“Tuần lễ sách lớn” ra mắt 45 tác phẩm mới

In: Sách

Sách giấy có thể được giảm giá từ 25% đến 50%, sách điện tử có thể được giảm giá 20%, và các quà tặng như túi vải, giấy ghi chú, bút bi và các thứ tương tự … – Nhà xuất bản cũng tổ chức chương trình “Thứ bảy Buổi gặp “đã định, ba cuộc giao lưu với nó: buổi đầu gặp tác giả Lê Văn Nghĩa vào ngày 31 tháng 10, giới thiệu tác phẩm văn học Sài Gòn 1954-1975: chuyện vặt”. 6 tháng 11. , Diễn giả là Nguyễn Ngọc Tuấn, người đã xuất bản “Danh trà Việt Nam” Ngày 7/11, tác giả Nguyễn Văn Báu đã giao lưu và giới thiệu cuốn sách “Quản lý tài liệu và lưu giữ hồ sơ kinh doanh”

Lần thứ 14 “Hay Một số công việc trong “Tuần lễ Sách”. Từ ngày 31 tháng 10 đến ngày 7 tháng 11, tại Nhà sách Tổng hợp 1 (Quận 1) ở Nhà sách Tổng hợp 2 Thành phố Hồ Chí Minh (Quận 4).

Ban cho biết từ năm 2009 Kể từ lần tổ chức đầu tiên vào năm 1999, “Tuần lễ sách hay” đã được quảng bá mạnh mẽ, kích thích hoạt động xuất bản của tổ chức. Đơn vị này cũng giúp độc giả tiếp cận nhiều ấn phẩm với mức giá hợp lý, tạo không gian cho văn hóa đọc của mọi người. .

Ngọc Trúc

Nhà văn Vũ Hán (Vu Hanh) ra mắt tiểu thuyết “Người ở thiên đường”

In: Sách

Dựa trên kinh nghiệm bản thân, kết hợp với những câu chuyện của bạn bè và đồng nghiệp, tác giả đã viết cuốn sách này trong ba năm. Khải Khải, một nhà văn quê hương Vĩnh Long, cũng kể cho anh nghe về hoàn cảnh của nhiều người miền Nam mà cảm thấy tự hào và thương cảm trong chiến tranh.

Tác giả Vũ Hạnh 94 tuổi tự lái mô tô. Đi làm. Anh nói rằng hạnh phúc hôm nay là vẫn đủ sức khỏe để đọc. Ông đã khắc họa hình ảnh Tử Bạch – người Tần ách dân tộc Tứ gia, hào hiệp, chuyên trừng trị kẻ ác, giữ lại lẽ sống và triết lý nhân sinh. Bà Lê Tú Lệ, Phó chủ tịch Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật TP.HCM cho biết, những người làm nghề Vũ Hạnh có lòng tự trọng, có năng lực, có khát vọng và niềm tin, lẽ sống. Tác phẩm mới “Gia đình trên bầu trời” của Vũ Hán được NXB Văn hóa Nghệ thuật ấn hành tháng 9.

Sau khi hoàn thành cuốn tiểu thuyết, Vũ Hán tiếp tục viết cuốn hồi ký “Cuộc đời tương tư”, ghi lại những thăng trầm trong cuộc đời của cô. Tác giả cho biết: “Ở tuổi này, tôi vẫn còn sống, viết tiếp là một niềm vui.” Ông nói rằng để giữ sức khỏe, bạn chỉ cần tránh hút thuốc và uống rượu.

Nhà văn Vũ Hạnh, sinh năm 1926 tại Quảng Nam. Ông tham gia cách mạng năm 19 tuổi và kiên quyết dùng ngòi bút để đấu tranh trên mặt trận văn hóa. -Wuhan tên thật là Nguyễn Đức Dũng (Nguyễn Đức Dũng), sinh năm 1926, quê ở xã Bin Nguyên thuộc huyện Tangpeng, Quảng Dương. Họ nhà nho. Sau năm 1975, ông làm tổng thư ký Hội Mỹ thuật Thành phố Hồ Chí Minh trong 10 năm. Năm 2007, nhà văn đoạt Giải thưởng Văn học Nghệ thuật Quốc gia, các tác phẩm của ông gồm: Bút huyết (truyện ngắn, 1958), Người Việt Nam cao quý (truyện ngắn, 1965), đọc lại Truyện Kiều (1966), “Lửa rừng” ( 1994, tiểu thuyết). Ông cũng xuất bản các tác phẩm sau: “En savoir plus sur les Arts” (1970), tuyển tập những câu chuyện về thác nước (1963), “Montempagne Summit” (1964), “L’inmenserivière” (1995), ” Tết của difficile “Quên (1990), Hành trình của Bút và Mực (2000) .

Quỳnh Quyên (Ảnh: Báo Văn hóa-Văn nghệ)

“Hà Nội thường nói” -nói ở thủ đô

In: Sách

Văn bản gồm bốn phần, bàn về bốn khía cạnh văn hóa: ngõ nhỏ (lối ăn ở), manh áo (quần áo), tình nghĩa thủy chung (truyền thống bao đời), nhựa đường và gạch (Một loại cư dân thành phố). Về mọi mặt, tác giả đã ghi lại những quan sát rất nhỏ mà ít người để ý vì đó là hiện tượng bình thường và gợi nhớ nhiều điều xưa cũ. Không có ngoại lệ, không có gì để bàn cãi. Tuy nhiên, độc giả sẽ thấy rằng những điều “bình thường” ấy đã nghiễm nhiên trở thành dấu ấn của Hà Nội. Anh viết rằng người đàn ông này thích ngồi quán nước vỉa hè: “Ở Hà Nội, các phòng trà, quán bar giống như một không gian cộng đồng. Khi ai say rượu sẽ thắng một cuộc tranh cãi. “

Nguyễn Trường Quý đã quan sát trang phục và nhận ra những quy tắc bất thành văn, chẳng hạn như mặc quần lọt khe và nói” Tôi sẵn sàng đi làm ” Hay chiếc mũ và bộ đồ từng là dấu hiệu nhận biết cô ấy.

Sách của Công ty Nhã Nam, xuất bản tháng 10. Ảnh: Thanh Hoa.

Trong bài “Hai món”, tác giả tưởng tượng để trình bày mâm cơm của người Hà Nội và tâm lý chung của người Việt: “Xưa nay ‘đẻ ra món’ (dù chỉ ăn vài bát đĩa) Không quá trơn … còn gì bằng khi ngồi vào mâm và nhìn thấy bát đồ. Hãy đổi bàn. Đặt súp, dù là thịt hay sườn, bên cạnh nồi cơm điện, ở hai bên phải Về vấn đề này, các bà nội trợ không khỏi lo lắng ”. -Người đọc như được tham quan một triển lãm với những bức tranh trong văn học hóa học của Hà Nội, có phụ đề và tiêu đề của những câu chuyện cổ liên quan đến các sự vật và sự kiện. “Người Hano tin rằng giá trị bảo tồn của họ là nhờ những lớp trầm tích này. Họ tự hào về bản thân và yêu hình ảnh Hà Nội cổ kính trải qua bao thế kỷ. Họ cũng như nhà văn, nhà thơ hay nhạc sĩ, đều có chung một hiểu biết về Thăng Long. Góc nhìn, Kẻ Chợ nói về vẻ đẹp vĩnh hằng ”, Trương Quý viết. Tâm sự, hoài niệm, đôi khi vài trang giấy chứa đựng một nụ cười nhạt nhòa, những mỉa mai nhẹ nhàng.

Nguyễn Trương Quý là người viết văn ở Hà Nội đã lâu, là người ghi chép về đời sống vật chất và tinh thần trong quá khứ. Những nốt nhạc nhỏ dường như thấm vào từng ngóc ngách, mà hòa thành bức tranh Hà Nội lớn về thời gian và không gian. Trước đó, anh từng có nhiều chủ đề về thiên nhiên Hà Nội, Hà Nội là Hà Nội, còn ai hát cho Hà Nội, từng là Hà Nội Sáng … – Nguyễn Trương Quý sinh ra, sống tại Hà Nội, tốt nghiệp chuyên ngành kiến ​​trúc Và viết văn, hội họa, đồ họa và truyền thông, đoạt giải Bùi Xuân Phái – Tình yêu Hà Nội năm 2019. bông hoa

Phan Trung Thành: “Hiện tại tôi không làm được thơ.

In: Sách

AnhVân

— Tại sao bạn lại chọn thế giới ếch, nhái, nghêu … để thể hiện trong tập “Ăn Vặt” của mình?

– Tôi bắt đầu viết “Xà phòng ăn kiêng” vào dịp Tết Trung thu năm 2007, khoảng 10 chương, nội dung liên quan đến mất giọng điệu và hài hước. Nhưng rồi tôi có một giấc mơ kỳ lạ. Tôi mơ được bước vào cánh đồng đầy ếch ở trên người … một thế giới âm dương hỗn loạn. Sau khi tỉnh dậy, tôi chuyển chủ đề về thế giới và viết liền mạch cho đến khi hoàn thành tập thơ. Các vấn đề xã hội. Sự thay đổi này đến từ đâu?

– Sau khi xuất bản “Đồng hồ một tay”, trải nghiệm về những bài thơ dài đã làm tôi mê mẩn. Tôi nghĩ rằng viết lâu dài thì mọi cảm xúc sẽ đạt đến đỉnh điểm. Tôi bỏ qua giai điệu và trực tiếp đắm mình vào chủ đề mình phải đối mặt, như một người “dọn dẹp” trên mọi nẻo đường, cúi xuống nhặt đồ, mong lấy lại trạng thái ban đầu. Đương nhiên .—— Tôi có thể thở trong bong bóng. Tôi sợ rằng hầu hết mọi người sẽ đi trong bụi và vẫn hát. Tôi cố gắng “phổ biến” không khí cuộc đời mình vào những tác phẩm của mình, đúng như lời nhà thơ Nguyễn Khắc Thạch [1]: “Thời đại hương thơm điện tử”.

Nhà thơ Phan Trung Thành. Nhiếp ảnh: Anh Văn .

– Trong “Ăn xà nu”, anh bày tỏ sự tiếc nuối cho tình trạng chung của bản thân, đặc biệt là thân phận của nhà thơ. Làm thế nào những cảm giác này đến?

– Tôi nghĩ những gì tôi đang viết giống như những viên sỏi ném xuống hồ, với sóng! Trở thành nhà thơ? Những lời nghiêm nghị là: “Sau ba năm chết vẫn bốc mùi khó chịu / Một ngày đời thấy khó chịu / Nhà thơ / Nhà thơ / Mở cửa ra gặp nhà thơ.” Mười năm trước, tôi đã viết về cái gọi là nhà thơ. — Khi ông cố ở lại đây, có lần tôi vào rừng Phương Bối thăm nhà thơ Nguyễn Đức Sơ n [2]. Ông đã dùng cây tùng làm ngòi bút viết nên bài ca dài hùng tráng trên mảnh đất ấy, đây là một bài thơ… không nói nên lời. Hàng ngàn thông reo hay ngủ quên trong nắng Đây là một bài thơ hay của nhà thơ dành tặng cho cuộc đời này! Nhà thơ đã chọn số phận này!

– Giữa cảm hứng nội tâm của nhà thơ và cảm hứng về trách nhiệm xã hội của công dân, điều gì quan trọng hơn khi bước vào sáng tác thơ?

– Nếu không có cảm hứng nghệ thuật, mọi thứ kết thúc như một nhà thơ!

– Điều ước lớn nhất của bạn mỗi khi bạn xuất bản là gì? Bài thơ mới là gì?

– Do độc giả chia sẻ. Về vấn đề này, đôi khi tôi cảm thấy “xấu hổ” cho người sinh ra Pei Tian (nhà thơ Pei Jiang). Bên bàn ăn bình dân vỉa hè, uống bia bột Sài Gòn, gã tập sự lang thang đọc vanh vách vài câu, ám chỉ nhà thơ Pei. Chẳng hạn như “thuyền ra khơi, dừng lại / yêu cầu một hoặc hai điều …”

Bìa tập thơ xuất bản gần đây của Pan Tangqing.

– Tôi đọc và nghiên cứu sách thiền. Ở trong nước, tôi đã đọc các bài thơ của anh Mai Fanpan, anh Ruan Guangxi và một số bạn trẻ. Năm nay, hầu hết giới trẻ xuất bản rất ít tài liệu đọc qua e-mail và Internet và các bài thơ trong sách.

Cuộc sống ngày nay tuy vất vả, nhưng với thơ, đó là chất xúc tác và là chất xúc tác mạnh mẽ. Vì tôi không thể làm thơ, nó sẽ là quá tầm thường! Tôi luôn lo lắng rằng nếu nhà thơ quan sát thực tế này, nhà thơ sẽ không có đủ bài văn để viết.

Sức khỏe hiện tại của tôi rất tốt, tôi đã chuyển hẳn công việc từ biên tập viên sang văn phòng Hội Nhà văn TP.HCM, nơi tôi có cơ hội việc làm lâu năm. Tôi không có nhiều việc. Tôi có thời gian để gặp gỡ các nhà văn khác trong giới cầm bút. Tôi có nhiều thời gian hơn để đọc sáng tác của bạn như một “chuỗi” học hỏi. Dù đã viết gần 20 năm nhưng tập thơ nào cũng như mới bắt đầu. Vì vậy, việc học là rất cần thiết.

– Tại sao phải lắp đặt bàn thờ nhà thơ Pei Jiang trong ngôi nhà của bạn?

– Nhà thơ Boué qua đời ngày 7 tháng 10 năm 1998 (Maotan ra lệnh vào ngày 17 tháng 8). Hay tin tôi mất khi thi hài nhà thơ được an táng tại tháp Vĩnh Nghiêm. Khi ra về, ông ngồi vui vẻ, viết bài tường thuật về cái chết của nhà thơ, gửi tặng Tạp chí Sông Tương. Đột nhiên, có người đến tặng tôi một bức chân dung.

Từ sự ngưỡng mộ của Pei Jiang, tôi đã lập bàn thờ của anh ấy. Mỗi ngày nhìn nụ cười tao nhã của anh, lòng tôi cũng rất ngọt ngào. Tết Trung thu này là kỉ niệm 13 năm thành lậpvo ve. Đã hơn mười năm!

– Thơ ca ngày nay không còn là “nơi sống”. Động lực để anh trung thành với thơ là gì?

– Không phải ở thời hiện đại, mà là thời xưa, việc mua thơ cũng không hơn các “mặt hàng” khác. Tôi nghĩ đây không phải là vấn đề thực sự của các nhà soạn nhạc. Khán giả đôi khi khác nhau. Nếu chúng tôi không biết cách xây dựng sản phẩm từ sản phẩm chính của mình, xin đừng dựa vào công chúng. Tôi tin rằng để cho nhiều người biết về mình, bạn nên ở “trạng thái khẩn cấp” trong tình huống này, càng mạnh càng tốt. Cũng giống như thơ, bạn càng viết nhiều và càng viết hay thì càng được nhiều người biết đến. Đây là động lực để tôi cầm bút.

Việc xuất bản tiểu thuyết Mỹ trong “ Thảm họa ” vào ngày 11 tháng 9

In: Sách

Anh Văn

– Cuốn tiểu thuyết Windows đầu tiên của Frédéric Beiigbeder được xuất bản bằng tiếng Pháp năm 2003. Năm 2005, dịch giả Frank Wynne đã dịch cuốn sách sang tiếng Anh và được xuất bản bởi Nhà xuất bản sách Miramax.

Bìa cuốn “Cửa sổ hai tháp” bằng tiếng Việt.

Trong cửa sổ của tòa tháp đôi, Frederick Bergbetter đã lập ra hai kế hoạch. Đầu tiên là lái xe đưa một người cha tên Carthew Yorsten và hai con trai của ông (một 7 và một 9) đến Tháp đôi Petronas để ăn sáng và chơi trò chơi trong một nhà hàng Windows nổi tiếng. Đây là một nhà hàng thực sự, một địa điểm nổi tiếng và yêu thích của du khách khi đến thăm tháp. Nó nằm trên tầng 107 của Trung tâm Thương mại Thế giới.

Giọng tường thuật thứ hai thuộc về chính tác giả – một nhà văn đang gặp rắc rối trong thảm kịch 11/9 ở Mỹ. Anh đến tòa nhà chọc trời Montparnasse ở Paris để suy ngẫm về toàn bộ sự kiện và các vấn đề về tình yêu, triết học và tôn giáo … – trang bìa của “Windows sur le monde” (bản tiếng Anh).

Đôi khi, trong hai kỹ thuật tường thuật chính của Frédéric Beigbeder, con trai của Carthew Yorsten (Carthew Yorsten) tưởng tượng ra cha mình khi ông dẫn dắt hai người Một đứa trẻ chạy lên gác mái từ tầng 107. Không tặc đã lao vào tòa nhà này lúc 8:46 sáng ngày 11/9, tòa nhà cao nhất thế giới để thoát khỏi khói lửa.

Frédéric Beigbeder (Frédéric Beigbeder) đầy xúc động, chua ngoa và tinh thần kém cỏi, gây xúc động cho người đọc. Tác giả không chỉ sắp xếp bi kịch qua cách viết mà từ đó còn đưa ra những câu hỏi, xếp hạng, bình luận, so sánh và phân tích sâu sắc về nhiều vấn đề lớn trong cuộc sống. -Khi ra đời ở Pháp, nó nhanh chóng trở thành sách bán chạy. Năm 2003, anh đã giành được giải thưởng văn học danh giá của Interallié Award.

Fédéric Beiigbeder, một nhà văn Pháp, từng là công ty quảng cáo. Độc giả Việt Nam gặp anh qua cuốn sách 99F xuất hiện lần đầu tại Pháp năm 2000. Nhờ 99F, Fédéric ngừng quảng cáo và chuyển sang viết lách, trở thành tác giả của nhiều cuốn sách bán chạy nhất. ở châu Âu. Như: Đi nghỉ trong tình trạng hôn mê, tình yêu chỉ sống được ba năm, cửa sổ trên tòa tháp đôi …

Giản Tư Hải sẽ đưa Cục Tình báo Trung ương (CIA) vào tiểu thuyết

In: Sách

Yangzi Cheng (Dương Tử Thành) – Trước khi in “Tổ nghề buôn người”, anh gần như là một kẻ ngoại đạo trong giới văn học. Bạn đã tham gia vào điều gì?

– Khi tôi đến với thế giới văn học, tôi không thể kể cho ai nghe câu chuyện mà tôi tưởng tượng hoặc không thể nói thành lời. Văn học đã giúp tôi truyền công việc của mình cho mọi người. Sau những lần tiếp xúc thường xuyên như vậy, tôi dần nhận ra rằng trong văn chương có một sức quyến rũ lạ thường không thể tách rời.

– Những lợi ích cho những người học viết kiến ​​trúc là gì?

– Kiến trúc là một lĩnh vực cấu thành của công nghệ và nghệ thuật, trong đó yếu tố nghệ thuật chiếm một nửa. Đầu tiên, bạn sẽ khám phá vẻ đẹp của không gian, màu sắc và hình dạng. Mặc dù văn học là một nghệ thuật và ngôn ngữ và chất liệu của nó hoàn toàn khác với kiến ​​trúc, nhưng nó có một số quy tắc chung. Khi bạn tạo một tác phẩm nghệ thuật, nó tạo ra nhịp điệu, điểm nhấn hoặc những thay đổi đột ngột trong bố cục. Tuy nhiên, đây là một lợi thế nhỏ, tôi nghĩ điều quan trọng nhất phải là vốn sống và ý tưởng.

Nhà văn Giản Tư Hải .—— Kiếm sống ở nước ngoài thường ngắn ngủi, anh viết khi nào?

– Ngược lại, nói viết sách ở nước ngoài rất khó, thậm chí viết sách cũng không tốn thời gian kiếm sống. Viết bài ở nước ngoài sẽ gây khó khăn cho việc tìm kiếm nguồn tài liệu, và môi trường xa lạ và rào cản ngôn ngữ sẽ ảnh hưởng lớn đến phạm vi bao phủ. Ngoài ra, không bạn bè nào có thể viết thư để giao lưu, học hỏi thường xuyên. Tất nhiên, người lạ có lợi thế hơn khi viết một cái gì đó mà chúng ta không thể nhìn thấy ở nhà. Dù bận rộn kiếm sống nhưng tôi có nhiều thời gian viết sách ở nước ngoài hơn trong nước. Khi tôi cảm thấy quá xa vời về thời gian, tôi phải tự tưởng tượng lại rằng Trung Quốc là một trại sáng tác khổng lồ, và tôi đã ở đó. đất nước này?

– Tuy sống ở Trung Quốc nhiều năm nhưng kỳ thực tôi là … Văn học Trung Quốc nhà xuất bản chính chủ Việt Nam. Tôi chỉ cần đọc báo Việt Nam là biết sách nào xuất bản ở Trung Quốc và bán chạy.

– Tình hình văn học Việt Nam là gì?

– Bạn có thể nói với tôi rằng tôi giám sát văn học dân tộc hầu như suốt thời gian qua, đặc biệt là các nhà văn cùng lứa tuổi. Điều khiến nước ta hơi buồn là tuy núi non trập trùng, non sông với Trung Quốc nhưng tác phẩm văn học không thể truyền bá, đón nhận nhiều mà không ít. – Bạn có tác phẩm nào bằng tiếng Trung không?

– Mọi người sử dụng ngôn ngữ để suy nghĩ, và tất nhiên họ phải viết bằng ngôn ngữ mẹ đẻ của họ. Đối với chúng tôi, không có ngôn ngữ nào đẹp bằng tiếng Việt trên hành tinh này. Nếu bạn hỏi tôi có dịch tác phẩm của mình sang tiếng Trung Quốc không, tôi chỉ có thể trả lời với ý định này .—— Bạn có nhận xét gì về văn hóa đọc của người Trung Quốc, đặc biệt là ở tỉnh Phúc Kiến nơi bạn làm việc?

– Tôi chưa thể trả lời câu hỏi rộng này, chỉ có một số cảm nhận chung. Tôi đã có cơ hội đến thăm các hiệu sách lớn ở Bắc Kinh, Thượng Hải và một số thành phố ven biển. Vì là một đất nước lớn nên hàng tháng có hàng trăm đầu sách văn học khổ lớn được xuất bản, chưa kể số sách phát hành trên mạng. Nó được rất nhiều bạn trẻ đón nhận, đặc biệt là các bạn sinh viên. Họ chất đống những lựa chọn của mình, ngồi trên sàn, quỳ xuống hành lang và đọc văn học. Thực tế đã chứng minh, sức mạnh của phim ảnh và giải trí thời thượng không thể khiến giới trẻ quên đi nét đẹp truyền thống ngàn năm. Văn hóa đọc của họ đang phát triển nhanh chóng, và tôi hy vọng đây cũng là hình ảnh của chúng tôi.

– Tại sao bạn lại quyết định viết “Buôn người” theo phong cách trinh thám?

– Đứng trước đề tài, sự việc yêu thích hay chiều sâu nào đó mà tác giả muốn viết, các em chọn bút pháp nào mạnh nhất, phù hợp nhất. “Buôn người” là một vấn đề an toàn và không có gì phải bàn cãi trong chế độ thám tử. Đối với tôi, văn học trinh thám là sở thích của tôi, nó bí ẩn, và tôi rất thích. Sau này, nếu tôi viết về một chủ đề khác, như lịch sử, tình yêu hoặc trẻ em, tôi cũng phải đưa ra khung cảnh sát mới để thúc đẩy tôi viết.

– Có phải bối cảnh “buôn bán người” rất rộng lớn, ở Việt Nam, Trung Quốc và Campuchia, nhưng dường như không có nhiều dấu ấn “vùng miền” trong các tác phẩm?

-Đúng vậy, cả haiTuy đã lan rộng ở 3 quốc gia, nhưng đặc điểm của nạn “buôn người” đã quá rõ ràng nên thương hiệu “vùng” hay “vùng” văn hóa cũng không rõ ràng. Viết tốc độ nhanh và tập trung vào hành động. Do đó, không có đặc trưng hoặc văn hóa địa phương, và không thể lưu trữ quá nhiều trong tác phẩm.

– Nhà văn trinh thám không ở Việt Nam, bạn có dự định tham gia cùng đội không?

– Hiện tại tuy ở nước ta vẫn chưa có người đi tiên phong, cũng chưa có đội ngũ chính thức, nhưng mong rằng trong tương lai sẽ có thêm nhiều “Hội thám tử” tham gia cùng mình. Cho dù đó là sự thật hay không, điều quan trọng nhất là phải biết những gì tôi đang viết, độc giả hiểu công việc của họ về mặt vật lý. Sau khi được sự đồng tình của mọi người, đây là niềm hạnh phúc lớn nhất của tôi.

– Trong cuốn sách “Buôn người”, ông đã sử dụng nhiều cơ sở địa phương và thực tế, chẳng hạn như Bệnh viện Việt Đức, tạp chí trực tuyến VnExpre ss. Bạn đã tham khảo ý kiến ​​của các cơ quan này?

– Thực ra nếu ép bệnh viện Việt Cộng tiếp nhận những xác chết khủng khiếp như vậy thì họ sẽ kiên quyết phản đối. Tuy nhiên, vì điều này là hư cấu, họ biết rằng họ không có ý kiến. VnExpress luôn xuất hiện trong các tiểu thuyết dưới dạng báo điện tử và các nhân vật đọc tin tức từ đó, không có gì sai. Tôi nghĩ sẽ không ai phản đối, ngược lại, tôi nghĩ sẽ thú vị hơn nếu tìm được một đặc vụ xuất hiện trong truyện trinh thám. Trong cuốn sách tiếp theo, tôi sẽ giới thiệu về CIA.

Giản Tư Hải sinh năm 1977 tại Thanh Chương, Nghệ An. Tốt nghiệp Đại học Kiến trúc Hà Nội. Hiện đang làm việc tại Phúc Kiến, Trung Quốc. Tiểu thuyết “Buôn người” của ông do Hội Nhà văn và Bộ Công an phối hợp tổ chức đã đoạt giải C cuộc thi truyện ngắn, ký, tiểu thuyết từ năm 2007 đến năm 2010, với chủ đề “Vì an ninh Tổ quốc và bình yên cuộc sống”. Đặc trưng. Các tác phẩm của Gene Tuhai là trinh thám và chủ yếu được lan truyền trên Internet.

“Thái hậu của Tudu” đã giành được giải thưởng Sách hay năm 2020

In: Sách

Do đang công tác tại Huế nên tác giả không tham dự buổi lễ. Cô đã viết một bức thư gửi đến ban tổ chức bày tỏ cảm xúc của mình, trong đó có đoạn: “Tôi rất vui khi nhận được giải Sách hay. Tôi rất vinh dự vì đây là giải thưởng uy tín trong nhiều năm qua. Nó có ảnh hưởng tích cực đến thành tích của tôi. Tôi có xu hướng đọc, viết, dịch và làm sách … Khi tôi chọn tiểu thuyết lịch sử để phát triển trong lĩnh vực của mình và có các tập tin và hạt giống ý tưởng của riêng mình, mục tiêu của tôi không phải là nhổ tận gốc Quê hương của tôi, Thái hậu Từ Dũ là một hình ảnh đẹp có từ lâu đời và được nhiều người biết đến. Sự giản dị, thanh đạm của bà khi lên ngôi, thơ ca Huế luôn nhớ về một Câu chuyện về bà hoàng không sợ hãi đứng lên xin thực dân Pháp giảm bớt kinh doanh, đánh thuế còn có ý nghĩa khiến ta xúc động suy nghĩ … Tôi viết một bài báo chém gió lúc bấy giờ, Điều này cản trở mâu thuẫn đã mất giữa tham vọng hoài bão và giá trị của ngôn từ. Câu chuyện chiến thắng về tình yêu, sự chính trực, lòng dũng cảm, lòng dũng cảm và phẩm giá con người … “

Bìa cuốn tiểu thuyết lịch sử” Tử Du Thái Châu “(Sách Thượng Thư, Nữ Nhà xuất bản, xuất bản năm 2019), tác giả là Trần Thùy Mai. Tác phẩm này (quyển thượng và quyển hạ) đã đoạt giải Sách hay năm 2020.

Trong cuốn sách gồm thượng sách và hạ sách, tác giả đã chọn hậu cung làm bối cảnh cho câu chuyện cuộc đời của vị hoàng hậu nổi tiếng Trong lịch sử Việt Nam, vợ của vua Pan Deheng, bà Phạm Thị Hằng, là mẹ của vua Tudek và sau này trở thành hoàng hậu Dude. Công trình này kéo dài 30 năm và đã trải qua 3 triều đại vua Nguyên: Jialong, Min Muang, Thiu III.Từ khi bà Phạm Thị Hằng (Phạm Thị Hằng) 13 tuổi đã theo cha vào nam, cho đến khi “trải nghiệm nhiều việc ở kinh đô. bực bội ”. Thăng trầm, rồi trở thành người đứng đầu hậu cung.

Theo một báo cáo trên tạp chí “Song Xiang”, trục trung tâm của cuốn tiểu thuyết xoay quanh người vợ của Fan Shixing. Cuốn tiểu thuyết này mở rộng mối quan hệ với các nhân vật tương ứng, cụ thể là God, Brotherhood và khắc họa sự thù hận trong các thủ đoạn chính trị đương thời Hận thù, toan tính, thủ đoạn cùng tồn tại trong chốn hậu cung, làm tan chảy tình yêu, sự đồng cảm, đặc biệt là hình ảnh thái hậu Tuva-cung nữ của triều Nguyễn. Khi viết tiểu thuyết, anh có cái nhìn rõ ràng, tiếp cận lịch sử bằng hai thái cực. Như đại văn hào người Pháp Alexandre Dumas đã tưởng tượng, thái cực thứ nhất: “Lịch sử chỉ là cái đinh trong bức tranh của tôi”. Mặt khác, thái cực thứ hai là hư cấu, ranh giới lịch sử, và nó tưởng tượng hầu hết các yếu tố của nhân vật và sự kiện.

Nhà văn Nguyên Ngọc nhận xét: “Sự chín chắn trong ngòi bút của Trần Thùy Mai, chúng tôi không chỉ miêu tả đậm nét một người phụ nữ có một không hai trong lịch sử, mà còn miêu tả chính quyền và toàn bộ xã hội.” — Nhà văn Nhật Chiêu-Ủy viên Ban Giám khảo- cho rằng tác phẩm của Trần Thùy Mai có lối viết trung dung, có nét hấp dẫn riêng, được trau chuốt kỹ lưỡng, xứng đáng được đưa vào tiểu thuyết lịch sử. Ông mong rằng độc giả, đặc biệt là giới trẻ, có thể Tìm những tác phẩm cần thiết để có thêm cảm hứng từ nó. Lịch sử.

Nhà văn Trần Thùy Mai sinh năm 1954 tại quê nhà Hội An, Quảng Nam, huyện Hương Long, huyện Hương Trà, thị xã Hương Long, quê Ninh Thượng, đã 35 năm viết văn. , Tác giả có hàng trăm truyện ngắn được nhiều thế hệ độc giả yêu thích như: Le vent du paradis, “Thập lý hoa”, “Quỷ đêm trăng”, “Thương cho Hoàng Lan”, “Mưa thế hệ sau”, “Đoạt hồn Người bán La lune est au f ond “du bien, thành phố của loài hải quỳ vàng. Nhiều tác phẩm của cô đã được dịch sang tiếng Anh, Pháp, Nhật … Cô cũng viết rất nhiều bài báo về chủ đề và nhân vật lịch sử, đặc biệt là các nhân vật nữ trong lịch sử triều đại nhà Tống. Fan Jia (Văn Gia), nhà phê bình văn học Puan Xuan Nguyen, dịch giả Pan Hongjiang (Van Phan Home Nhat Chieu). Ở hạng mục “văn học dịch”, ban tổ chức đã trao thưởng cho tác phẩm tử nạn của nhà văn Pháp Céline (Dương Tường dịch). Ngoài ra, giải thưởng còn được trao cho những cuốn sách hay của năm qua, gồm: kinh tế, giáo dục, quản lý, nghiên cứu, thiếu nhi và khám phá mới.

* Kết quả của Giải thưởng Sách Hay năm 2020 được chia thành bảy hạng mục – Sách Hay là một giải thưởng độc lập, do Viện Giáo dục IRED, Dự án Khuyến đọc Tốt và Sáng kiến ​​OpenEdu tổ chức, và do độc giả và học giả bình chọn. Trong 10 mùa giải vừa qua, kế hoạch đã thu hút đông đảo giới trí thức, doanh nhân, nhà giáo, nhà báo tham gia.. Mùa giải tới, giải thưởng sẽ không được trao hàng năm mà hai năm một lần.

Hàng trăm tác giả, doanh nhân, độc giả … đã tham gia Lễ trao giải Sách Hay năm 2020 diễn ra tại TP.HCM vào sáng 27/9. Nhiếp ảnh: Quỳnh Quyên .

Mặc dù các tác phẩm đoạt giải chỉ được trao cho tác giả mà không có tiền thưởng hay triển lãm gì, nhưng giải thưởng có sức hấp dẫn rất riêng. Sau khi được vinh danh trong “Sách Hay Cursive”, nhiều tác phẩm là sách bán chạy và được tái bản nhiều lần, như: “Khuyến học” (“Fukuzawa Yukichi”, Pan Hanlai dịch), “Thảo luận miễn phí” (“John Stewart” “Mir”, Nguyễn Văn dịch) … — Ông Giản Tư Trung, thành viên Hội đồng Giải thưởng cho biết: “Tầm nhìn tiếp theo của chúng tôi là phấn đấu duy trì các hoạt động văn hóa lành mạnh của giải thưởng. Giá trị cơ bản là độc lập, một tổ chức phi lợi nhuận …, Cảm ơn các dịch giả, nhà văn, nhà xuất bản và đơn vị giữ sách đã giúp mang đến cho người đọc những cuốn sách hay. Kỹ năng đọc tốt cũng có thể thúc đẩy việc đọc thật. Đọc thật là cách tốt nhất để loại bỏ tệ nạn sách giả hiện nay.

Ông của tôi…

In: Sách

Xuân Hà

– Tác giả bài viết này, nhân vật trong bức ảnh tiếp nối bài viết 28 năm trước, được ông nội Võ Văn Kiệt nâng niu trên tay. Anh từng tâm sự: “Sau khi nghe tin cháu trai đầu lòng chào đời, anh bỗng thấy một người hoàn toàn khác, như thể có một cuộc đời khác vậy.” Giờ đây, khi cô ngồi trên ghế và viết một dòng trên đó. Khi người giúp việc già này sắp làm mẹ, cô ấy sẽ cầm trên tay con vật nhỏ quý giá của đời mình. Cô ấy sẽ nhớ ông của cô ấy và chia sẻ với ông ấy cảm giác của ông ấy khi ông ấy được sinh ra: như thể cô ấy vừa được sống một cuộc đời khác. Thật vậy, tuổi thọ của ông nội tăng gấp đôi và tuổi thọ của cháu trai tăng gấp đôi. Nếu ông còn sống, cháu sẽ gọi bà là ông cố. Đến lượt Xuân X, cô sẽ dạy các con sống có nhân phẩm. Khi anh nói với cô: “Anh tin em lắm, cưng à, em phải sống tích cực, cưng ha”.

***

Lúc đó, ông Ngoại đang đi công tác tại Hà Nội cùng mẹ vào mùa xuân nên đã cử cháu gái là Xuân Hà (nguồn từ Hà Nội). Anh ấy thường nói: “Tôi làm việc ở Hà Nội nhiều năm rồi, Xuanhe bao nhiêu tuổi.” Anh ấy rất thích chụp ảnh. Thông thường, anh lấy bút danh Xuân Hạ để chụp ảnh. Anh đã chụp nhiều bức ảnh khác nhau về mọi miền đất nước. Anh ấy cũng đã truyền nhiệt huyết này cho tôi.

Ông tôi thích ăn ẩm thực đồng quê, đồng quê và miền Nam. Nhưng anh ấy có nhiều “món ngon” và biết ăn rau gì. Tôi không nhớ, không biết tất cả mọi thứ, trồng rất nhiều loại rau trong vườn, đặc biệt là rau rừng luôn là niềm yêu thích của anh. Hai cô cháu chúng tôi luôn thích chọn những loại rau củ quả hợp khẩu vị từng người. Em là nhà của anh, bữa cơm này thường chỉ có cá, rau và nước mắm, món ăn này đôi khi lạ lẫm với trẻ nhỏ. Khi nhìn thấy khuôn mặt cười toe toét đến thấu xương của cô, anh nhẹ nhàng c & # 432. Thôi thì kể chuyện cá xay để bù lại bữa cá muối trên đất. Loại cá “nhà quê” này không giống cá tạp, ít xương, nhiều thịt. Cá “đồng quê” đòi hỏi người ăn phải đủ tinh tế để đạt được sự phong phú của thịt và xương của nó. Anh đưa đũa vào, nhẹ nhàng gỡ bỏ phần thịt trên và dưới, dễ dàng rút toàn bộ phần xương ra. Tôi ăn miếng cá trắng nghe ngọt bùi dân dã, đó là tình yêu thương của ông tôi.

Ông nội rất “tốt”. Với con cái, anh ấy biết tất cả. Từ những ngọn rau, quả, cá ở quê hương đến câu chuyện về danh tướng nhà Trần Lê. Từ nhỏ, tôi đã theo anh đi nhiều nơi, đến cả những đảo xa. Ở đó, anh để các em tự học và thoải mái đặt câu hỏi về thế giới xung quanh. Biết tôi rất muốn hỏi ông nội nên mỗi lần đi đến đâu ông đều kể những câu chuyện về thổ nhưỡng, phong tục, ẩm thực, văn hóa của vùng đó. Câu chuyện của anh sinh động, thú vị và say đắm lòng người, cô lắng nghe từng lời anh nói. Nhưng khi chúng tôi đến đó, anh ấy không đưa tôi đến các điểm du lịch, mà đưa tôi đến … Tỉnh ủy, Ủy ban, tôi cho chú tôi chơi, chú ấy bận lắm … đi gặp. Tôi đã từng hát: Sao anh nói anh đưa em đi tỉnh ủy? Tuy nhiên, tôi vẫn thích “tháp tùng” cô ấy trong chuyến “đi tỉnh tiệc”. Tôi dần nhận ra rằng anh đã gửi gắm, mong rằng tôi sẽ lớn hơn những câu chuyện nhỏ trong đời… những câu chuyện không có trong sách. Bạn thực sự là hướng dẫn viên du lịch tuyệt vời của tôi.

Nhưng ông tôi không đóng vai trò là người hướng dẫn, ông ấy đã tạo ra thứ mà họ gọi là “đất nước vĩ đại”. Anh ấy “yêu thích công việc này” và rất tận tâm với nó! Tôi chưa bao giờ thấy anh ấy thực sự nghỉ một ngày nào, dù chỉ một ngày, hoặc thậm chí một ngày không đọc hay viết. Anh vẫn duy trì thói quen tập thể dục đúng cách vào mỗi buổi sáng. Bất kể nắng mưa, ông cốRound bỏ lỡ bất kỳ khóa học nào. Ăn sáng với anh ấy thì mình phải dùng, dù có thức khuya tối qua cũng đừng “nướng thịt” vì anh ấy dậy trước. Tôi đã bỏ lỡ nó quá sớm, và giọng nói thường xuyên của Đài BBC phát ra từ phòng của anh ấy một cách rụt rè. Tiếng búa đập dữ dội… cạch cạch là báo hiệu cho cá trong ao đến ăn. Cá cắn câu, ông nội cười vui, mặt mày hồng hào, tóc trắng như mây. Ông tôi trông thật tốt bụng và thân thiện …

Khi tôi đi học về, tôi gọi điện và câu hỏi đầu tiên tôi thường hỏi là: “Ông có khỏe không?” Tôi luôn nghe ông nói: “Tốt lắm!” Tôi vẫn nhớ như in bức ảnh một người đàn ông với đôi tay rắn chắc và hóm hỉnh cho tôi thấy anh ta mạnh mẽ và khỏe mạnh như thế nào… Lần cuối cùng tôi nói chuyện, tôi vẫn trả lời: “Tốt lắm, anh ta đang đợi ở ngoài đường. Tôi. Hà Lan … “Nhưng sao ông ra đi mãi mãi … Tôi vẫn đọc báo và tài liệu cho ông tôi. Anh ấy thực sự thích nghe giọng nói của bạn. Anh ấy vẫn đang chăm chú lắng nghe. Đôi khi anh chăm chỉ, cẩn thận đánh dấu hoặc ghi những nội dung quan trọng vào cuốn sổ nhỏ mà anh luôn mang theo bên mình. Hoặc, anh ta xóa thông tin khỏi nhật ký và đính kèm vào sổ ghi chép của mình để làm tài liệu. Đôi khi anh đột ngột hỏi đứa trẻ có thị lực tốt không. Tôi cũng đã thảo luận rất kỹ và thậm chí đã bàn bạc với anh ấy. Anh cười nhẹ để thể hiện sự hài lòng, hoặc cau mày và chửi “con nhỏ đó!” Và anh giải thích. Khi thấy con còn đang trăn trở về những vấn đề khó, ông cười và nói tiếp: “Khi đã là chính khách thì tôi sẽ hiểu… Hiểu rồi, đồng chí!” Ông đè con lên và vỗ về. Hôn lên vai lên trán anh như kích thích suy nghĩ của anh.

Ông ơi, con nhớ tình yêu bị mắng này! Mỗi lần đi học về, anh ấy đều hỏi rất nhiều. Anh luôn muốn biết mọi thứ về đất nước xa xôi này, đặc biệt là cuộc sống sinh viên ở Việt Nam. Anh thường gật đầu thể hiện sự hài lòng hoặc cau mày, đây là một nét đáng buồn mà du học sinh thường chỉ biết về Việt Nam.Để hiểu về chiến tranh và nghèo đói.

Để giúp tôi hiểu rõ hơn về chủ đề của bài báo, anh ấy cũng đã giới thiệu cho tôi liên hệ với các chuyên gia. Tôi còn nhớ rất rõ chiếc phong bì vàng cũ, trong đó có vô số đồ đạc, tài liệu gấp bốn được sắp xếp gọn gàng, những tài liệu, tài liệu này được người mẹ lặng lẽ thu thập và nhắc đi nhắc lại “Gửi ngay cho con” Khi trưởng thành, trong một lần nói chuyện với cô, anh chợt hỏi: “Em cần bạn trai nhất?” Anh như đang tự trả lời, nhắn nhủ: “… điều quan trọng nhất là ý chí và bản lĩnh để trở thành một người con trai. “Ông ấy là ông nội của con, luôn là một người ông rất tinh tế và tâm lý. Tình yêu của anh và những lời dạy của anh luôn giản dị, nhưng rất đỗi thân thiết, êm đềm, nhưng quá đỗi thân thương. Tôi lớn lên và trở nên mạnh mẽ hơn trong sự chăm sóc và yêu thương này.

– Sau đó, như thường lệ, tôi đọc báo của Ông nội trong sự bình tĩnh, trang trọng và lạnh lùng. .. Tin tức mới nhất về các vấn đề chủ quyền ở quần đảo Hoàng Sa và Tronsha. Từ những tin tức về tình hình hỗn loạn không hồi kết ở Thái Lan, đến những câu chuyện nhức nhối về tắc nghẽn giao thông và sự xuống cấp của đô thị … Anh đều lắng nghe một cách cẩn thận. Vẫn cau mày hoặc cười có phần hài lòng. Luôn đánh dấu và ghi chép, ghi chép. Tôi vẫn đang xem xét từng chữ, … là bước tiếp theo trong cuộc sống của tôi. Nhưng đây cũng là lần đầu tiên anh thực sự nghỉ ngơi. Em thêm một nén hương để không gian bên anh thêm ấm áp. Ông ơi … ông hứa sẽ thưởng cho cháu một chuyến du lịch Việt Nam sau khi tốt nghiệp. Anh sẽ là người dẫn đường cho gia đình anh, một chuyến đi thực tế, lần đầu tiên về thăm ông bà ngoại em, thăm… anh hứa… anh vẫn đợi em trở về… anh đã ghi vào cuốn sổ “Anh Ngày con về ”… Con về rồi mà sao giờ thấy xa quá ông ơi … Mở đầu bữa sáng mẹ cho Bouillie White món tôm hầm yêu thích. Anh bảo cô lấy hàng rồi về ăn cơm.

& OcirVà anh không quay lại, bát cháo vẫn nằm trên bàn … Mẹ vẫn đứng trước tủ bao lần … Nhớ anh … Tôi nóng lòng nghe anh nói: “Mua cho bố mấy bộ quần áo”. .. Sao bây giờ lại phải mắng cho em cốc đầu, ôm chặt lấy cánh tay em hôn nhẹ lên trán em vẫn thấy em còn vòng tay nhỏ … Ừ …—— Những người dậy sớm trong vườn không nghe thấy tiếng bom đạn cũ, họ nhìn ngang qua quán và gọi “Mr. Những con cá chép bơi trong khoảng không, chờ đợi tiếng đập … đống … bấm … lệnh ăn. Lại nhớ, đợi mãi, đợi mãi … Ông ơi …

Ông là gay. Anh ấy là một anh hùng. Anh ấy là một người nổi tiếng, anh ấy là một đầu bếp … nhưng đối với tôi, anh ấy là ông nội và ông nội của tôi!

(Từ Võ Văn Kiệt-Người lính cứu hỏa, NXB Trẻ, 2010)

Nguyễn Huy Tưởng và trang sách thiếu nhi

In: Sách

Nguyễn Huy Tưởng (1912-1960) là nhà văn, nhà viết kịch kháng chiến. Ông là nhà lãnh đạo quan trọng của phong trào Văn hóa cứu quốc, đại biểu Quốc hội khóa đầu tiên, ủy viên thường trực Hội Mỹ thuật Việt Nam, thư ký Tạp chí Mỹ thuật Việt Nam (1946). Ngoài những tiểu thuyết, vở kịch nổi tiếng như Đêm nhạc hội dài ba đêm, Vunutu trường tồn cùng thủ đô còn viết nhiều trang viết cho thiếu nhi, đi vào văn học sử Việt Nam. Tác giả rất hào hứng với chủ đề này và đã tổ chức một cuộc triển lãm tại Hà Nội của nhà văn Nguyễn Huệ Huê lấy cảm hứng từ sách thiếu nhi.

Nhà văn Ruan Hui Tu. -Hàng trăm hiện vật, tư liệu về Nguyễn Huệ Tự được trưng bày trong triển lãm. Tại đây, bạn đọc có thể thưởng thức các phiên bản của logo thêu sáu chữ màu vàng được in từ năm 1970 đến 1994, bao gồm cả phiên bản tiếng Anh, tiếng Trung và chữ nổi. Sự nghiệp văn học thiếu nhi của Nguyễn Huiqun được thể hiện trong nhiều cuốn sách trong triển lãm, như Đường bến nước, “Khám phá” một người mẹ, Con cóc là chú của ông Giio, Chú bộ đội hai tay, Quang Trung kể chuyện…. Đây là một mô hình văn học dành cho trẻ em và một số vẫn được dạy trong các khóa học giáo dục phổ thông.

Không chỉ được giới thiệu là Nguyễn Huy Tưởng có phong cách miêu tả văn chương độc đáo, mà việc đọc của ông lúc nào cũng thấy xao xuyến. Bức thư của nhà văn gửi Ruan Huidong và các di tích văn hóa khác được trưng bày trong triển lãm cho thấy lợi thế của ông trong ngành xuất bản sách dành cho trẻ em.

Kể từ năm 1951, tại Chiến khu Việt Nam, ông đã làm việc với nhà văn Toy Hoy để hoạch định chính sách. Thành lập “Thư viện Phương Đông Vàng” để quảng bá và in sách thiếu nhi. Sau giải phóng thủ đô năm 1957, nhiều nhà văn đã kêu gọi thành lập đơn vị xuất bản sách thanh niên. Nhà văn Tô Hoài đặt tên đơn vị là NXB Kim Đồng, do Nguyễn Huy Tưởng làm giám đốc.

Tác giả của “Sáu Chữ Vàng” và những trang viết tay được trưng bày trong triển lãm. Một số bài báo và bức thư của nhà văn viết cho Ruan Huizhong cũng được trưng bày trong triển lãm. Tác giả Tô Hoài đã nói trong một bài báo: “Tôi thường mơ ước tất cả trẻ em của tôi – thế hệ sau chúng ta, khi chúng đủ lớn để học sách, chúng biết thưởng thức chúng. … Ta mong mỏi tài năng nào biến ngàn năm lịch sử thành một câu chuyện chói lọi “Lá cờ vàng sáu chữ. Anh viết: “Ngôi nhà Nguyễn Huy Tưởng ở góc đường Bà Triệu bỗng chốc trở thành điểm hẹn của những người tâm huyết với công việc sáng tác thiếu nhi: Tô Hoài, Lou Hữu Phước, Thy Ngọc, Hồ Thiện Ngôn…”.

Ngoài sách cho trẻ em, triển lãm còn trưng bày các di vật văn hóa như nhật ký, bút, sách và bản thảo để giới thiệu sự nghiệp văn học của Ruan Huitong.

Joyce Carroll Oates tránh bị chỉ trích trong những lời chỉ trích

In: Sách

Thanh Huyền

– Đây là cuộc trò chuyện với Carol Oates trên tạp chí Oxonian.

– Cô vừa hoàn thành “Hồi ký của góa phụ”, là hồi ký về cái chết của người chồng đầu tiên Raymond Smith. Quá trình viết cuốn sách này là gì?

– Tôi không nhớ chuyện gì đã xảy ra hàng ngày. Nhưng trong thời gian này, tôi khó ngủ và thường thức khuya để viết. Khả năng tập trung của tôi yếu, và tôi thường phải viết ra những suy nghĩ của mình. Viết cuốn sách này là công sức.

– Cuốn sách của ông đã được so sánh với cuốn hồi ký của Joan Didion “Năm của tư duy kỳ diệu”. Bạn nghĩ sao?

– Hồi ký của Joan là một tác phẩm phi hư cấu trưởng thành, điềm tĩnh và đầy suy nghĩ.

Tác giả Joyce Carol Oates (Joyce Carol Oates). Ảnh: Oxonian.

– Bạn đã đọc sách của tác giả nào nhiều lần?

– Tôi đã đọc những bài thơ của Emily Dickinson nhiều lần, và tôi luôn cảm thấy bí ẩn và tươi mới. Tôi cũng đọc lại các truyện ngắn và tiểu thuyết của Chekhov, James Joyce, Franz Kafka và DH Lawrence, giống như các nhà văn vĩ đại khác của thế kỷ 20.

– Khi giảng dạy tại Đại học Windsor, cô ấy đã sử dụng những tác phẩm nào? Đối với sinh viên?

– Tôi không thích bất kỳ công việc đặc biệt nào. Nhưng khi tôi dạy những tác phẩm ban đầu của Hemingway, học sinh rất thích thú .—— Bạn dành bao nhiêu thời gian để đọc và viết trong một ngày?

– Đọc sách vào ban đêm là thú vị nhất. Người chồng thứ hai của tôi, Charlie Gross, cũng đọc rất nhiều. Và chúng tôi thường đọc và trao đổi cùng một cuốn sách.

– Theo bạn, việc đọc và viết phê bình văn học quan trọng như thế nào?

– Quan trọng như thế nào? Tôi không biết liệu điều này có quan trọng với mọi người hay không. Tôi không thể tưởng tượng rằng các nhà văn và nhà thơ như Emily Dickinson, William Faulkner hay James Joyce lại dành thời gian đọc hoặc viết các bài phê bình. Cá nhân tôi thích đọc các đánh giá nghiêm túc và mạnh mẽ. Không có gì thú vị hơn việc phân tích những tác phẩm mình thích. Tôi không thích viết đánh giá bCô đã chỉ trích và cố gắng tránh tình trạng này.

– Trong “Wild Night!”, Cô đã tạo ra những trang viết sống động cho các nhà văn như Emily Dickinson, Henry James, Edgar Poe, Mark Twain và Hemingway. Điều gì đã khiến bạn chọn những nhà văn này để viết?

– Trước đó, tôi muốn nhờ James Atlas viết một đoạn tiểu sử ngắn của Emily Dickinson và Ernest Hemingway. Nhưng thành thật mà nói, tôi thích những hình thức hư cấu hơn. Tôi thà để độc giả quay trở lại với những suy nghĩ và tưởng tượng của tôi về những nhà văn này, còn hơn là bắt họ đọc lại “chuyện xưa như trái đất”.