bố kết quả, tờ Guardian dự đoán sau những lùm xùm gần đây, trường đại học sẽ có lựa chọn an toàn. Peter Handke, người hai lần giành chiến thắng vào năm ngoái, đã bị tẩy chay vì quan điểm chính trị của mình. Năm 2018, giải thưởng bị hoãn lại do bê bối tình dục của Jean-Claude Arnault (Jean-Claude Arnault), chồng của nhà thơ Catarina Frottensen .—— Tiểu thuyết Nhật Bản Murakami tiếp tục không hài lòng với giải thưởng. Mỗi năm cứ đến thời điểm giải Nobel được công bố, người hâm mộ của ông lại tụ tập để tham dự lễ trao giải, uống rượu whisky là hình nền quen thuộc trong các tác phẩm của ông. Người giám hộ đã phán quyết rằng việc anh ta không giành được giải thưởng trong nhiều năm đã trở thành một trò đùa. Năm ngoái, “Thời báo Nhật Bản” đã đăng một bài báo đau buồn về sự thất vọng sâu sắc của Nhật Bản: “Trong phòng Kyodo News, một tiếng còi thất vọng vang lên và tôi nghe thấy rượu sâm panh.” Lấy nó trở lại tủ lạnh, và tay tôi run lên vì tin đau đớn.
Giải Nobel Văn học là giải thưởng thường niên có lịch sử hơn 100 năm, do Viện Hàn lâm Khoa học Thụy Điển bình chọn, chỉ đứng sau vật lý, hóa học, y học, kinh tế và hòa bình. Trước khi công bố kết quả, nhà đài chưa từng tiết lộ Dấu hiệu của những người đoạt giải. Danh sách các ứng cử viên sẽ được công bố sau 50 năm nữa Giải nhất được trao cho nhà thơ Pháp Sully Prudhomme năm 1901. -Ngày tiếp theo
Nguyễn Minh Đức, Nguyễn Trung Hội đã sưu tầm, tuyển chọn sách gồm hai phần: Tác phẩm của Nguyễn Trung Phong và các bài viết, tham luận về ông của các nhà khoa học, văn nghệ sĩ. Nguyễn Trung Phong’s giới thiệu chín cảnh tiêu biểu: đầy quyến rũ, cô gái họ Lâm, cô gái làng Đông, cô gái làng chơi, tiễn bạn lên trời, khi bộ đội biến mất, lòng mẹ, ngọn lửa sẽ không bao giờ tắt. Giữa các lần cấy ghép. Trong số đó, “Linhe Girl” được coi như đỉnh cao của sự nghiệp. Kịch bản ra đời năm 1961, nội dung ca ngợi tinh thần yêu nước của nhân dân xứ Nghệ trong phong trào Xô Viết Nghệ Tĩnh (1930-1931). Tác phẩm được Đoàn Chèo Nghệ An biểu diễn đầu tiên tại Hội diễn toàn quốc năm 1962 và đoạt bốn huy chương vàng, bốn huy chương bạc cá nhân. Tác phẩm này đã được Chủ tịch Hồ Chí Minh xem tại Phủ Chủ tịch ngày 27/5/1962 và nhà văn Nguyễn Trung Phong sau đó đã được tặng huy hiệu. Năm 1973, tác phẩm được chuyển thể thành tuyển tập văn học dân gian và phiên bản dân gian “Con chuột”.
Tác phẩm do NXB Văn học ấn hành, sáng 24/9. Ảnh: Thanh Loan.-Phần thứ hai bài viết và tham luận của các nhà khoa học, nhà thơ, nhạc sĩ, nhà văn hóa tại “Hội nghị chuyên đề Nguyễn Trung Phong viết kịch dân gian làm nền” tháng 10 năm 2019 thành phần. Sân khấu hóa và giúp nhân dân đưa Nghệ Tĩnh trở thành di sản phi vật thể của nhân loại.
Anh Nguyễn Minh Đức – chủ nhân của cuốn sách – cho biết trong quá trình thực hiện đã gặp rất nhiều khó khăn, đặc biệt là khâu sưu tầm tác phẩm. Anh cho biết: “Nguyễn Chung Bành chưa học chèo, nhưng tác phẩm đầu tiên của anh là kịch bản Chèo. Hay như vở tuồng Cô gái Lin He thành công ở thể loại chèo và sau đó được phát triển thành kịch bản dân ca. Kịch bản có nhiều thay đổi. Rất khó để sưu tầm được kịch bản gốc, hơn nữa còn rất nhiều tác phẩm chưa hoàn thành còn thiếu sót ”- nhà viết kịch Nguyễn Trung Phong. Ảnh: Tư liệu .—— Ông Nguyễn Lệ Kỳ, Chủ nhiệm Hội đồng Lý luận, phê bình văn học Trung ương cho biết: “Nhà viết kịch Nguyễn Trung Phong là một tài năng được kính trọng. Đó là lời mở đầu thúc đẩy người xem bằng hình thức diễn xướng và đối đáp truyền thống đối với tác phẩm kịch. Những bài hát về Nghệ Tĩnh đều có ý tưởng và nội dung nghệ thuật sâu rộng, có chiều sâu, đồng thời là những tấm gương tiêu biểu cho ngọn lửa đam mê, sức sáng tạo, suốt đời cống hiến cho văn học, nghệ thuật xứ Nghệ và đất nước ”.
Nhà văn Nguyễn Trung Phong (1929-1990), nhà văn Văn Tập, Diễn Bình, Diễn Châu, Nghệ An. Nhay Cheo bắt đầu sự nghiệp sáng tác của mình từ năm 23 tuổi. Sau đó, tác phẩm đoạt giải nhất tỉnh Nghệ An năm 1953. Trong sự nghiệp của mình, ông đã để lại hơn 30 vở tuồng, gồm các thể loại, tuồng cải lương, tuồng và dân gian. Trước đây ông là trưởng đoàn Chèo Nghệ An, phó chủ tịch Hội văn học nghệ thuật.
Vào ngày 8 tháng 10, Viện Hàn lâm Thụy Điển đã công bố khi trao giải Nobel Văn học cho Louise Glück rằng bà “có một giọng thơ không thể phủ nhận, và vẻ đẹp khắc nghiệt của nó làm cho sự tồn tại của cá nhân trở nên phổ biến.” Cô mô tả những trải nghiệm cá nhân của mình liên quan đến lịch sử, thiên nhiên và cuộc sống hiện đại bằng ngôn ngữ thơ.
Louise Glück không nổi tiếng trên thế giới, nhưng với cộng đồng nói tiếng Anh và độc giả ở Hoa Kỳ, cô ấy là một nhà thơ đương đại phi thường. Nhà thơ người Anh Fiona Sampson cho biết trên tờ The Guardian rằng cô rất vui khi biết rằng Louise Glück đã giành được giải thưởng. Fiona Sampson đã đọc và nghiên cứu các bài thơ của đồng nghiệp trong hơn 20 năm và đã chứng kiến sự phát triển không ngừng trong phong cách sáng tác của Louise Glück, phát triển từ những tác phẩm dựa trên trải nghiệm cá nhân đến đầy triết lý nhân sinh. Lời thơ sâu sắc. . .
Louise Glück (Louise Glück) sinh ra ở New York vào năm 1943, và đã tạo ra mười hai tuyển tập thơ, một tiểu luận về thơ. Nhiếp ảnh: Pw .—— Theo trường đại học, cô đã được ca ngợi là một trong những nhà thơ xuất sắc của văn học đương đại Hoa Kỳ kể từ bài thơ đầu tiên “Firstborn” (Đứa con đầu lòng, 1968), viết về tuổi thơ và cuộc sống gia đình. câu chuyện của s. House on Marshland-Tập thơ thứ hai được phát hành vào năm 1975 là phản hồi của bà với các học giả Mỹ, những người đã bày tỏ nghi ngờ về nó vào thời điểm đó: “Có thể thấy trước được những nhận xét về Louise Glück trong tương lai”. Chủ đề của tác phẩm tương tự như “Firstborn”, nhưng cách diễn đạt ẩn dụ đầy ẩn ý của nó để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người. Lần này, sự cô đơn đi kèm với Louise Glück. Cô viết trong bài “Gretel in the Dark”: “At night, I turn to you to hold me / but you were not there” (nhiều đêm, tôi quay sang để bạn hôn tôi / nhưng bạn đã không còn ở đó). Louise Glück nói về nhiều giấc mơ, do đó lột tả cảm giác cô đơn và mơ hồ. Lời thoại của ca khúc Brennende Liebe là: “Đêm qua / Anh mơ thấy em chưa về”.
Bài thơ “Iris in the Wild” đoạt giải Pulitzer năm 1993. Nhiếp ảnh: AbeBooks ..- Nhân hóa là chủ đề trong công việc của Louise Glück, bắt nguồn từ cuộc đời đầy biến cố của cô. Glück mắc chứng biếng ăn sinh lý từ khi học trung học, từng trải qua hai lần đổ vỡ hôn nhân, mất nhà cửa tài sản và bốc cháy.
Từ kinh nghiệm bản thân, nhà thơ đã nhìn anh ta chống chọi với nỗi đau, sử dụng “những cách trực tiếp và gián tiếp để thể hiện nỗi đau.” Chủ tịch Ủy ban Nobel Anders Olsson (Anders Olsson) cho biết. Cô viết về nỗi tuyệt vọng – người đoạt giải Pulitzer trong “The Wild Iris” năm 1992: “Bạn có biết tôi là gì và tôi sống như thế nào không? Bạn biết tuyệt vọng là gì, mùa đông Nên có ý nghĩa với bạn “Làm sao bạn biết cuộc đời tôi? Khi bạn hiểu thế nào là tuyệt vọng, mùa đông sẽ có ý nghĩa với bạn.
Tuyệt vọng không phải là kết thúc, mà là hướng tới hy vọng. Khái niệm đổi mới là những gì cô ấy thể hiện ở một khía cạnh khác: Tôi không mong đợi để sống sót, và trái đất đã hủy hoại tôi. Tôi không ngờ mình sẽ thức dậy, cảm thấy cơ thể phản ứng trở lại trên mặt đất ẩm ướt, và nhớ cách mở cửa trở lại trong cái lạnh đầu xuân sau một thời gian dài … “
” Tôi không mong đợi để tồn tại như trái đất Tôi không muốn thức dậy và nghe đất ẩm quấn quanh tôi khi tôi quấn chặt lấy tôi. Rồi mùa xuân đến, và một thời gian dài đã trôi qua trong tia sáng lạnh đầu tiên. ”
Bà nói rằng nhiều nhà văn trung niên không dám viết đến chết Nhưng sau khi nghĩ về cái chết của mình, anh tìm thấy một thứ hạnh phúc rùng rợn. Cái chết của cha anh đã truyền cảm hứng cho Gluck viết những bài thơ của Ararat (năm 1990, nhà phê bình Dwight Garner gọi tác phẩm là “Cuốn sách tàn nhẫn và bi thảm nhất trong nền thơ Mỹ. Trong bộ phim này, cha mẹ cô ấy chết yểu, nỗi đau, sự ganh đua giữa chị em và xung đột với con cái đều được độc giả nhân ái của cô ấy trau chuốt kỹ lưỡng. Phong tục của ngày 11 tháng 9 năm 2001 đã thúc đẩy cô viết một bài thơ tháng 10, trong đó cô dựa vào thần thoại Hy Lạp để nói về tác hại. Harper Lee nhận xét rằng cuốn sách đã phá vỡ sự lãng mạn Khái niệm mùa thu nhưng khi độc giả nhìn thẳng vào nỗi đau của thế giới, họ đã khóc. Đứa con trai chôn di ảnh cha vào một buổi chiều tháng 10 và gốc bí khô héo gợi nhớ về cái chết. Nhưng sau tất cả, cô lại một lần nữa thắp lên hy vọng về những điều tốt đẹp : “You will not be tha thaven, and the things you love will not be tha.” (Bạn sẽ không được tha thứ, nhưng tình yêu của bạn sẽ được tha thứ.)
Thần thoại Hy Lạp là Louise Glück Cảm hứng tuyệt vời cho thơ ca. Cô ấy không ca ngợi các vị thần quyền năng như Zeus hay Poseidon, nhưng chỉ huy các bi kịch hoặcNhững người phụ nữ trong câu chuyện. Le Triomphe d’Achille (Triomphe d’Achille, 1985) có nhịp thơ chậm rãi ngắt nhịp một cách ngẫu hứng. Cô chọn Achilles, chiến binh Hy Lạp vĩ đại nhất, như một phép ẩn dụ cho sự yếu đuối của con người. Achilles có cơ thể bất tử, ngoại trừ phần gót chân. Người ta coi ông đã chết như một vị thần yếu trong cuộc chiến thành Troia. Trong lều, Achilles đau đớn, các vị thần coi chàng như người chết và nạn nhân. Nghệ thuật và Nhân văn của Nhà Trắng. Ảnh: AP.
Chủ nghĩa nữ quyền đã được đưa vào nhiều tác phẩm của Louise Glück, trong đó nổi tiếng nhất là “Orange in nhạo báng”. Cô ấy nói rằng cô ấy ghét tình dục và so sánh tình dục với một bông hoa cam giả giống như một bông hoa dại có hương thơm ngọt ngào, một quả giống như cam nhưng không thể ăn được. Đối với nhà thơ, tình dục không giải quyết được vấn đề gì, nhưng lại tạo ra ảo giác quyến luyến, giống như mùi buồn ngủ của những trái cam giả. Nó kể về bi kịch của Nữ hoàng Dido bị phản bội bởi anh hùng Aeneas, Persephone – con gái của Zeus và Demeter, nữ thần nông nghiệp bị bắt cóc bởi Hellheads, hoặc một nhạc sĩ Vợ của Orpheus đã cố gắng đưa cô trở lại địa ngục, nhưng không thành công. Những người bị trừng phạt, bị từ chối hay bị phản bội trở thành nguồn cảm hứng cho toàn bộ tác phẩm, thể hiện sự ủng hộ đối với phụ nữ và tượng trưng cho nỗi đau.
Năm 2015, Louise Glück đã được cựu Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama và giành được Huy chương Nghệ thuật và Nhân văn Quốc gia. Cô cũng đã giành được Giải thưởng Pulitzer Sách Quốc gia của Hoa Kỳ. Về chuyện viết lách, nhà thơ từng nói trên tờ “Washington Square Review”: “Một điều tôi muốn nói với người viết là đừng lặp lại chính mình”.
vì lời nói của bạn khiến tôi mệt mỏi – im lặng – nghe lời ong rừng này, con ong rừng bỗng chốc hóa thành quạ và có mái tóc đen chẻ Từ từ rơi xuống, cho đến khi lộ ra ngoài, hắc y nhân cứ mổ vào cơ thể hoang tưởng của cô cho đến khi chảy máu.
– — Nhân vật — Trong trò chuyện với bạn bè, anh ấy mở ra nhiệt huyết của mình, bởi vì anh ấy đã trở thành hình mẫu hoặc nguồn cảm hứng cho nhiều nhân vật khi nhân vật của người khác đẹp, mỉa mai và đáng yêu . Nhưng khi đối diện với chính mình, anh biết rằng nỗi đau của cuộc đời anh sẽ không bao giờ có đủ chỗ để viết về bản thân như một vai diễn. —
Định nghĩa (1)
Nghĩ rằng mình là một hòn đá hoàn toàn trơ với mọi thực tế cuộc sống nên đã ngừng viết. Nhưng khi anh tự tay bóp nát tảng đá, và sau đó viết ra quá trình theo cách tưởng tượng, những từ này, từ, từ … đột nhiên (hiện ra)-cá-cơ-thể-cảm-xúc. —
Định nghĩa (2)
Những giấc mơ được viết ra luôn là những giấc mơ lớn không bao giờ có thể thực hiện được trong giấc mơ. Bởi vì ở đất nước nhỏ bé của hắn, loại mộng tưởng này sẽ trở nên rất nghiêm trọng, cho nên mọi người có thể ngưỡng mộ hoặc khinh thường, thậm chí im lặng, sẽ trở thành một mối nguy rất nghiêm trọng. quan trọng. Tuy nhiên, ngay cả khi anh không nói gì, sự bức bách bên trong buộc anh phải thờ ơ để thì thầm và viết như một người trong ngôn ngữ của giấc mơ của mình, để giấc mơ không còn hài hước.
– Đây là chủ đề của câu chuyện của họ “Giới thiệu nghề nghiệp vào cơ thể của bạn”.
– Bạn sẽ chọn viết văn là chuyên ngành hay viết văn?
– Dạ Ngân: Về chuyện hai người đã chọn nhau. Như mức lương dự kiến. Từ nhỏ tôi đã giỏi văn, thích hòa mình với vùng nước lớn, vùng nước thấp, chim và hoa một mình. Cô giáo dạy văn dự đoán rằng khi lớn lên tôi sẽ viết văn hoặc trở thành giáo viên dạy văn.
– Pan Shiqingnan: Cả hai. Một mặt có thể không được chọn. Trước đây, có một người hàng xóm cạnh nhà tôi, anh ta làm công ty cho thuê sách. Cha tôi là một người rất hợp lý. Bà cố của tôi bị mê hoặc bởi Tam Quốc (Thủy Hử) và Hồng lâu mộng. Em gái tôi cũng thích văn và thơ. Nhiệt huyết này truyền đến tôi từ khi còn rất trẻ. Tôi thích ngồi nghe bạn bè anh tụ tập đọc thơ, hàn huyên tâm sự. Từ khi còn rất nhỏ, tôi đã bắt đầu viết nhật ký và làm thơ, nên thường được bạn bè đồng trang lứa gọi đùa là nhà thơ. Thầy cô và người thân cũng khuyến khích tôi chọn nghề viết văn.
– Võ Thị Xuân Hà: Tôi cũng nghĩ cuộc gặp gỡ này xuất phát từ hai khía cạnh. Về mặt tinh thần, tôi luôn cảm thấy có một “sức mạnh siêu hình” nào đó, thúc đẩy tôi làm việc chăm chỉ và viết ra những lo lắng của mình. Khi tôi bắt đầu viết, tôi cũng rất thích công việc này. Tất nhiên, trong quá trình sống và viết, tôi phải học hỏi rất nhiều, nhưng không thể tin được những gì ông trời ban tặng.
– Theo bạn, ưu và nhược điểm của việc viết phụ nữ là gì?
– Dạ Ngân: Tôi cảm thấy khó khăn và kém may mắn. Hoạt bát quá cũng cảnh giác và hay ghen. Và người viết vẫn phải làm tròn các vai người vợ, người vợ, người mẹ. Ngoài ra, ví dụ, khi người ta ngủ, chúng ta thức dậy, khi người ta háo hức tìm việc hoặc kiếm tiền, chúng ta thường khơi dậy lương tâm của mình, thậm chí khi người ta vui mừng với nền văn minh công nghiệp, chúng ta sẽ thấy hình ảnh. Loài người vội vã đến ngày tận thế. Tóm lại, nhà văn mang tính chiêm nghiệm, đương thời, tàn khốcÝ thức … quả thực là bất hạnh. Tại sao tôi lại đơn độc trong bầy? Không giống bất kỳ ai trong gia đình, khác với bất kỳ ai bên cạnh, và khác với bất kỳ ai khác, bạn vẫn cần duy trì hòa bình và hòa hợp trong cuộc sống hàng ngày. Đây là một bi kịch, không chỉ khó khăn.
– Phàn Thanh Nhàn: Nam nữ viết như nhau. Quan trọng là tâm huyết với nghề. Ngoài viết lách, tôi cũng rất đam mê. Chồng tôi mất khi con tôi mới 6 tuổi, một mình tôi làm lụng và nuôi con nhưng tôi vẫn xoay xở để giải quyết. Bởi vì tôi thích công việc của mình, tôi cảm thấy rất thân thiện.
– Võ Thị Xuân Hà: Tôi luôn tự hỏi nếu viết hồ sơ nhiều quá thì tôi có bị trượt không? Sau khi có được danh hiệu nhà văn, tôi gặp rất nhiều áp lực. Người chồng rất tốt. Nhưng với gia đình và vợ chồng, lấy vợ một nhà văn là một vấn đề nan giải. Là một nhà văn, đôi khi tôi phải giảm bớt thời gian dành cho gia đình. Đôi khi tôi thấy ghen tị với những người phụ nữ vừa rửa bát vừa thư giãn nói chuyện, hay những bà mẹ có thời gian chăm con, dạy con hàng đêm… Nhưng chọn viết lách, chúng ta cũng có nhiều cái lợi. Chúng tôi đi nhiều, biết nhiều và được nhiều người yêu mến. Đây không phải là niềm hạnh phúc mà ai cũng có được.
– Điều gì khiến bạn ghét chọn công việc này nhất?
– Dạ Ngân: Tôi ghét lãng phí thời gian và lãng phí những điều không hay. Ví dụ, cần phải trò chuyện ở nơi làm việc hoặc ngoài đường phố để nâng cao kỹ năng xã hội, chẳng hạn như dự đám cưới, sinh nhật, ăn sinh nhật, ăn tân gia và tham gia các cuộc tụ họp khác nhau một cách vu vơ. Mặc dù bạn phải dành thời gian và tiền bạc cho việc đi lại, nhưng công việc đọc và viết đáp ứng được mong đợi. Câu hỏi, nhưng bây giờ tôi nghĩ về nó, thật thú vị. Vào khoảng những năm 1960, khi tôi đang làm việc ở báo Mới ở Hà Nội, tôi có đăng bài thơ có đoạn: Tôi về đây thăm bạn / cả nhàXa xăm / Không dám soi mình / Ngồi lặng lẽ / Gương đẹp / Treo trên vách tre / Chỉ còn chúng ta / Chẳng còn ai nữa / Em ngại ngùng ngước lên / Tìm em trong gương nhỏ / Soi gương / Em cũng để ý Nhìn em / hai người cúi đầu ngượng ngùng … Ngay sau khi bài thơ được đăng, tờ báo đã nhận được một bức thư chỉ trích gay gắt. Mọi người cho rằng đây là một bài thơ dâm dục đồi bại Cả nước chiến tranh, tại sao hai người lại ngồi trong căn phòng trống? Khi đọc bức thư này, tôi đã bật khóc và cảm thấy bất công. Còn sếp của tôi, anh Bình Minh thì nói: “Có khóc thì đừng lo gì cả. Tôi là biên tập viên thì tôi sẽ chịu trách nhiệm”. Đến giờ, tôi vẫn thích những người lãnh đạo bảo vệ nhà báo như anh lắm.
– Võ Thị Xuân Hà: Không có gì khiến tôi ghét cả. Tôi đam mê viết lách nên đã mê tất cả các khâu của tác phẩm.
– Người ta thường nói thời điểm kết thúc một tác phẩm là thời điểm thuận lợi cho mỗi nhà văn. Thế còn bạn
– Dạ Ngân: Không có gì có thể so sánh với bình thường. Nếu có thể, nó giống như một đứa bé trong bụng tôi đột ngột bật ra, kết thúc tình huống đau đớn, biết rằng mọi thứ đã kết thúc và bắt đầu một cuộc sống riêng tư trên thế giới này. -Phan Thị Thanh Nhàn: Tôi vừa rút kinh nghiệm lần này. Một bài viết nhanh thường là một bài báo đọc được, nhưng nếu viết chậm thì các em phải suy nghĩ và sửa, nếu không sẽ bị trượt. Hương lặng lẽ viết bài thơ “Con đường”, “Đám cưới theo mùa”. Nhưng khi bạn viết nhanh, ấn tượng kết thúc không sâu sắc lắm.
– Võ Thị Xuân Hà: Tôi đã không làm nên thời điểm quan trọng này. Tôi chỉ thở phào nhẹ nhõm, như thể tôi vừa làm xong một việc có ích.
– Văn học sẽ mang lại hay làm giảm hạnh phúc của bạn trong cuộc sống?
– Dạ Ngân: Như đã nói, chúng tôi chọn nhau, giống như chọn vợ, chọn chồng., Một vài lần tôi thấy mình rất hạnh phúc, nhưng cũng thường xuyên đau đớn, buồn chán và bất lực. Trên đường về Cà Mau vẫn nghe tiếng người hát Hương thầm. Ngày cưới, tôi nghe người ta đọc báo về đám cưới mùa này. Còn đối với những chàng trai cô gái đang yêu, họ thường dùng những cụm từ như khi tôi đi với người yêu / nhớ một điều nhỏ / con đường chúng ta đi / xin đừng đi với ai khác ngoài tôi để chép thơ cho nhau- Niềm hạnh phúc của người viết. —— Cái hay của văn chương là người ta không gặp nhau mà có thể yêu nhau qua lời nói.
Walty Xuanha: Nếu không có văn học, cuộc sống của tôi sẽ còn tồi tệ hơn. Khi cuộc hôn nhân đầu tiên của tôi thất bại, vì tôi là một người phụ nữ thích nhật ký nên tin đồn cũng cho tôi biết. Nhưng nhờ văn chương, tôi tìm thấy niềm an ủi vượt lên tất cả.
– Bạn ngưỡng mộ nhà văn đồng tính nào?
– Dạ Ngân: Vâng. Bởi vì tôi dễ dàng nhận ra người khác, hoặc có mối quan hệ sâu sắc với bạn, nhưng tôi khó ngưỡng mộ. Có lẽ vì tôi khó đọc, không hơn không kém. Tôi ngưỡng mộ Phạm Thị Hoài (Phạm Thị Hoài) như những thiên thần Tôi có cảm tình với Ruan Ngọc Tú trong “Vùng đất bất tận” Tôi thích Vhan Anh (Vhan Anh) và Lê Minh Khuê (Lê Minh Khuê) ), Tran Thuy Mai (Tran Thuy Mai), Y Ban, Ly Lan … Thanh Nhan: Tôi thích đọc thơ của các nhà thơ Nga như Bella Akhatovna Akhmadulina, Olga Berggolts qua bản dịch của Bằng Việt. Việt Nam cũng có những nhà thơ nữ lớn. Hồ Xuân Hương thông minh và nết na. Bà Huyện Thanh Quan đa tình, trữ tình. Đoàn Thị Điểm triết lý và mỉa mai … Tôi cũng thích thơ của Lâm Thị Mỹ Dạ, Xuân Quỳnh, Đoàn Thị Lam Luyến …
– Võ Thị Xuân Hà: Gần đây tôi có đọc một số tác giả Trung Quốc câu chuyện. Tôi yêu con trai tôi. Câu chuyện của tác giả rất đáng để suy nghĩ. Còn đối với các nhà văn nước nhà, ai trong tôi cũng đã từng đọc một số truyện hay, nhưng tôi không thích ai.ñ
– 6 cuốn sách này cộng với bút tích của Mạc Ngôn chỉ có vài trang, nhưng khi nhà văn Trung Quốc tận dụng tối đa từng phần nhỏ trong cuộc đời, điều đó cho thấy sự giàu có và tài năng của ông.
Một trong những cuốn sách vừa được dịch sang tiếng Việt của tác giả Mạc Ngôn.
Trong đó Châu Chấu Đỏ là một phần trong ba quyển sách này, ba quyển sách này làm cho “Mạc Ngôn hiện tượng”, “Mạc Ngôn tamhồng” (cao lương, củ cải đỏ, châu chấu đỏ) rất vui. Trong câu chuyện của một thanh niên bỏ nhà lên thành phố, nhà văn say sưa miêu tả niềm vui sướng, sự điên cuồng của giờ mở cửa và những suy ngẫm về thân phận con người. Việc chém trâu là một huyền thoại thể thao.
Thuật thôi miên của Bach là sử thi về bông và nhân dạng con người của bông vải, vẫn còn trong phong trào của Caomat, đã truyền cảm hứng cho Mike Engon tạo ra tác phẩm vĩ đại nhất. “Red Grasshopper” là một câu chuyện kỳ lạ và táo bạo về tình dục. Trong chiêm tinh học chiến tranh, điều mỉa mai nhất là giữa âm và dương, và những câu chuyện anh hùng được tạo ra bởi mỗi cuộc chiến; Giọt nước mắt rơi là một chuỗi những vướng mắc trong cuộc sống hàng ngày, dục vọng, sinh tử, của họ. Sự miêu tả và trớ trêu chỉ nằm ở “những cái cớ”, đó là việc xây dựng một lối đi. du là một tạp chí mà thông qua đó Mạc Ngôn chia sẻ quan điểm của mình về nghề nghiệp và xã hội.
Cuốn sách mới sẽ được xuất bản trong Hội sách Thành phố Hồ Chí Minh lần thứ V tại Van Park Huit, Quận 1, từ ngày 10 đến 16 tháng Ba.
Từ Sam-viết thư cho bạn sinh nhật-nước biển đầy mắt mẹ Đồi núi đầy mồ hôi cha-ngàn đời, màu mỡ đồng bằng … sông thành suối ngàn năm … — Cha thiêu thân vì con, mẹ chết vì võng, vì trời xanh không yên, sao lẻ loi làm mờ mắt
Đừng trách cha mùa đông không làm mưa giông, còn mẹ thì rắc tuyết, con ơi. Con chịu khổ, nghĩa là cha mẹ từ bên bùn, bên sông, bên sông, bên sông, bên sông, bên sông, bên sông, bên sông, bên sông. Từ sông, từ sông, sông, sông, sông, sông, sông, sông, nước hạ lưu sạt lở đã bao năm không bao giờ trở lại. Cũng như dòng sông ấy, hai dòng suối êm đềm môi ngọt, anh và em- Chim Sẻ nhỏ nhặt rơm đan những ngày hạnh phúc em đi qua từ chân trời Văn phòng dang rộng vòng tay bao lời yêu thương. Xen lẫn vào nhau, gió xung quanh không lùa vào tôi bật cười, lao ra đường tôi dắt con đi tránh con đường này, không có tiếng gà chợ, tôi luôn tỉnh giấc. Gương nhỏ quên soi bóng hiên, mùa thu đừng khóc hai dòng nước mặn, muôn thuở tiễn người ơi Ngôi nhà rộng ngắn quen lá rụng.
Bản dịch tiếng Việt của cuốn sách vừa đoạt giải C Sách Quốc gia 2020 do Hội Xuất bản Việt Nam tổ chức. Tác phẩm nhằm kể câu chuyện hoàn chỉnh về di truyền học, có từ những cuốn tiểu thuyết được sản xuất bởi những thành tựu khoa học mới ngay từ đầu. Nhưng đây không chỉ là câu chuyện của gen, mà còn là bản chất sáng tạo của sự sống – từ đơn vị nhỏ nhất đến toàn bộ mạng lưới quy mô lớn, tất cả chúng ta đều mong muốn hiểu và thậm chí làm chủ. – Bìa cuốn sách “Gen: Lịch sử loài người và tương lai”. Nhiếp ảnh: Omega. Cái gốc không chỉ là đam mê trong ống nghiệm của một nhà khoa học, mà còn là lịch sử và vận mệnh của nhân loại. Tác giả Siddhartha Mukherjee viết trong lời tựa: “Các gen được lan truyền trong các bài diễn văn liên quan đến chủng tộc, phân biệt chủng tộc và ‘trí thông minh chủng tộc’ ‘, cung cấp câu trả lời đáng ngạc nhiên cho một số câu hỏi liên quan. Các vấn đề quan trọng nảy sinh trong các lĩnh vực chính trị và văn hóa của chúng tôi. Những lĩnh vực này đã tổ chức lại hiểu biết của chúng tôi về giới tính, bản sắc và sự lựa chọn, do đó nghiên cứu điểm giữa của một số vấn đề cấp bách nhất trong thế giới cá nhân của mỗi chúng ta. “- — Với vốn kiến thức phong phú, tác phẩm được trình bày như một cuốn tiểu thuyết phiêu lưu. Trong số đó, nhà khoa học nào cũng là thám tử, lừa độc giả khám phá vấn đề bí ẩn của ‘gen’. Trong hành trình khám phá Nam Mỹ trong 1 năm, anh đã trải qua những quần thể động vật khác nhau, từ đó anh có một khái niệm về sự tiến hóa gây sốc. Sau đó là Gregor Mendel – nhà sư này đã làm việc chăm chỉ để nuôi hàng ngàn cây họ đậu và khám phá ra điều gì đã khiến ông trở thành “cha đẻ của di truyền học hiện đại.” Cuốn sách có ý nghĩa lịch sử. Căn nguyên của tội ác diệt chủng của Đức Quốc xã ở Trung Quốc là “thuyết ưu sinh”, cho rằng quyền tồn tại và quyền con cháu chỉ dành cho những vạch màu nổi bật. — Đôi khi tác giả cho phép độc giả nghiên cứu chi tiết về ruồi giấm. Phòng thí nghiệm có thể kết hợp DNA với những thông tin khoa học thú vị – mặc dù không dễ hiểu nhưng tác động của lịch sử đến từ những khám phá mới về di truyền học … Văn phong duyên dáng và hài hước dẫn dắt độc giả qua hơn 800 trang sách. Thành tựu mới nhất của nhân loại: Câu hỏi cuối cùng của công việc giúp chỉnh sửa và sửa đổi bộ gen của con người là: nếu tất cả các biểu hiện của bản thân đến từ gen của chúng ta, liệu chúng ta có quyền (và quyền lực) là người tạo ra chính mình và tự ý sửa đổi-cái nào Cửa sẽ đóng mở cho con người.