Phê bình tình dục trong “Bản thảo” của Nguyễn Đình Tú

In: Sách

Nhật Tang

Cuốn tiểu thuyết mới của nhà văn trẻ Nguyễn Đình Tú có cái tên rất độc đáo: Bản thảo (NXB Thanh Niên, 2008) khơi dậy trí tò mò của độc giả. Quả thực, cuốn sách này có lối kể tự nhiên ngay từ trang đầu tiên và hấp dẫn. Các chương thiếu phần giới thiệu cũng là một phần ý định của tác giả nhằm thu hút tất cả cộng đồng và tìm kiếm sự khám phá chung của độc giả. Sự bất ngờ trong cách chuyển cảnh và khả năng lột tả diễn biến tâm lý nhân vật có tác dụng thẩm mỹ và chứng tỏ khả năng tiểu thuyết đầy bản lĩnh của nhà văn trẻ này.

Nhiều người đọc cho rằng đây là một cuốn tiểu thuyết tình dục liền mạch, vì trong 300 trang của cuốn sách này, gần một phần ba là cảnh nóng và đầy cảnh ân ái.

Tác giả chưa từng nhắc lại những bức ảnh chăn gối, tình cảm tình dục và những nét đẹp truyền thống của cơ thể con người (lạ). Ngay cả những chi tiết tưởng như làm hài lòng người đồng tính, ngòi bút của tác giả cũng có thể “tô vẽ” tốt, có vẻ dữ dội nhưng chừng mực, có vẻ mới là người mới có thể dừng lại đúng lúc. Tác giả đưa người đọc vào cung bậc của giới một cách tự nhiên thay vì nhàm chán, để rồi khi bước vào cuộc “mây mưa” đầy tâm trạng, theo diễn biến tâm lý của nhân vật, anh ta cảm thấy thoải mái và đồng cảm mà không cần bất cứ hành vi nào. Tâm lý không kiểm soát được do giới tính gây ra là gì? Đây là hai nhân vật chính, sự vận động phức tạp và mạnh mẽ của Đại và Thạch, đại diện cho cuộc sống của giới trẻ đương thời và một phần khát khao khám phá thế giới xung quanh: tình yêu, gia đình, xã hội và Bản thân, với sự thuần nhất và văn hóa dân tộc.

Bìa cuốn tiểu thuyết.

Cuộc sống quá khứ và hiện tại của Đại và Thạch và Nguyễn Đình Tú được lồng ghép chặt chẽ để câu chuyện trở nên thực hơnNgay cả khi đường “mục tiêu” của hai nhân vật di chuyển theo hai hướng hoàn toàn khác nhau, đừng đùa giỡn hay đùa giỡn. Đôi khi chúng ta tạo ấn tượng rằng hai nhân vật này là hai mặt của cùng một thực thể và là hai phiên bản của tác phẩm gốc. Nhưng rồi tâm lý phản biện của từng nhân vật ngày một mạnh mẽ hơn. Tiểu thuyết là một chuỗi câu hỏi, mâu thuẫn đồng thời phủ định và mâu thuẫn, không có đầu hay cuối.

Phản đối đầu tiên là muốn tìm kiếm sự hoàn mỹ cho Đại, để rồi lâm vào bi kịch mà tỉnh ngộ. Những bức ảnh của cô bạn gái thời thơ ấu của Đại là Thảo cho thấy vẻ đẹp tuyệt đối ở đây. Hình ảnh Thảo được dùng kết hợp với những viên ngọc ước tạo cho nhân vật một cảm giác sung sướng diệu kỳ mỗi khi thực hiện hành vi tình dục. Viên ngọc tưởng niệm Shaw được ví như quả cầu pha lê tình yêu, có khả năng dung hợp và đốt cháy tình cảm con người, xuất hiện trong tiểu thuyết có thật và có ác. Những thời điểm khó khăn là khi các nhân vật sống trong một cuộc sống tinh thần ảo, và trong thực tế, họ đánh đổi cuộc sống tinh thần của mình dưới một hình thức khác. Trong cuốn tiểu thuyết, người ta đã đưa ra một lời chỉ trích rất thuyết phục về trạng thái tâm lý của các nhân vật để truyền tải thông điệp về thảm kịch. Sau đó, cuốn tiểu thuyết đã đưa ra yêu cầu này một cách thuyết phục, nhưng khả năng lãng mạn của Ruan Dingtu không còn dựa trên cốt truyện mới. Vẽ tranh trên minh họa khái niệm cũ. – Loại phê bình thứ nhất đi kèm với loại phê bình thứ hai về sự phi thường của cuốn tiểu thuyết này. Không có tiểu thuyết gia nào được nhắc đến. Đây là phê bình chủng tộc, hay nói cách khác là phê bình tình dục thông qua Thạch, một nhà báo, một người tự xưng là “tôi”, và một người trong cuộc đang nói về tất cả. “Nam thần ám ảnh” ra đời từ những bi kịch gia đình và đầy rẫy những trò trác táng. Khởi đầuNàng là một người mẹ bị Tây cai trị bởi “các cụ sinh sản” khi về quê, nên người tình xinh đẹp của nàng cũng vì Tây mà bỏ rơi chàng trai Việt của mình, dằn vặt Thạch, đẩy Thạch vào lòng. Sau đó, khoảng thời gian tham gia đã kích hoạt luồng tâm lý phê bình xuyên suốt cuốn tiểu thuyết.

Nhưng không phải những cảnh ân ái mới khiến độc giả bị “nhốt” trong cuốn tiểu thuyết. Nặng hay nhẹ, hoa mỹ hay thô tục, chính đáng hay đồi trụy, nhưng do sự vận dụng của tâm lý nhân vật, người đọc cảm thấy mình được đồng hành, chia sẻ với những số phận con người ẩn sau dòng chữ. Do Nguyễn Đình Tú đã “trình làng” kiểu nhân vật này từ đầu cuốn tiểu thuyết, nên tác giả thoải mái viết những cuốn sau dựa trên nỗi “ám ảnh tình dục” mà nhân vật đeo bám. Đây là lý do tại sao cuốn tiểu thuyết nói về “niềm kiêu hãnh của nam giới” hết trang này đến trang khác. Và từng trang, tình dục được trình bày như một “tình huống điển hình” để giải thích bản chất tiềm ẩn của tác phẩm. Từ “nỗi ám ảnh yếu đuối” của Thatcher trước những lời chỉ trích về tình dục, anh đã rơi vào vòng đồng tính, sau đó mất đi khả năng tình dục tự nhiên và rơi vào ngõ cụt.

Sự xuất hiện của nhà nghiên cứu phương Đông người Mỹ Meloni (Meloni) đã đẩy tư tưởng phê phán tình dục trong vai Isaac (Thạch) lên đỉnh điểm, lúc đó may mắn có được “cái nắm tay bá đạo hơn nghìn năm” Số dư là đủ để trang trải chi phí của một cuộc cãi vã. . Saatchi cần kết hôn với các chủng tộc khác nhau để trả thù, vì vậy anh đồng ý tìm một cặp đôi đồng giới với biệt danh Galacloai. Tuy câu chuyện có tính chất loạn luân, chưa rõ ràng nhưng bi kịch khủng khiếp của thời đại hội nhập được nhắc đến trong tiểu thuyết bằng cách đặt câu hỏi v & # 2;59; Hóa học tình dục của các chủng tộc khác nhau. Mạch truyện mong manh đi đến trang cuối và kết thúc, còn truyện mong manh có chỗ đứng trong lòng độc giả thì… đứt đoạn, vì không có một happy ending nào đang chờ đợi. .—— Thân phận của nhân vật đã bị đẩy đến cực hạn, không còn chỗ cho đường lui. Đúng như nhà văn Chu Lai đã gào lên: “Đời sao mà buồn, sao nhiều người sợ sống thiện, sống nội tâm, sống tự cho mình là tội nhân? Một thế kỷ như thế này sao?”. Người đọc hi vọng vào nhân vật Thạch sẽ tràn đầy lòng trắc ẩn và thắp lên ánh sáng hạnh phúc mong manh của anh. Tuy nhiên, khi Thạch phát hiện ra nam bác sĩ Galacloai (bác sĩ chuyên điều trị chứng rối loạn cương dương) đã trở thành kẻ giết người, thì ánh sáng mong manh đã trở thành một vụ nổ. Vụ nổ không giải tỏa được nỗi ám ảnh trong linh hồn Saatchi. Sự chỉ trích về chỉ định này đã kết thúc. Phê bình tình dục ở đây là phê bình nhân cách. Qua bi kịch tâm hồn cũng là vẻ đẹp cháy bỏng của văn chương. Vai trò phản đối của vai diễn đã thất bại, nhưng người tổ chức diễn đàn với vai trò đã xuất bản thành công một cuốn tiểu thuyết để bày tỏ sự chỉ trích của vai trò.

Triển khai song song hai “tình huống” quan trọng của Đại và Taki là vai trò của nhà văn Nguyễn Đình Tú (Nguyễn Đình Tú), đặc biệt là khi anh ta thiết lập mối quan hệ định sẵn giữa hai số phận này. Vị trí đứng của hai con số này tương ứng với hai “bục” rất khác nhau. Đài đang bị tạm giam, còn Thạch là một nhà báo “trải qua bao khó khăn” ngoài đời. Nhưng sự chỉ trích đã kết thúc và hai nhân vật đã hoán đổi vị trí cho nhau. Vì Dai là một chàng trai tốt và Taki là một kẻ xấu? Nguyễn Đình Tú sẽ không nói đến chuyện tốt và xấuTuy nhiên, khi khép lại cuốn sách, độc giả sẽ không khỏi lầm tưởng về các nhân vật. Chiều sâu triết lý nhân sinh của Della nằm ở chỗ từ chối cái đẹp tuyệt đối và từ chối những hành vi lệch lạc. Liệu tác giả có coi cuộc đời như một bản thảo phải được phân tích, kiểm tra và tìm ra câu trả lời bí ẩn? Thời đại bách thảo là thời mà trí thức trẻ có những ước mơ về vẻ đẹp và sức sống nội sinh. Dự thảo cũng đề cập đến chiến tranh, thần giao cách cảm, đạo Phật, đạo Thiên chúa, nghề báo, đời sống sinh viên, cuộc sống ảo trên mạng, tù tội, môn đăng hộ đối… Hai trục không gian cơ bản: Phố núi và Hà Nội, thời gian và không gian được điều chỉnh phù hợp với độ dài của tác phẩm. Cấu trúc hình tròn khép kín, nhưng sắp xếp các ký tự ở giao điểm cuối cùng. Dự thảo cũng sử dụng nhiều phương pháp mới để kích thích sự quan tâm của độc giả. Những ẩn số về những nhân vật vĩ đại đã không được lưu giữ cho đến trang cuối cùng là một sự sắp đặt mạnh mẽ. Những đoạn hồi tưởng như ngắt quãng vừa phải về bên trái tiếp tục đẩy người đọc lên một vị trí cao hơn, tạo nên một cảm giác hấp dẫn nhưng thiếu kiên nhẫn, nóng nảy nhưng không khiến khán giả chán nản trong thời đại ngày nay. Liều lượng của các phiên trò chuyện và các mục blog vừa phải để tạo ra chất liệu mới cho tiểu thuyết, mặc dù những cuốn tiểu thuyết này không quen thuộc nhưng chúng không quá giật gân đối với người đọc ở khía cạnh phản cảm của chúng. Mật độ sex dày đặc nhưng phân bố hợp lý, phù hợp với đỉnh cao diễn biến tâm lý nhân vật, đồng thời cũng tạo hiệu quả thẩm mỹ nhất định. Điều đáng chú ý là ở Việt Nam có thể chưa có cuốn tiểu thuyết nào đề cập đến dương vật một cách chăm chú và trực tiếp như trong bản thảo, nhưng qua hình thức nghị luận, nó không hề khơi dậy cảm giác dung tục, dù ít nhiều sẽ có những độc giả khó tính. Cảm thấy không thể chấp nhận được. Bản thảo là một tiểu thuyết phong phú đề cập đến nhiều lĩnh vực, khắc họa nhiều nhân vật, hiện thực nhiều chi tiết, nhiều tầngĐối với bố cục của truyện, nhiều hình thức viết được huy động, nhưng quan trọng hơn, bản thảo là một diễn đàn quan trọng để xây dựng nhân cách tích cực trong tương lai, thường là hai phản biện đã thảo luận ở trên. — (Nguồn: Văn học)

Sống chung với mẹ kế (13)

In: Sách

Jiaxi

– Buổi tối sau giờ làm việc, Hai Lei và Reignwood cùng nhau bước vào nhà, mẹ chồng vẫn nằm trên giường, không nấu ăn và có vẻ như sắp đình công. Có hai phong bì trên bàn. Reignwood nhặt nó lên. Một là lá đơn xin ly hôn gửi cho anh ta, và bức còn lại là một bức thư gửi cho Huaban.

Con trai: Mẹ quyết định ly hôn với bố. Ngay từ đầu, bố mẹ anh đã không có nền tảng tình cảm, được người khác giới thiệu và biết đến. Không giống như những đứa trẻ với Hy Lôi, đây là sự tự do của tình yêu. Đôi khi tôi ngưỡng mộ tình yêu của con bạn, đôi khi tôi còn ghen tị với nó. Nếu ly hôn, bạn phải sống với cô ấy. Con là tất cả đối với mẹ … Sau đó, cách đây rất lâu, có vài trang sách thể hiện tình yêu của ông dành cho con trai.

Winbond vừa cười vừa rót nước. Mỉm cười nói:

– Sao em ngây thơ thế! -Người mẹ chồng ôm eo con trai mà rơi nước mắt. . Reignwood ra khỏi văn phòng. Hy Lôi thấy không có ai nấu nướng, coi như có cơ hội trổ tài, liền vô cùng bận rộn vào bếp. Reignwood cũng bước vào giúp, hai người cũng đang bận rộn rửa bát trong bếp, giống như một cặp vợ chồng trẻ thực sự, Hai Lei rất hạnh phúc. Khi Hứa Bân đang cắt rau, anh ấy nhìn chằm chằm vào ánh mắt của anh ấy khi đang nấu ăn, anh ấy không nhịn được mà hôn lên má Haili một cái, Haili nhìn chồng và nói:

– Reignwood, nếu cả hai chúng ta đều có Khi em còn nhỏ, anh đã nấu cơm cho em.

Reignwood cũng rất cảm động và an ủi Hải Lôi:

– Yên tâm, tôi sẽ cố gắng sở hữu căn nhà của riêng mình. . Khi kiếm được tiền, chúng tôi mua nhà và hai vợ chồng sống cùng nhau!

Hy Lôi nghe xong buồn cười:

– Hai chúng ta!

Một lúc nữa sẽ nấu xong. Khoai tây và cà chua xào, pháo đài Hai Lei, thêm súp bí đỏ, một đĩa nấm chiên là một kiệt tác của Huaban, với bánh và cháo nóng. Con gái riêng và con trai của ông đang làm pallet, vẫn khen:

– Tôi khá chắc chắn!

Mẹ chồng vẫn không chịu dậy, vẫn tức giận. Bà hy vọng con trai sẽ đưa Mi lên giường. Hứa Bân vẫy tay với Hy Lôi và nhờ Hy Lôi đưa đến, chỉ cho một số cách để cải thiện mối quan hệ. -Mẹ chồng có chút ngượng ngùng:

– Để anh ta ở đó, tốt hơn hết là nói với Hứa Bân!

Hy Lôi không nhìn lên, chỉ nói:

– Không sao!

Mẹ chồng tôi biết Hy Lôi vẫn còn giận tôi, khi Hy Lôi chuẩn bị bước vào cửa, cuối cùng mẹ chồng cũng lầm bầm một mình:

– Không phải hôm qua. Mẹ cô ấy không nói với tôi. Tôi thậm chí còn không biết rằng Reignwood đã bị thương ở chân của tôi, vì vậy tôi đã nói với tôi rằng đừng làm đau bụng.

Hy Lôi cảm thấy như mẹ kế xin lỗi mình! Nếu tôi còn giận thì thật đáng khinh. Ngày đó, Tiểu Hồng còn nói đối với mẫu hậu không cần quá nghiêm túc mà khen! Vì vậy, cô quay đầu lại và nói:

– Rất tốt! Tôi không tức giận vào ban đêm!

Buổi tối, Hứa Bân nằm trên giường rất ngọt ngào, giống như lúc hai người yêu nhau, lời nói ngọt như đường:

– Anh ơi, hôm nay em về rồi, quà của anh rất tốt, anh yêu, em đã Tốt lắm, bố chúc mừng con mãi mãi. Em yêu, em đẹp quá, anh yêu em!

Trong lòng Hỷ Lôi cảm thấy rất ngọt ngào, tuy rằng vẫn còn có mùi vị, nhưng bù lại lời khen của nam nhân lương thiện, vị đắng này đối với ông nội cũng không có mấy ý nghĩa. Huaban cố gắng thể hiện một làn sóng lớn như tình dục, nuốt chửng Hải Lôi. Đi ra ngoài, tiếng bước chân vang lên, rồi đèn trong phòng ngủ bật sáng.

Buổi sáng, Hải Lôi đi vệ sinh, nhìn thấy mẹ kế từ phòng ngủ đi ra, trên người chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ hở vai, đầu tóc bù xù, cha dượng còn gọi:

– Phương Xảo Trần, trên người mặc áo vest bị cảm.

Lei vội vàng cúi đầu và bước đi. Căn phòng bật cười, và trời dường như mưa vào sáng hôm sau. -Haley mặc áo khoác và rời khỏi nhà. Không khí se lạnh đầu xuân tỏa hương thoang thoảng, mỗi khi xuân về hoa bằng lăng nở rộ trong nhà. Hy Lôi ngâm nga một bài hát rồi lặng lẽ bước ra khỏi nhà.

Mẹ chồng đứng trước cửa sổ, nhìn theo bóng lưng của Hy Lôi, nói với Hứa Bân cũng đang tỉnh táo: — Không phải là cô ấy không chán nản, sao mẹ cô ấy không thấy gì. Thật là vui khi được ra ngoài! –Lời hứaNgẩng đầu nhìn cười:

– Vậy thì chứng tỏ bệnh đã khỏi!

Hy Lei đến đại lý và thấy rằng chiếc điện thoại đã bị mất. Điện thoại này là phiên bản mới của Nokia, mới mua được hai tháng, nếu bị mất thì tiếc lắm. Tìm kiếm túi, túi và ngăn kéo. Tillock nói:

– Tất nhiên là anh ta chết trên xe buýt. Trên xe buýt bây giờ có nhiều kẻ móc túi lắm, bạn sơ ý lắm, tôi không nhớ nổi.

Hy Lôi thở dài:

Haiz, mới mua có mấy tháng thôi, chết rồi thì mua tin mới nhất, chắc mẹ con Huaban bảo cho xem.

– Không ai nhận ra rằng anh vẫn lo lắng cho mẹ vợ. Nhà họ có tốt không? Nếu bạn đi làm, bạn sẽ ở xa. Hãy bảo họ mua xe cho bạn để bạn không phải lẻn lên xe buýt và không phải trở thành kẻ móc túi. -mơ! -Hy Lei cười đau khổ. -Làm mất điện thoại là một điều tốt, nhưng nó cũng chứa nhiều số điện thoại quan trọng!

– Thôi, gọi điện thoại xem mở máy thì làm ơn cho bọn chúng móc túi, hỏi lại Sim.

Hy Lôi gọi điện và thông báo ngay đó là giọng phụ nữ, là giọng mẹ chồng cô:

– Ai vậy?

Hớn hở hét lên:

– Mẹ, điện thoại ở nhà, tưởng mất rồi! Tốt nhất là ở nhà.

Đầu dây bên kia, giọng trách móc của mẹ vợ anh:

– Anh quên trước, quên cả ngày. Mẹ tìm thấy nó dưới gối của tôi.

Tiểu Lộc đứng bên cạnh cười:

– Em ngốc quá.

Sợ toát mồ hôi hột, tôi cũng khâu điện thoại, mọi lo lắng của tôi đều không cần thiết. Nhưng nhớ lại những gì mẹ chồng nói trước đó Hailey rất khó chịu, bà nói rằng bà tìm thấy chiếc điện thoại dưới gối của Hailey, điều đó chứng tỏ cô không chỉ về phòng mà còn ở trong nhà. . Gối.

Hy Lôi đã quên mang theo điện thoại di động khi nói chuyện sáng nay trong bữa tối, nhưng lại nghĩ rằng điện thoại di động của mình đã bị lấy trộm. Gọi cho tôi!

Reignwood ngẩng đầu lên và nhìn Hải Lôi với ánh mắt nghi ngờ. Hy Lôi ngạc nhiên hỏi:

– Cô ấy không nói mình là ai? Nó có thể là người đọc.

– Đã nói đó là bạn cùng lớp của bạn. Là một người đàn ông. – Mẹ chồng củaualan nhắc lại. , Mã vùng 021.

Lời truyền miệng của Reignwood:

– Chúa ơi, đây là số điện thoại ở Thượng Hải. đó là ai? – – – Tôi cũng không biết. -Dù Hy Lôi ngoài miệng nói không biết, nhưng trong lòng thầm nhớ lại hình ảnh mơ hồ trong trí nhớ. Nếu cô đoán không lầm, thì chắc là một người bạn thời đại học tên Châu Cường gọi đến. Hai người họ là một cặp đẹp nhất trong mắt học sinh, nhưng chỉ là giữa tình bạn. Chu Công từ trước đến giờ rất nhút nhát không chịu nói, Hải Lôi cũng không dám chủ động. Sau khi tốt nghiệp đại học, họ lặng lẽ chia tay và theo đuổi cuộc sống riêng, Chu Công đến Thượng Hải. Trong một thời gian dài, hình ảnh Chu Cư gần như biến mất khỏi trái tim của Haili, nếu yêu thầm cũng là một loại tình yêu thì Chu có thể coi là mối tình đầu của anh.

Tiếng gọi bất ngờ của Owl khiến tim Hy Lôi đập nhanh hơn.

Hứa Bân cảnh giác hỏi:

– Đây là ai? -Vậy anh quay lại hỏi mẹ. – Nó nói gì vậy mẹ?

– Cô ấy nói rằng cô ấy đã tìm thấy Dieppe Xilai, cô ấy nói anh ấy không có ở nhà, sau đó hỏi cô ấy là ai, cô ấy nói mẹ của Xilai, vì vậy anh ấy lập tức cảm thấy vui vẻ. “Chào mẹ, rồi bảo Hai Lôi quay lại gọi mẹ. Cuối cùng, mẹ tôi nói rằng cô ấy là mẹ kế của Hy Lôi, trông anh ấy không thể tin được và ngạc nhiên, khi nào Lệ Lôi kết hôn? Sao lấy chồng sớm vậy, cuối cùng cô ấy cũng cúp máy.

Sau khi nghe câu chuyện của mẹ kế, Haili gần như chắc chắn là Chu Xung. Vào bên trong, tôi nhấc điện thoại lên, chỉ vào Hy Lôi, mắng:

– Ai? Anh ta là ai?

– Làm sao bạn biết đó là ai?

– Gọi, gọi!

Bố dượng bình thường là người luôn giữ hòa khí với mọi việc, giờ thì không nói gì, ăn xong thì vào phòng làm việc.

Hy Lôi bối rối và cuối cùng suy nghĩ lại, không cần biết tôi đang làm gì, Chu Xung đã gọi điện. Cô bấm số điện thoại, Huaban và mẹ kế ngồi bên cạnh nghe ngóng.

điện thoại đang đổ chuông. Làng Châu thật là. Vẫn là giọng nói trầm ấm quyến rũ:

– Hy Lôi phải không?

– Là tôi, phải không? -Hy Lôi đã nhận ra điều đó, nhưng trước mặt Hứa Bân và mẹ chồng, cô lại giả vờ như không biết.

– Là tôi, Châu Cường, bạn không biếtBạn có nghe thấy không

– Ồ! -Hy Lei ngạc nhiên. – Là bạn à? Chào bạn cũ!

-Tôi khỏe, còn bạn?

– Tôi không sao, tôi làm tạp vụ.

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi lại hỏi:

– Anh kết hôn rồi à? Ai trả lời điện thoại hôm nay? Bạn có thực sự kết hôn?

Lôi lộ ra vẻ mặt trống rỗng:

– Đúng vậy, chính là mẹ chồng tôi nhận cuộc gọi!

Bên kia im lặng câu thứ hai:

– Chúc anh hạnh phúc! —Cảm ơn bạn!

Sau đó cúp điện thoại .—— Khuôn mặt mẹ chồng thoáng hiện lên một nụ cười khó tả, nụ cười hạnh phúc như nắm lấy được cái véo của người khác .—— Cô nghe rõ nội dung cuộc gọi, không sót câu nào. từ. Tuy rằng không có ảo giác, nhưng Huaben nhất định có thể đoán được Hy Lôi có quan hệ với người này. Tại bàn ăn, Reignwood cố gắng kiềm chế bản thân và không bao giờ nói.

Khi đang rửa bát, cô nghe thấy tiếng mẹ kế thì thầm với con trai mình ngoài phòng khách:

– Sao con không nói, chỉ là mẹ nghe nói có vấn đề, nếu không thì nghe nói con sắp kết hôn. Đó là nó. Con trai ta thật ngốc, trước mặt ngươi yêu ai, hay là còn trinh, ta nói cho ngươi biết, con gái đẹp thường rất độc đoán về mặt này!

Gọi cho anh ấy để nói chuyện nhẹ nhàng. Hai mẹ con lại nói chuyện nhẹ nhàng, nhưng giọng quá nhỏ nên không thể nghe rõ.

Thêm … Tài liệu đã xuất bản)

Nhà văn 9x cho ra mắt bộ truyện tranh “Chuyện của Kiu”

In: Sách

Trong cuốn sách “Câu chuyện về Kiwu”, tác giả giới thiệu chân dung của Kiwu, Thun Fan, Gintlang, Tuke Xin, Tuba, Ma Jiaxin, Juan Tu, Tuhai, và He Tongxian. Nguyễn Du bắt nhân vật tự nói chuyện với mình.

Bìa sách “Truyện Kiều” phát hành cuối tháng 11. Ảnh: Nhà xuất bản Jindong.

Trên trang Ota Ward, tác giả viết: “Kể từ khi tôi đi tảo mộ trong Lễ Thanh minh, Vương Thúy Kiều và tôi đã trở thành bạn chung. Khi cô ấy thương tiếc trên ngôi mộ bỏ hoang của tôi, tôi nghĩ Nàng là chị, từng mười lăm tuổi Tôi nối gót chị Trong phần kể về Hoạn Thư, nhân vật tự lý giải: “Ghen tuông là thói thường. Ngoài chiếc nhẫn bình thường này, tôi đang ở đâu? Nếu muốn yêu người khác, bất kỳ người phụ nữ nào cũng có thể dập tắt lửa ghen tuông. ”Cô nói:“ Tôi tái tạo bằng văn bản có sẵn, không viết theo kiểu áp đặt hay buộc tội. Nhân vật của Nguyễn Du rất hiện thực, và do đó rất phù hợp với cuộc sống hôm nay: yêu và ghét. Vậy thì hãy tính toán thiệt hơn … “Theo tác giả, tác phẩm có thể khiến độc giả bất ngờ với nguyên tác, nhưng cô chấp nhận trải nghiệm mạo hiểm này vì muốn có thêm nhiều cuốn sách về Truyện Kiều hơn 12 Hình minh họa các bức tranh chân dung của một họa sĩ, tác phẩm được trình bày dưới dạng một cuốn sách nghệ thuật (một cuốn sách nghệ thuật với nhiều hình ảnh và đồ họa).

“Câu chuyện của tác giả” Cao Nguyệt Nguyên sinh năm 1990 tại huyện Quảng An, thành phố Quảng Ninh , Tốt nghiệp Khoa Ngữ văn Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Hà Nội, đoạt Giải thưởng Tạp chí Văn nghệ Quân đội (2013-2014), Giải thưởng Văn học Hạ Long (2015-2017) … Ảnh: Nhà xuất bản Kim Đồng (NXB Kim Đồng) ) .

Nguyễn Du, hiệu Tố Như (1765-1820), người xã Thiên Định, huyện Nữ Xuân, đời Hậu Lai, Nguyễn Chu là nhà thơ lớn được người Việt kính trọng và gọi là Là một “đại thi hào dân tộc”, có ba tập thơ chữ Hán, đó là Thanh Hiên tuyển tập, Nam Trung tạp ngâm và Bắc hành tạp lục. Về thơ Noam, Nhiếp Du đã khéo léo sử dụng hai bài thơ quốc ngữ là sáu. Và sáu bảy bài thơ Truyện Kiều (“Truyện Tân Thanh”) là tác phẩm nổi tiếng nhất trong lịch sử chữ Nôm của ông, ở Việt Nam, Nguyễn Du, Nguyễn Trà, Ju Wanan và Chủ tịch Hồ Chí Minh đã được UNESCO công nhận. Danh nhân văn hóa.

Kỉ niệm về ca dao

In: Sách

When Dang Nguyen Dong Vy (Dang Nguyen Dong Vy)

– Cá rô và cá cơm / đi tắm / em không ở trong ao / em trong máng xối / nước sau mây / em thích sang sông / sẵn sàng bắt tay … vần này Tôi nghe mẹ hát vào một buổi chiều mưa khi vài con cá rô bay lạc vào sân nhà. Mẹ cho vào chậu kép để mai con ra đồng hái về.

Khi tôi còn nhỏ, tôi lớn lên với một con dao. Lời ru dù vô nghĩa hay vô nghĩa cũng đều chứa đựng tâm hồn trong sáng và cái nhìn đời thơ ngây. Chiều mưa to, ngồi ngoài hiên nhìn mưa rơi, tôi lại lẩm nhẩm: “ Trời mưa / mình đang uống nước / cày ruộng / đổ đầy bát / rơm sôi. “- Đêm rằm chúng em thường tụ tập trên bãi biển chơi trò“ Rồng rắn lên mây, đu cây… ”, chúng em sưu tầm và đọc từng câu: Ông trăng xuống chơi cây trầu, ông trăng cho cháu / Trăng ơi. Ông Bụt xuống chơi với học trò, học trò cử bút / Ông trăng xuống chơi với ông Bụt thì ông Bụt xuống chùa chơi / Ông trăng xuống chơi làm vua, vua ban binh cho đến khi không tìm được bạn mới đưa trăng. Sau đó là trò chơi “Chiến đấu Chi Chi” / “Chiến đấu thổi lửa” / “Ngựa ô đã chết” / “Tam vương”. Ngay cả trò chơi đơn giản nhất cũng có bài hát này: Bạn có cánh tay, tay gì? Luyện tầm với Khoảng cách, tay nào có, tay nào không? Ngay cả những đứa trẻ trong làng cũng đã bắt kịp cuộc cạnh tranh số lượng trên bảng điểm. Giờ đây, những đứa trẻ sinh ra đã là thiên tài. Khi tôi lớn lên, “đứa trẻ” đối lập với “thiên tài” Lạ thật, những đứa trẻ xung quanh tôi chỉ quen với đất và cỏ sáng tối, hôm nay mười lăm năm sau, những thanh niên này chưa đầy 30 tuổi đang học tiến sĩ ở nước ngoài, giờ những đứa trẻ này đã là kiến ​​trúc sư, giáo sư đại học. Nhà báo và nhạc sĩ vẫn sống vui vẻ trong cuộc sống thường ngày và nhớ về chúng theo nhịp điệu. – Cũng như tôi, họ vẫn nhớ những nét tương đồng của những chiếc đồng hồ: thời gian đang lắc / tích tắc / ban ngày Và ban đêm / chỉ giờ / mọi người hỏi tôi / thời gian làm việc / thời gian nghỉ ngơi / ngày và đêm (khi nhìn đồng hồ, bạn nhìn vào kim nào? Giờ hay phút? Tôi nhìn kim giây. Tôi thích đồng hồ kim giây. Khi đồng hồ hoạt động tốt Thời gian, nó là kim chỉ nam của bạn mỗi khi bạn nhìn vào mặt số, đây là tín hiệu của cuộc sống, ngày nay con người ngày càng thích sự đơn giản, những người thợ sửa đồng hồ thường bỏ quên kim giây, quên thắt nút cho người và mang đi xa trẻ nhỏ. Bị lấy đi khỏi cuộc đời, bị xóa đi trí nhớ của người lớn rồi cảm thấy buồn, có người đã từng nói rằng khi đến đây từ nhỏ, họ có thể sống tốt, trở về nguồn cảm hứng rạng ngời ban đầu. fe được sinh ra đột ngột và được thanh lọc từ những năm tháng lãng phí.

Cuộc sống bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt, và thời gian bắt đầu bằng một giây. Con người, điều này không bắt đầu từ trẻ em sao?

(Từ báo và truyện ngắn, “Tìm tôi trong cánh đồng”, Nhà xuất bản Hội Nhà văn và Phương Nam Book)

Tôi nhớ bạn, người yêu ảnh

In: Sách

Nguyễn Hữu Hồng Minh

– 1. Nửa đêm ngày 26/7, điện thoại reo, tôi ngủ rất say. Từ phía bên kia, giọng anh Đỗ Huy Bắc hét lên: “Min ơi! Thằng Thái chết rồi! Chen Hong từ Hà Nội gọi lên báo! Không biết thực hư thế nào! Nhiều bạn hỏi thông tin xác minh! … “.—— Thái tử phi, đây là trò cười! Nó to và khỏe! Trẻ trung như vậy! Làm tròn đến bốn mươi bốn! Bạn có thể nói chuyện về nghệ thuật cả ngày, cười nói và tán gẫu về nghệ thuật. Nghệ thuật không bao giờ là nhàm chán. Anh ấy thích vẽ tranh lắm! –Tranh Lê Thái Sơn .—— Khi toàn tâm toàn ý rút lui khỏi công việc kinh doanh hóa chất của ngành truyện tranh, Sơn lang thang từ sáng sớm, tối mịt mới về nhà, không chịu được!

Thường thì thằng Thái sẽ rủ bạn đến quán cà phê cao cấp trên đường Ngô Thời, Ngõ Quận 3, đường Lê Ngô Cát gần sàn chứng khoán, một hai tác phẩm, vừa bàn luận về hình ảnh vừa nghe chứng khoán tăng giá. . Đúng giá thì bán đi, b mua giá sẽ cao hơn giá mua và số tiền bạn kiếm được thường giảm trong hình. Tôi lái xe quanh thị trấn đến ngân hàng để rút tiền. Sau đó, hai anh chàng xách túi lên xe đi chụp ảnh. Nguồn tranh của Sun Zhengyi cũng là một kho tàng ẩn chứa “Bí ẩn sâu sắc”.

Không biết Sun Zhengyi đã nghe tin ở đâu, mối quan hệ nào còn tồn tại trong các con hẻm Sài Gòn, tranh của họ và họa sĩ đã hết. biết rôi. Khi Sơn mua một căn nhà ở đường Phạm Ngọc Thạch (Phạm Ngọc Thạch), phòng tranh Thái Sơn ra đời, trụ sở nghệ thuật của Sơn rút về đây, có một số quán cà phê nhỏ gần đó. Ví dụ: Cô Ba Sài Gòn 69 tuổi ..

Đời tôi càng đi sâu, tai biến mạch máu não tôi rất đau nên không tranh luận khen ngợi như trước nữa. Thỉnh thoảng, anh gọi điện cho tôi, để anh thấy anh ngồi một mình mà buồn vì ảnh. Khi thị trường hỗn loạn biến động, anh bị “giết” trong trò chơi, không ai để ý đến trò bắn pháo! Cổ phiếu chết trước. Bức tranh theo sau từ từ. Tôi im lặng ngồi xuống. Chỉ để giảm bớt sự cô đơn của mình. Hai anh chàng này đang trong lúc ảnh gặp chuyện rắc rối, không biết bắt đầu từ đâu và nói thế nào! Tôi biết rằng Sơn chỉ có thể nói đủ để nói về vẻ đẹp của tranh, nhưng anh ấy cũng không thể chuyển sang các chủ đề khác.

Anh ấy có xe hơi riêng. ách. Sử dụng doanh số bán hàng để mua ảnh. “Tôi muốn mua ô tô! Bây giờ tôi cần tiền để mua ảnh! Không phải lúc nào bạn cũng có thể mua sơn của các họa sĩ và đồ nghề! Bạn vẫn có thể sử dụng ô tô! …”, anh cười nói.

Nhưng cuối cùng, tôi không thể thấy con trai tôi có thể chuộc cô ấy! Vì thị trường tranh Việt Nam như một bóng ma. Đó, chỉ mất nó! Đối với những mảnh đời đó, hầu hết mọi người phải đến đó vào ban đêm, làm tranh giả, sao chép tranh để bán … Tôi đã thấy Tôn Chính Nghĩa chiến đấu như Tangji trong cối xay gió. Lối sống giản dị của anh ấy được nhiều người yêu mến, nhưng nhiều người Ghét nó.

2. 2. Với những tác phẩm nghệ thuật tinh tế, Sơn không thể chịu đựng được sự lừa dối và bắt chước, dù có sao chép “tinh hoa” đến đâu, con trai ông nói rằng chuyến đi của nhiều nhà sưu tập vào đêm hôm đó đã khiến khu chợ phân tán này càng đông hơn. buồn. .– Con trai Thái Lan có dịp ra nước ngoài tham quan triển lãm nghệ thuật Singapore và tham gia Đấu giá quốc tế Sotheby’s của nhà sưu tập Christie’s… Mỗi lần trở lại, nó luôn thúc đẩy ước mơ của mình… Tôi thấy nó đẹp như ý muốn. . Trong vũng lầy thiếu sáng như chợ tranh Việt Nam, ngày nào tôi cũng gặp phải những “chợ trời”, “ma cô”, nhưng điều này không làm cho nó trở nên khô khan!

Tại Phòng tranh Sơn Thái Lan, các bức tranh của các nhà phê bình nghệ thuật nổi tiếng như Nora Taylor, Nguyễn Quân, Phan Cẩm Thượng, Nguyễn Hùng và Ruan Kwe. Nguyệt Cầm), tập hợp các sách, bài báo và tài liệu nghiên cứu về hội họa Đông Dương. Để hiểu thêm về tranh ở Sài Gòn trước 1975, tôi tìm tư liệu tại đây.

3. Nhiều người chỉ biết rằng Sơn sưu tầm tranh của các họa sĩ quốc gia. Không nhiều người biết rằng con trai anh rất thích tranh nước ngoài, đặc biệt là tranh của Afandi. Affandi (1907-1990), một trong những bậc thầy của nghệ thuật châu Á. Anh là một trong số ít nghệ sĩ có giá cát-xê cao ở Đông Nam Á. Anh từng học tại Trường Ấn tượng Indonesia. Theo tôi được biết, trong bộ sưu tập của Sơn có những bức tranh của họa sĩ này. Đây cũng là một bí mật mà con trai bà ít khi tiết lộ.

Giá dầu của Afandi đạt mức cao kỷ lục 500.000 đô la. Bức tranh Affandi này đại diện cho một bầy ngựa hoang hung dữTôi không có không khí. Người con trai cho biết anh mua nó từ một gia đình quý tộc hiện đại ở Sài Gòn. Chủ nhân của bức tranh này là một du học sinh ở Paris, Pháp những năm 1930. Khi đó, Afandi vẫn đang học hội họa ở châu Âu. Có thể tranh được vẽ theo thứ tự của tranh và người sưu tầm mang về nhà. Affandi lúc đó chưa được biết đến nhiều. Sau khi ông mất, di ảnh để lại, con cháu không ai chăm sóc và đã xuống cấp trầm trọng. Nó đã được bán và hết bản in cùng với nhiều bức tranh khác, nhưng Sơn vẫn đùa với tôi là “giá đồng nát”!

Việc tôi mua bức tranh của Affandi Sơn tôi vẫn giữ bí mật. Anh ta đặt dấu ngoặc kép xung quanh bức tranh. Liên hệ trực tuyến với Bảo tàng Nghệ sĩ Afandi ở Indonesia để xác minh và xác minh phiếu thưởng. Ban đầu, dựa trên những đường nét và hoa văn anh vẽ, thanh tra bảo tàng khẳng định có dấu hiệu cho thấy đó là tranh của một nghệ sĩ. Nhưng vì bức tranh để lâu và bị hư hỏng nặng, để có thể đưa ra lời khai tiếp theo, bức tranh phải được giám định trực tiếp tại Indonesia, cũng tốn rất nhiều tiền. Con trai tôi đã kể cho tôi nghe về trải nghiệm của chuyến đi này, nó yêu ngựa đến nỗi chỉ có người bạn thân nhất của nó mới có thể nhìn thấy nó.

Con trai tôi đột ngột qua đời, tôi không biết trong gia đình có ai tìm thấy thứ gì có giá trị trong bộ sưu tập của con trai mình hay không? Nếu bạn không thể giữ nó, hãy bán nó, điều đó thật đáng tiếc! …

4. Khi quán cà phê thứ Bảy của nhạc sĩ Dương Thụ ra đời, ở đó treo tranh của họa sĩ Dương Bích Liên. Sam (S camen) là một người đến đây, dưới con mắt của giới chuyên môn, anh ta phát hiện ngay đó là hàng giả. Trùm tranh giả! Con trai bà đã rất thất vọng. Dương Thụ nói đây là thế giới trí thức! Tại sao trí thức lại dựng tranh giả để lừa gạt người khác … Không có chỗ chơi? … “. Sau đó, S nevern không bao giờ quay lại quán cà phê thứ Bảy nữa! Tôi bán tín bán nghi. Tôi không biết tại sao anh ta lại có sức thuyết phục đến vậy. Anh ta quá mơ hồ và quá tự tin? Điều này nêu lên một ví dụ. Dùng vũ lực để nghi ngờ cũng có lý: “Tôi nói tranh giả vì tôi làm trong ngành này. Tôi biết rất rõ tranh của Dương Bích Liên là gì? Ai hiện đang ở trong bộ sưu tập? Các bức tranh của nghệ sĩ được hiển thị ở đây hoàn toàn có chữ ký của nghệ sĩ … Ngoài ra, hãy suy nghĩ về nó! Tranh của Dương Bích Liên hiện điên cuồng với giá cao … hàng chục nghìn USD! Khi vẽ bức tranh của một họa sĩ trong một quán nước, giống như loại mỡ này đang treo trước miệng một con mèo? … “… Tất nhiên rồi! Những người quan sát như Sơn sẽ biết ngay điều này! Đáng buồn thay, trên cà phê thứ Bảy, các học giả mỹ thuật như Nguyễn Quân, Trần Hậu Tuấn … trong và ngoài cuộc trình bày nhiều lớp. Bản thảo; coi các bức ảnh khác còn nguyên vẹn; không ảnh hưởng gì đến tôi; cá nhân tôi vẫn ủng hộ Sơn; hội cựu tri thức chỉ có thể là một trí thức thực thụ!

5. Con trai tôi thích làm việc với các nghệ sĩ Nhiều kỷ niệm. Khác với những người khác! “Nó nên được viết lại!” Anh ngập ngừng. Kể từ đó, Sun Zhengyi cũng chăm chỉ viết báo …- Le Tyson, cuộc triển lãm tranh mới nhất về các họa sĩ trung đoàn Thái Lan, đã có đóng góp rất lớn. Tuy nhiên, anh vẫn không nói với ai. Những ai biết họa sĩ Thái Tuấn đều biết ông sống gần nhà người em Thái Kỳ gần Quần Ngựa hay Bến Tắm Ngựa xưa như thế nào. Bây giờ là đường Lý Chính Thắng. Con trai tôi đã đưa tôi đến đó. Tôi sẽ luôn nhớ về người họa sĩ cao lớn và vụng về, vất vả một mình trong căn gác chật hẹp ở tầng hai. Tuy nhiên, không phải ai cũng biết rằng, ngôi nhà này thời xa xưa đã là một “nghệ thuật”. Những nơi Thanh Tâm Tuyền, Mai Thảo, Quang Dũng, Bùi Xuân Phái đã từng đến.

Sau khi Thái Tuấn về Việt Nam, hầu hết bạn bè của anh ấy đều bỏ đi. Năm đó ông 93 tuổi. Tâm nguyện cuối cùng của anh là vẽ lại phòng tranh với những ký ức của quê hương. Con trai của Taishan đã hỗ trợ anh ta bằng cách trả tất cả các chi phí để mua cho anh ta màu sắc, toán học và bàn chải. Khi khai mạc triển lãm tại Tự Do Gallery, Sơn đã nói với tôi: “Làm sao tôi có thể duy trì được tình yêu nghệ thuật lâu dài như chú Thái Tuấn? Ở tuổi của chú, chú có còn tình yêu này với chú không? Xem Thái Tuấn bị cuốn hút” Con vui quá …! “

6. Con buồn! Tự dưng bỏ bạn đi! Đừng vẽ nữa! Kết thúc trò chơi! khôn ngoang lời cuối cùng! Bốn mươi mùa xuân!

Hoàng Anh Tú: Mạng xã hội cho tôi nguồn cảm hứng và chất liệu

In: Sách

-Với thành công ở thể loại truyện ngắn và kịch bản phim, tại sao anh lại quyết định dấn thân vào lĩnh vực tiểu thuyết?

– Tôi luôn cảm thấy mình nợ độc giả vì có quá nhiều câu chuyện để kể. Thể loại lãng mạn là một trong những truyện hấp dẫn. Tôi đang viết một tiểu thuyết nhỏ tên là “Có một cuộc hôn nhân vừa chết”. Cuốn sách về tình yêu là “Máu và Lửa”, và hôn nhân đang “chết yểu” trong giới trẻ. Thực tế, một số cặp đôi yêu nhau mặn nồng, cưới nhau về nhưng “chết lâm sàng”.

Tôi hy vọng cuốn sách này có thể chạm đến trái tim của những bạn trẻ đã kết hôn nhiều năm, những người chuẩn bị kết hôn. Và một số lượng lớn các bạn trẻ mới lập gia đình. Cuốn sách này đã cho chúng ta một cái nhìn khác về hôn nhân, suy nghĩ về sự ổn định của hôn nhân, và giúp độc giả “chữa cháy” cho ngôi nhà của mình!

Tác giả Hoàng Anh Tú .

-Khi dần bước qua tuổi trung niên, điều gì có thể giúp bạn hiểu rằng người trẻ tự lập trên trang viết?

– Có lẽ vì tôi làm việc trong một trường học sinh. Gắn bó với nghề này, những năm tháng cuộc đời tôi luôn được gặp gỡ, lắng nghe, quan sát và đồng cảm với những câu chuyện của các bạn trẻ. Công việc của tôi là kết hợp chúng bằng ngôn ngữ hiện có của tôi. Có lẽ do tôi may mắn hơn nhiều so với các bạn cùng trang lứa, lại còn được trưởng thành trong môi trường trẻ thơ như vậy.

– Bất cứ khi nào tác phẩm của anh ấy ra mắt, anh ấy đều thu hút giới trẻ. Nhưng dường như anh vẫn chưa dồn hết tâm sức để viết và biên tập. tại sao?

– Vâng, đây là một câu hỏi mà tôi hoàn toàn không thể trả lời một mình. Một phần lý do là tôi đã mất một thời gian dài làm biên tập viên báo chí. Nhưng quan trọng nhất, tôi thực sự quan tâm đến việc đào tạo một thế hệ tác giả văn học trẻ mới. Đây là lý do tôi tham gia xuất bản những cuốn sách tuyển chọn bút ký mới, chẳng hạn như 10 cuốn “Yêu sách” hay bộ trước đó: “Kỷ nguyên mới” do tạp chí của tôi xuất bản.

Sau khi chúng ổn định, tôi chỉ có thể chăm sóc những gì thuộc về mình.

Bìa cuốn “Hôm nay cho đến hôm qua” .—— Tập tin gần đây của bạn: “Đã hoàn thành hôm nay, cho đến hôm qua” Theo như mối quan tâm của bạn, mối quan tâm của bạn cũng thể hiện điều này. Ý tưởng của bạn để viết cuốn sách này là gì?

– Chuyên mục “đáp-lời” tuổi 11 là “tình yêu của mẹ”, có lẽ tâm hồn em còn “trẻ” như vậy mới đúng. Ngoài việc cung cấp cho tôi những thông tin về suy nghĩ, tâm lý của giới trẻ, mỗi câu hỏi của độc giả gửi về cũng giúp tôi viết nên những câu chuyện ngắn đầy tâm tư của họ. Trong cuốn sách cuối cùng của tôi, 2/3 câu chuyện đến từ sự tự tin của độc giả.

– Văn học có ý nghĩa gì trong cuộc sống của bạn? –Tôi thích viết và kể chuyện. Nhưng viết lách không hẳn là đam mê lớn nhất của tôi. Niềm đam mê thực sự của tôi là sống một cuộc sống trọn vẹn mỗi ngày cho dù tôi làm gì. Hãy sống một cuộc sống trọn vẹn, có nhiều câu chuyện hơn để kể mỗi ngày. Tôi luôn muốn khuyến khích độc giả tham gia và tương tác với những câu chuyện của tôi. Tôi cũng thích những khía cạnh tích cực và luôn yêu cầu bản thân kiểm tra những suy nghĩ tiêu cực. Tôi vẫn mong bạn đọc tôi vui vẻ, tâm sự và sống chậm lại. Từ từ vào sâu bên trong .—— Bận rộn, nhưng tại sao bạn vẫn dành thời gian cho các trang fan hâm mộ trên mạng xã hội?

– Fan page của mình thu hút được sự quan tâm của rất nhiều bạn trẻ, chủ yếu là do mình đã chia sẻ. Tất nhiên, có rất nhiều người thích đọc truyện của tôi, nhưng tôi có thể tự hào nói rằng tất cả mọi người trên fan page của tôi đều rất thân thiết và biết tôi ngoài phạm vi công việc của tôi. Mạng xã hội quả thực đã cung cấp cho tôi nhiều cảm hứng và tư liệu hơn cho những truyện ngắn mới.

Haruki Murakami yêu thích dịch thuật, ở tuổi 71

In: Sách

Theo đài truyền hình Mặt Trời, ngày 8/10, tại tỉnh Hyogo – nơi ở của các nhà văn trung học, công chúng đã tập trung tại một nhà hàng để xem trực tuyến giải Nobel. Khi Haruki Murakami “lỡ hẹn” một lần nữa và giành được giải thưởng, ai đó đã rơi nước mắt. Mặc dù vậy, Nobel văn học dường như không phải là mối quan tâm lớn nhất của tác giả. Anh cho biết anh tập trung vào việc dịch sách và dẫn chương trình radio. Trong bản dịch, anh đã dịch “Trái tim là thợ săn cô đơn” vừa được phát hành tại Nhật Bản. Những người hâm mộ Haruki Murakami xem lễ trao giải Nobel Văn học vào ngày 8 tháng 10 tại tỉnh Hyogo, Nhật Bản. . Video: Sun TV .

Đầu tháng 10, Murakami nói về quá trình dịch cuốn sách trong thời kỳ Nhật Bản. Ở tuổi 70, ông vui vẻ làm công việc dịch thuật cho biết: “Niềm hạnh phúc lớn nhất của tôi là có thể dịch những tác phẩm mình thích”. Rừng Nauy (Norwegian Wood) tâm huyết với bản dịch của tác giả và háo hức chờ đợi sự hưởng ứng của giới trẻ.

Khác với cuốn sách do anh dịch (môi trường thành thị), “Trái tim là thợ săn cô đơn” lấy bối cảnh tại một thị trấn nhỏ, mang màu sắc hiện thực và tôn giáo. Tác phẩm xoay quanh 6 số phận, trong đó có bác sĩ da đen bị câm điếc Copeland bị tẩy chay do chênh lệch kiến ​​thức, hay cư dân mới Jake Blount – luôn cảm thấy lạc lõng. Anh nói: “Câu chuyện kết thúc không có lối thoát, nhưng đầy dư vị, và sự rực rỡ khiến tôi ấm lòng.” Người viết rất ấn tượng với cách McCullers lột tả tâm hồn nhân vật. Mỗi người trong tác phẩm đều có nỗi đau riêng, họ cùng nhau xoa dịu phần nào nỗi cô đơn.

Takashi Murakami ca ngợi McCullers (1917-1967) là một thiên tài với đôi mắt tinh tường. Cuốn sách này được xuất bản năm 23 tuổi. Anh thích cách cô định nghĩa câu chuyện như một thế giới thu nhỏ chứa nhiều nhân vật và nhân vật khác nhau. “The Mind is a Lonely Hunter” được xuất bản vào năm 1940 và được viết bằng một ngôn ngữ cổ, rất khó dịch hoàn toàn sang các ngôn ngữ khác. Vì vậy, Murakami đã cố gắng sử dụng các cách diễn đạt khác nhau để có được hiệu quả dịch thuật tốt nhất.

Phiên bản tiếng Nhật của “Heart is a Lonely Hunter” được phát hành vào tháng 8. Carson McCullers đã xuất bản các tác phẩm trong năm nay. Năm 1940. Tên của dịch giả Haruki Murakami được khắc trên trang bìa. Ảnh: The Japan Times-Murakami nói rằng ông cam kết dịch vì độc giả Nhật Bản không quan tâm đến tác phẩm kinh điển thế giới. Anh ấy là dịch giả của “The Catcher in the Rye” do JD Salinger viết, “Lời tạm biệt dài của Raymond Chandler” và Truman Capote ở Tifa “Bữa sáng” của Ni. Ông ca ngợi nhà văn người Mỹ William Faulkner đã chú ý đến chi tiết và góc nhìn độc đáo. Ông nhắc F. Scott Fitzgerald, cha đẻ của “The Great Gatsby”, rằng ông được truyền cảm hứng để làm việc với những ngôn từ giàu cảm xúc, phản ánh vẻ đẹp của thời đại. Theo báo cáo của Openculture, Murakami đã dịch “The Great Gatsby” ở tuổi 60 khi ông nghĩ rằng mình đủ kỹ năng để truyền đạt ý nghĩa tương đối của bản gốc. Anh cẩn thận xem xét từng chữ, từng hình ảnh thông thường và tự hỏi mình sẽ viết như thế nào nếu đó là Fitzgerald. Nhà văn nói: “Tôi đã hiểu câu chuyện bằng cách đọc, và trong bản dịch, tôi đã đánh thức sự bí ẩn của ngôn từ.” Ông so sánh văn học Nga, Mỹ và Nhật Bản sơ khai. Sau đó, anh học cách người phiên dịch vận dụng ngôn ngữ để chuyển tải các câu một cách chính xác và trôi chảy. Tác giả đã viết bảy trang của cuốn sách đầu tiên bằng tiếng Anh và sau đó dịch nó sang tiếng mẹ đẻ của mình, tránh những từ không cần thiết trong cách viết truyền thống của Nhật Bản. Trên trang web của TLS, tác giả tiết lộ rằng trong quá trình dịch thuật, anh đã trải qua một quá trình thoải mái “ngâm mình trong suối nước nóng ngày mưa”. -Haruki Murakami sinh năm 1949. Anh ấy luôn đưa vợ đi đọc bản. Đối với bản nháp đầu tiên, cô nhận xét về 200 ghi chú. Tác giả từng nói trên Newyoker rằng: “Tôi đang cố gắng viết ra sao để ít phải nhận lời khuyên nhất từ ​​vợ mình.” Ảnh: Elena Seibert

Haruki Murakami là một trong những nhà văn nổi tiếng nhất của văn học đương đại Nhật Bản. Các tác phẩm tiêu biểu của anh như: “Phía nam biên giới”, “Phía Tây mặt trời” (1992), “Người tình Sputnik” (1999), “Duyên hải Kafka” (2002), “Quý 1 năm 2009” . Sau khi được biết đến với tác phẩm Rừng Nauy ở tuổi 38, tác phẩm của ông được ví von là “văn hóa nhạc pop”, tạo nên “cơn sốt” ở Nhật Bản và trên thế giới. Ông đã giành được Giải thưởng Nhà văn Jerusalem-2007 về Các vấn đề Tự do, Hòa bình và Xã hội. Tác phẩm mới nhất của anh là “Killing Commendatore” (Killing Commendatore) được xuất bản vào năm 2017. Vào tháng 5, anh hiện đang xuất bản một bài viết trên “Stay Home Special” để khuyến khích người nghe vượt qua khó khăndịch. Nó cũng có một chương trình phát thanh Murakami thường xuyên, đã hoạt động được hai năm. Tác giả không thích xuất hiện trước đám đông mà điều hành đài vì muốn giữ liên lạc với khán giả và chia sẻ sở thích âm nhạc của mình.

Quỳnh Quyên (theo Japan time)

Tập thơ “Tiwanntu” được sao chép ở đâu?

In: Sách

Tôi biết anh Hoàng Quang Thuận, hay đã gần 20 năm, tôi hay đến chùa dâng hương lễ Phật. Thật trùng hợp là chúng tôi cùng tuổi Quý Tỵ và Giáp Ngọ. Thời gian đó, hai bên gia đình thường xuyên gặp nhau. Lâu lắm rồi, do công việc nên chúng tôi chưa bao giờ gặp lại nhau. Nhưng tôi vẫn nhớ về anh, như một người bạn tri kỷ.

Khi ông viết xong và in 63 bài thơ trong “Tiwanntu”, ông có cho tôi biết xuất xứ của bài thơ này không? Tôi cũng tin điều này, vì tôi là người tin vào tâm linh, là niềm tin tự nhiên trong máu thịt của mình. Trên cơ sở niềm tin này, tôi tự do quảng bá tập thơ “Thi Vân Yên Tử” với sự ra đời đặc biệt của một người bạn. Nhưng hầu như ai nhận được thông tin từ tôi đều mỉm cười không nói gì.

Tập thơ “Thi Vân Yên Tử” viết bằng tiếng Anh và tiếng Pháp.

Tình cờ khi đi Yên Tử, tôi vào nhà sách của ban giám hiệu và thấy cuốn “Chùa Diên Tử”, tức là “Lịch sử-Sự tích và di tích” của Trần Trường, chủ tịch hội đồng quản trị Yên Tử ( Từ năm 1992 đến năm 2003), tôi đã đọc về mong muốn của mình đối với tâm linh và sự sùng bái đức tin vĩnh cửu. Ông là một anh hùng dân tộc, hiển linh của Phật Hoàng Nam Sơn, vị Phật đầu tiên của Thiền Lâm Zhengen.

Sau khi đọc cuốn sách này, tự nhiên tôi nghĩ đến 63 bài thơ Thiền của ông Huang Guangshun. Người ta thấy rằng hầu hết các bài thơ của ông Sử An đều dựa trên cuốn sách này, thậm chí ông còn bao gồm nhiều bài thơ và bài thơ. Chép lại chính xác cụm từ của tác giả Trần Trường.

Tôi bàng hoàng nhớ lại lời anh Thuận nói về nguồn gốc 63 bài thơ anh viết trong ba đêm Trạng “vào cõi”, như thể “ai” từ cõi xanh non cao vời vợi giục giã. Trả cho tôi một lá thư. Tuy nhiên, vì là bạn nên tôi không có tâm giao với anh ấy, kẻo anh ấy tự ái và giận tôi. Ngoài ra, tôi nghĩ đây là một loại hạnh phúc cá nhân có thể chia sẻ cho bạn bè và không ảnh hưởng đến hiện trạng. Rồi năm tháng trôi qua, do công việc nên tôi không bao giờ để ý nữa.

Cách đây vài ngày, tôi được biết Tạp chí Nhà văn (Hội Nhà văn Việt Nam) đang tổ chức buổi tọa đàm “Hoàng Quang Thuận với Yên Tử” thu hút rất nhiều người quan tâm tham gia.

Có nhiều ý kiến ​​khen, chê khác nhau xung quanh hiện tượng này. Như chúng ta đã biết, ông Huang Guangshun khiêm tốn cho biết: Ông không phải là tác giả của hai bài thơ mà là do “tiền nhân mượn bút viết bài thơ”. Theo ông Thuận, tôi hiểu tập thơ Thi Vân Yên Tử (gồm 63 bài) không phải của ông, mà là của các “bậc tiền bối”. Tôi không chắc “tiền thân” mà ông ta nói đến có phải là Phật Hoàng Trần Nam Thông không? Tôi cũng biết rằng người ta đã giúp anh ta xin những bài thơ “nhập khẩu” của mình để tham dự giải Nobel Văn học! Điều này lại làm tôi sợ hãi, vì tôi nghĩ ngưỡng bình thường đã vượt quá ngưỡng bình thường.

Tôi đã thiền định những ngày này để tìm ra cách cư xử. Hợp lý, hợp lý. Có hai suy nghĩ băn khoăn trong đầu tôi: Thứ nhất, về cuộc sống thực, nếu bạn giữ im lặng, bạn sẽ duy trì tình bạn của mình với Huang Guangshun. Thứ hai, tôi sợ rằng nếu phân tích sự thật sau đây, Huang Guangshun sẽ áp dụng hành vi mà lẽ ra anh ấy phải chấp nhận theo luật nhân quả của nhà Phật. Thư viện gia đình đã tìm thấy cuốn sách đầu tiên về chùa Yantu, “Lịch sử-Huyền thoại về các địa điểm lịch sử và di tích lịch sử”, bởi vì trước đó Huang Guangshun đã viết 63 bài thơ gọi là Zen. Rất tiếc cuốn sách đã bị thất lạc, chỉ có ấn bản thứ 4 do Nhà xuất bản Văn hóa Thông tin ấn hành, quý II / 2005. Tôi phải sử dụng cuốn sách này.

Cuốn sách của True Tron bao gồm lời nói đầu và ba chương. Chương 1: Con đường thành Phật. Chương 2: Khung trời; Chương 3: Nhà vua đổi Phật. Toàn bộ cuốn sách gồm 21 bài giới thiệu mô tả các sự kiện lịch sử, di tích, danh lam thắng cảnh, đền chùa thuộc hệ thống Danh Sơn Yên Tử giúp khách hành hương hiểu rõ về nơi hành lễ. Đức Phật Với ​​tấm lòng chân thành, tôi quyết định viết bài này, hy vọng có thể giúp làm sáng tỏ sự thật về tập thơ “nhập ngoại” của bạn. Nếu anh Thuận đọc mà buồn hay giận thì em xin lỗi. Nhưng dù có chuyện gì xảy ra thì tôi cũng mong các bạn đọc và nghĩ rằng các bạn cảm nhận được động lực và mục đích của bài viết của tôi, tôi chỉ mong các bạn hiểu được điều này. Tôi đang sử dụng phương pháp so sánh để chứng minh ý tưởng của mình:Bài thơ của ông Hoàng Quang Thuận xuất phát từ tác phẩm nói trên của tác giả Trần Trường, không phải từ bài thơ “Nhập đồng”. Tôi chỉ chọn một vài bài thơ trong sách để so sánh và giới thiệu với bạn đọc. Nếu ai quan tâm có thể tra cứu sách này để so sánh mức độ đầy đủ của các bài khác. Sự so sánh của tôi như sau: Trong cuốn Thi Vân Yên Tử do Hội Nhà văn xuất bản tháng 3 năm 1998, tôi liệt kê các đoạn trong sách của tác giả Trần Trường, rồi liệt kê các đoạn thơ của Hoàng Quang Thuận. Để độc giả xem xét.

1. Sách Trần Trường (gọi tắt là sách) trang 20-21 chép: “Hồ Yên Trung nằm sau núi, hồ rộng hàng nghìn héc-ta, nằm giữa bốn bề là núi Xanh, nước từ suối chảy ra. Ra Đôi gò sóng bồng bềnh giữa hồ Cù lao rợp bóng thông… Đôi khi, mấy con cá mất bình tĩnh, ngoi lên cao rồi rơi xuống, tạo thành những đợt sóng lan ra xa, xa. Tan biến. Khe núi, nơi bầy ong, đàn vịt trời nô đùa vỗ cánh … Trong đêm trăng, lòng hồ đầy ánh trăng Cả bốn bề lặng im, chỉ nghe tiếng gù trên núi Anh Yan đang ngủ. Nàng công chúa nay đã tỉnh … Tạo hóa đã khéo léo bày ra một tuyệt tác từ không trung Thu bởi mây trời và hương vị của con người. Nàng vô tư. “

Trong bài thơ” Tuyển tập thơ He Yanan ” Trong (trang 15), ông Tuấn viết: “Sau khi Diên An tuyển tập vượt núi Mây giăng khắp nơi, sóng biển động. Cả rừng thông xao động lòng hồ.

Tạo nên vẻ đẹp của thiên nhiên, mây trời dày đặc. Gái đi loanh quanh, gái an nhàn, ngắm sao trên đầu gối Heyan’s. ”

– Trong bài“ Yểu yên tử ”(trang 17), anh Thuận viết:

“ Màu vàng Cát lững lờ trôi Cá lớn bất lực nhảy lên Màu xanh lặng lẽ vỗ cánh ôm lại cảnh núi Dao -môi nước thắm thiết tình anh Mặt hồ đầy đêm trăng sáng Nhớ lại điều đó Năm. “

2. Trang 24, sách chép:”

“Ba tên cướp nhảy xuống hẻm núi chặn đường, vua Trần bèn sai Bảo Sai mấy lạng bạc, trong đó có cỗ chay. Đo lượng đường. Bấy giờ, ông ngồi trên lưng ngựa giảng đạo, bừng tỉnh từ tâm và quét sạch tam độc trong lòng họ …

Cả ba cung nhân đều nhượng bộ và hứa “sẽ trở lại lương thiện làm ăn. “Kể từ ngày đó, họ rút lui khỏi nghề thủ công búa, chăm chỉ làm nông nghiệp, chuyên cần cho các đình chùa và trở thành tín đồ của Trúc Lâm. Từ đó, nạn trộm cắp bị loại bỏ. Đường trong hẻm núi dốc và gập ghềnh, mọi người có thể đi qua một cách bình yên. “- Trong bài này tên cướp chặn đường (trang 19), anh Thuận viết:

” Ba tên cướp nhảy lên chặn đường. Cam kết trả ơn đánh người con trai Lin làm việc tốt của nhà thờ đã ngăn chặn thảm họa này kể từ đó, còn Bình, người đã vấp ngã người qua đường, không còn sức lực gì cả. –3. Ở trang 29, sách viết: “Trưa hè oi bức. Suối mùa mưa reo tiếng chim rừng hót. Gió thơm dìu dịu tỏa hương rừng rực rỡ. Vua Trần đóng khố, đắm mình trong xanh. Con lạch ở biển mang theo bụi lộ ra sông biển, từ đó con lạch có tên: “Tắm Suối Vua”. Tắm ”(trang 20), ông Thuận viết: — – “Mùa hè oi bức, tiếng suối reo. Cổ áo. Hoa rừng theo gió thổi Cá thổi vi vu nước trong”

4. 34, sách chép: “Bên kia cầu ba quạt. Cửa đình, mang dáng vẻ cổ kính, có chạm nổi mấy chữ chữ thảo: “Bà bảo hiệu Linh Nhâm Tự”… Chùa đầy hoa quả, trứng xấu ngấm vàng, quả hồng đỏ như số. Hàng trăm chiếc đèn lồng treo lơ lửng Cây mận tím nở đầu cành …. Gần đây, nhiều học giả cho rằng Linh Nham là tên của một vị thiền sư, người được Tổ Trúc Lâm chỉ định xây dựng ngôi chùa này. Trong nhiều năm, tên của vị trụ trì Thiền tông mang tên chùa … “Trong bài viết về chùa Kamtouk (trang 26), ông Thun Wori giải thích:

” Tam tòa Linh Nham Tự Làm quan phải gán tên cho thầy Cành và trứng trên quả nở ra mây trắng – Linh Nham từ chốn bồng lai tiên cảnh kể nơi trang 40 sách: “Xưa Nam Mẫu (Nam Mẫu) Những cánh đồng ngập trắng xóa. Nếu bạn muốn đến Yantu, bạn phải trôi dạt từ Panhai Slope. Hay tin vua Trần đã vào cung làm đẹp Yên Tử. Gia đình quay lại và gặp vua trên sườn đồi này.Vài ngày sau, nước trong hồ Nanmao đã rút hết. Lòng hồ trống và khá bằng phẳng. Đất dưới đáy hồ màu mỡ. Dân làng đến bắt tôm cá, xới đất hoang hóa thành vườn. Cánh đồng Nam Mẫu ra đời. Trong bài viết về Làng Cung Nữ (trang 28), ông Thuận viết:

“Ở Làng Mụ ở Làng Nương trên đường Nam Mẫu, xưa có nước trắng lòng sông, tiếc là ở Hồ Trần không có trung tâm cung nữ nào. Về kinh-vua lập bàn thờ cầu Phật, nước trong hồ mất đất dài, đáy hồ màu mỡ-cá tôm Langmu, Nương sinh năm ”.

6.th. Sách 53 trang viết “Tôm cá khô nhảy xuống nước Trăm hoa nở bên suối… Suối mới hay chín suối chung một dòng .. Con suối này chia đôi đường cao tốc Hà Kiều-Nam Mẫu thành Chín đoạn. “

Bài 9 Ở chung một dòng suối (trang 36), thầy Thuấn viết:” Trăm hoa đua nở bên bờ suối say tôm rơi xuống nước Có mới cùng suối. Hay chín con sông nhỏ. Con đường đến Nanmao đã bị cắt đứt. “7. Ở trang 79-80-82, sách ghi:” Đến lăng Quy Đức. Ngôi mộ có bốn bức tường vuông bao quanh tháp cũ … ngôi mộ Mái đình đắp bằng những con nghê chảy ra hai bên là hình cong của mái chùa, bên ngoài hòn non bộ đắp nổi hoa văn hình núi sóng nước, những đường nét cách điệu uốn cong rất tinh xảo… Đáy tháp được ghép từ hàng chục mảnh. Được cấu tạo bằng đá xanh … Tầng 1 dẫn về phương nam rộng lớn, bên trong có hàng nghìn pho tượng Trần Nantong tôn thờ hàng nghìn người, ngồi thiền trên tòa sen, nét mặt bình dị, tình cảm Cây thông cao lớn, trí tuệ … Có khi đôi rắn đen xuất hiện bên cạnh tượng tổ sư trong tháp, thấy bóng người, rắn ẩn hiện … Cây đa 400 tuổi và con rồng vạm vỡ sừng sững bên Quy tước (Quý công tước). Đức) Sau bức tường mộ, lá treo đầy sân, hoa ngát hương hoa. Cánh hoa trong sân nhà tổ đã dát vàng. ”

Trong bài“ Lăng Bác ”(trang 43) Ông Tuấn viết: “Lăng có hình vuông, có bốn mặt xây thành, tháp tọa lạc trên một phiến đá xanh – tầng một mở ra phía Nam sau khi vua Trần mất ở vương quốc Nerv. Cổng, bên tay phải là tượng hai bàn tay bên tượng lăng Ngọa Vân am .

Hai cây cổ thụ hình rồng nở trên vách, đất sét trong vườn mộ Tổ, ngày xưa ba cây ngón này được trồng. Có chăng, trăng treo trên cành tung Vầng trăng rắc vàng trên cánh hoa tinh tú còn vương vãi sương đêm. Trăng đính trên đỉnh tháp Từng bước trăng trôi, cảnh vật nơi đây sáng ngời. ”- Bài Trang Yantu (tr. 46), ông Thuấn viết: “Trăng treo trên cành cây tung rắc vàng trên cánh hoa nhung Từng bước trăng trôi trong núi rừng sáng ngời. Sự hư ảo, ánh trăng buông trên bầu trời đêm ………… 9. trang 98, sách chép: “Trong hang đá cúc áo, từng giọt, nhỏ hơn bát con suốt đêm. Nhà sư gọi đó là sữa mẹ. Điều kỳ lạ là: khi cốc nước đầy, không còn giọt nước nào trên nút. Nền phòng thờ sạch sẽ, khô ráo, không bị tràn nước thừa. “

Trong bài” Cây vú sữa “(trang 52), ông Tuấn viết:

” Sữa của Thánh Mẫu Núm vú Núi đá chảy từng giọt, còn bát đựng đầy nước chỉ là một Bát nhỏ. Sách viết ở trang 103: “Bồng Đồng thấp thoáng trước cửa. Hôm nay thỉnh thoảng xuất hiện rồng xanh của ‘hắn’ … thỉnh thoảng ‘hắn’ bò xuống nằm … một con rắn lớn chui ra từ xà ngang, Ông ngã trên bàn thờ, ẩn mình giữa các tượng Phật, nhìn quanh “Có khi rắn to nằm trên bàn nằm trên nóc nhà nhìn núi nọ, nấp tượng Phật. “

Sách trang 108 chép:” Rặng tre rừng rậm cả buổi sáng. Tre nối nhau mọc dưới tán lá rừng cây cổ thụ. thiền. Trước đây, khi chưa có chùa, các nhà sư tu hành trong cỏ cây xen lẫn chim muông, hoang vu. “

— Trong bài Am xưa (trang 58), M. Thuận viết:” Lách xuyên đất đá, tre amCum mọc trên đá vàng. Lá tre ngàn hoa nở, gió thổi bay tan đi tiếng đàn. Sách ở trang 110 chép: “Thác vàng còn lớn hơn nữa. Vách đá dựng đứng, nước chảy từ đỉnh dốc trắng xóa như dải băng khổng lồ. Nước từ trên trời rơi xuống, cây cối rậm rạp. Đứng bên thác. Dưới chân nhìn lên chỉ thấy góc trời trên tháp, nhà văn Vũ Khải đặt tên thác là Thiên Thủy (thiên thể), thác vàng làm cho nước không cạn. ”Trong bài Thác Vàng (trang 54), Anh Thuận viết:

“Nước từ trên trời rơi xuống. Cây cối đang khép mìnhCông trình do tổ ấm của Thiên Thủ Thủy tổ trên trời không biết nắng hè ở đâu. “13. Trong sách” trang 111 có ghi “Rừng ở đây nguyên sơ và đẹp lắm. Cây cổ thụ có tán lớn. Rừng cổ thụ tối tăm. Mặt trời không buông xuống mặt đất … dây leo quấn lấy nhau, Từ cây này sang cây khác ép chặt vào nhau Thế giới chim muông, hoa lá dần hiện ra Cành khô giẫm dưới chân Hương thơm cây lá mục nát Trên đường từng Trên đoạn đường nhìn thấy một cây cổ thụ, như thể một ông già đang đánh dấu con đường. ” “

Ông Shun đã viết trong bài” Một con đường trong rừng “(trang 22):” Nó vươn cao và trải dài một tán rộng. Những sợi dây leo bám chặt vào cành lá, những đốm hoa rơi xuống từ dây leo. Rừng bao quanh bởi mùi của bầu trời.

Những cây khô héo rải rác dưới chân, nhiều bông hoa liêu xiêu lên ngôi thương cảm trên con đường xơ xác của một thế kỷ tuyết tùng. -14 trang 126, sách chép: “Sở dĩ có tên là chùa Vân Tiêu vì nằm ở sườn Tây của dãy Yên Tử, núi như một tòa lâu đài chắn gió biển, hơi nước vào đây ngưng tụ mây đen bao phủ. Gió chặn từ phía nam thoát ra từ sườn tây, mây đen trôi đến sườn núi Yantu rồi tan ngay, vì vậy dù ở gần đỉnh núi nhưng chùa Fan Tie cũng hiếm khi bị mây đen che phủ, không giống như tháp Baoyun ở cùng độ cao, Bảo Tháp mây đã bay tứ tung, chùa có tên là Vân Tiêu … Trước chùa là vườn chín tầng, giống như chúa Ngọc … Toàn bộ tháp là một tảng đá lớn phía sau khối … “.

Trong bài viết của Fan Tieta (trang 50), ông Tuấn viết:

” Fan Tie quay về dãy núi Xiyantu được định sẵn thành đường, nó trôi Trên đất Yên lãng đãng trong sương-mây hướng Vân Tiều tan, mây tan Có ngôi chùa bảy tầng giữa ngàn núi, trên đó tôi được chôn trên con rùa đá. Sách ở tiên Trang 135 có ghi: “Đỉnh núi cách tượng An Kỳ Sinh 721 mét, lúc đầu đường đi trên núi rất bằng phẳng, xuyên qua ván chắn rừng, ván giữ rừng cây cảnh tự nhiên, chỉ lớn hơn đầu người và rễ cây kém phát triển. Cong và mốc meo, được trang trí bằng hoa trà, quả trứng, hoa ngân hạnh … Hàng nghìn bông hồng tím … Chếch bên phải, có vài mảng rừng vẹt. Lạ lùng: Con vẹt bên sông nằm trên đỉnh núi (!) Con ốc, con còng… Ẩn mình trên đá suốt cả mùa đông, chỉ đợi mùa xuân xuất hiện, biến nơi đây thành vương quốc riêng xa xứ bên bờ sông.

Từ gốc cây mọc ra một bãi đá, trên sườn núi có những tảng đá to, đá nhỏ, đá lớn nhỏ, hình thù đa dạng, giống như đàn cá sấu nằm phơi nắng, xen lẫn với đàn cá voi, tiếng vang, nổi … trong Dưới chân chùa Đông có một bàn cờ đá rải rác bằng những phiến đá lớn, sâu phía sau là sóng nước, trong đá vẫn còn sót lại vỏ sò, hóa thạch. Ngày xưa, Yanshan Peak đã từng là một bãi biển. Trong thời kỳ kiến ​​tạo lớp vỏ cách đây hàng triệu năm, cái ao lại trở thành đỉnh núi. Hơn nữa, đỉnh núi Yanshan đã trở thành một bảo tàng thiên nhiên, nơi ghi lại những dấu vết của những thay đổi trong thời kỳ hồng hoang. “

Trong bài trên núi thiêng (trang 70), ông Thuấn viết:” Đỉnh Yanshan trang trí bằng trà mi phù hợp với mọi con vẹt non oc, cổ tay, con nào nằm đá tránh vua. Thế giới khinh khí cầu ở giữa không trung

có thể ngày xưa Yen’s son là màu vàng của biển. Làm thế nào để biến một con sông thành một ngọn núi, Dingyan bây giờ là một bảo tàng. “

16. Trang 143-144, cuốn sách viết:” Trên núi Yantu, vào một ngày nắng đẹp, chúng ta có thể nhìn thấy chân trời xa: những ngọn núi nhấp nhô , Ngồi xổm dưới chân tôi. Thị xã Uông Bí, mỏ than Vàng Danh, Tràng Lương Đông Triều, Hà Bắc tựa sơn thủy. Nhìn xa, Vịnh Hạ Long xanh ngắt. Mặt trời trên vịnh lấp lánh nắng. Sông Bạch Đằng in bóng núi Tràng Kênh. Gió thổi giữa những tảng đá và tạo ra nhiều bản nhạc sâu lắng. Trong cảnh đẹp ngoạn mục của đất trời mà du khách không thể diễn tả được. Một tâm hồn mềm mại và bình yên. Xóa tan nỗi đau trần gian. Cái loại cảm giác kỳ diệu này, chỉ khi đi chùa Đông mới nói: “.—— Trong bài” Trời và đất yên “(trang 71), ông Thun viết:

– — “Ngày nắng vàng núi Yến, mặt trời tựa núi đồi, sóng xa muôn trùng sông Bạch Đằng- trời đất hùng vĩ phấp phới trên bàn thờ trở về trong gió …- Ta từ sự so sánh trên Một số bài hát và nhiều bài thơ khácBăn khoăn với bài trong sách của Trần Trường. Trong số 63 bài báo tôi đã kiểm tra, một số ít không liên quan gì đến cuốn sách này. Cụ thể, bài viết: Tình cảm bất diệt, các cô chú đến thăm Yan Tu, Fan Du Yan Tu, trú tại Yan Ta, Jinba, một niềm tiếc thương, với thầy, đều được ông Ruan xúc động. — Từ sự so sánh trên, tôi có thể suy ra: Tập thơ của Hoàng Quang Thuận Thi Vân Yên Tử không phải là thơ “nhập”, cũng không phải “thơ thiền”, mà là xuất phát từ sách của tác giả Trần Trường. Vì những bài thơ này chỉ tả cảnh qua con mắt của người phàm. Nếu thơ “vô tổ chức” thì tiếng nói của “người nhập” sẽ khác, sâu lắng, huyền bí và xúc động.

So sánh trên cho thấy từ các tác phẩm của Tròn Tròn, có thể thấy M. Thuận đã có cảm xúc và sử dụng tài thơ của mình. Viết lại thơ. Có lẽ trong ba đêm, nguồn cảm xúc về cảnh thực, tình yêu của Tam Tổ Trúc Lâm và Danh Sơn Yên Tử, có được thông tin từ sách của Trần Trường, và ông đã viết thành 63 bài. Bài thơ này ghi lại cảm xúc của anh.

Tôi chắc rằng anh chưa bao giờ nghĩ đến việc quảng bá những bài thơ này theo nghĩa “nhập môn” hay “thơ thiền”. Sau này được nhiều người khen ngợi, anh mê ý tưởng này và tiêm vào nó những yếu tố tâm linh, huyền bí, về sau nó mạnh mẽ như chúng ta thấy được sự tiến bộ của Thi. Vân Yên Tử (Vân Yên Tử) bắt đầu từ … Cuối cùng, tôi xin khẳng định một điều: khi tôi viết bài này hoàn toàn là xuất phát từ những suy nghĩ trong sáng của Phật tử Thiện Hoa, với mong muốn anh Thuận đọc được và suy nghĩ của chị. Đã đạt được, hãy để Thị Vân Yên Tử có giá trị thực. Tôi nghĩ thế này: hãy giúp bạn, vì tôi vẫn là-bạn-là-bạn-của-bạn!

Thành phố Hồ Chí Minh, lúc 2 giờ sáng ngày 12 tháng 8

Nguyễn Minh Tâm

Đường xưa (chùm thơ)

In: Sách

Bùi Quang Khải

Đường Cũ

Đường cũ, bóng tối mịt mù sương sương làm mát trời – Con đường xưa đã qua chẳng còn hoài niệm. – TÔI! Đêm đầy ly, vì năm tháng trong đời không thành tên Trăng xanh hẹn ngày dài. tiếc quá nhỉ? Linh hồn — Khoảnh khắc của số phận làm tan màu của những giấc mơ cứu rỗi.

Người họa sĩ nhìn chằm chằm không thể phá hủy và hoang tưởng bị chôn vùi sâu trong dòng chạm trán đầy cảm xúc của khu rừng rực cháy. Đường cong của quá khứ ám ảnh từng inch trong tâm hồn anh và đã ném một cây bút lông … Cúi đầu lo lắng, mép đam mê, khối lập phương nhăn lại … Khoảnh khắc vùi đầu vào gối trong bộ dạng thất hồn, khiến bầu trời đêm sụp đổ chói lóa …—— Người thiếu nữ mảnh mai che đi. Một khuôn mặt đẫm máu lạnh lẽo trên người cô lẫn lộn với đôi mắt hy vọng, hy vọng đôi mắt buồn sâu thẳm. Gân lạnh, vết lồi đau biến mất, nỗi đau thấu tâm hồn … Chết không thể lật đổ tháp kiêu hãnh mỏi tay-tháp đam mê lạnh lùng bùng nổ …

Họa sĩ mở màn trong sáng mây hồng vội vã Chớp mắt nhẹ ở cửa.

Nguyễn Quang Thiều: “ Tôi cảm ơn tất cả những người đã không bỏ phiếu cho mình ”

In: Sách

Sáng 25/11, nhà thơ Nguyễn Quang Thiều lần đầu tiên đảm nhận cương vị chủ tịch mới tại Đại hội Hội Nhà văn Việt Nam lần thứ X. .

– Ông nghĩ gì khi được bầu làm Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam nhiệm kỳ 2021-2025?

– Tôi nghĩ tôi nên là một nhà thơ, nghệ sĩ và nhạc sĩ. Nhưng khi được một thành viên đáng tin cậy bầu làm chủ tịch mới, tôi cảm thấy rất vui. Tôi cảm thấy một thách thức lớn và một trách nhiệm lớn. Chúng ta đang ở trong thời đại văn học, bị choáng ngợp bởi các hình thức giải trí và truyền thông khác. Hội phải tạo ra nhiều tác phẩm có giá trị cho xã hội và bạn đọc. Đây là một môn học rất khó.

Sáng ngày 25 tháng 11, ông Ruan Guangtai đã có mặt tại lễ bế mạc Đại hội Hội Nhà văn Việt Nam. Ảnh: Thanh Huệ .

– Ông Hữu Thỉnh đã 20 năm làm chủ tịch, ông gặp áp lực như thế nào để thành công?

– Nhà thơ Hữu Thỉnh đã tạo nên mảnh đất riêng. Hơn 65% thành viên trên 70 tuổi và hiểu cách làm việc cũ. Số thành viên dưới 40 tuổi chỉ chiếm vài phần trăm. Ngay cả trong gia đình tôi vẫn bất hòa với con cháu vì khác ý kiến. Công việc của hội cũng vậy. Nhìn về tương lai, ban lãnh đạo và tôi phải tìm cách thay đổi để có thể chia sẻ với họ. Nếu không tìm được tiếng nói chung, sẽ không thể hiểu nhau, thay đổi mối quan hệ và đi lên. Hội mời nhà thơ Hữu Thỉnh làm cố vấn, hy vọng có thể giúp ông giải quyết nhiều vấn đề nhạy cảm trong việc tiếp thu cái mới.

– Bạn phải xác định những mục cụ thể nào?

Trước hết, tôi sẽ phải từ bỏ một công việc mà tôi đã làm – Tổng biên tập của Hội Nhà văn, để một người có tiếng nói trong giới văn học biết rằng ngành xuất bản đang tiếp quản. Người này có thể là Ủy viên Ban Chấp hành Hội Nhà văn.

Để nền văn học nước nhà trẻ hơn, tôi muốn đẩy mạnh hoạt động của ban văn học thiếu nhi và đề nghị cơ sở quản lý việc sáng tác, tránh để tác phẩm nước ngoài lấn át tác phẩm quốc gia, Quỹ văn học thiếu nhi sẽ cấp kinh phí. Giá sách thiếu nhi nên tách biệt với giá sách thiếu nhi. Đây là sự đánh cược của tôi vào tương lai của văn học và đất nước. Bằng cách thường xuyên xuất bản các ấn phẩm và tổ chức phần thưởng, tôi sẽ tập trung vào từng bước để làm cho mọi thứ trở nên ngăn nắp và chuyên nghiệp.

– Bạn có kế hoạch gì cho việc này? Về ngân sách cho sự phát triển của hiệp hội?

– Đảng và nhà nước đã hỗ trợ hết mình cho Hội Nhà văn Việt Nam. Tuy nhiên, để đạt được những mục tiêu mới, chẳng hạn như mở rộng hoạt động sáng tác, nghiên cứu, dịch thuật, phổ biến văn học thiếu nhi và văn học thiếu nhi, chúng ta cần nhiều hơn thế. Tôi có mối quan hệ tốt với nhiều công ty, họ yêu nghệ thuật và sẵn sàng hỗ trợ các hoạt động của hội. Nhưng điều quan trọng là hiệp hội có thể làm điều gì đó ý nghĩa để xứng đáng với sự đầu tư này hay không.

– Nhà văn Nguyễn Văn Thọ cho rằng, ban chấp hành mới nên giữ mối liên hệ chặt chẽ với đời sống, tránh quanh quẩn trên trang mạng Waka như việc nhà văn bán 189 tác phẩm, thu về 50 triệu đồng mỗi năm . Bạn nghĩ sao?

– Công việc bản quyền cũng là một thách thức. Trung tâm bản quyền của hiệp hội không có chi phí vận hành và kiến ​​thức chuyên môn cao. Tôi nghĩ hiệp hội nên thiết lập mối liên hệ với các trung tâm bản quyền khác trên cả nước. Họ có đủ công nghệ và kiến ​​thức để bảo vệ người viết và tránh những sai lầm đáng tiếc.

Nhà thơ Hữu Thỉnh (trên bên trái) và Nguyễn Quang Thiều, tân Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam. Các thành viên ban chấp hành cũng ra mắt, gồm hai phó chủ tịch: nhà thơ Trần Đăng Khoa (thứ năm từ phải sang) và nhà văn Nguyễn Bình Phương (thứ tư từ trái sang). Ảnh: Thanh Huệ .

– Nguyên Phó chủ tịch Hội Nhà văn lớp bạn nghĩ sao về ý tưởng tổ chức của mình dễ dàng nhận hội viên nhưng không phải hội viên?

– Nhận thức về vị trí Trong những năm gần đây, tư cách thành viên ngày càng thoải mái khiến nhiều người cảm thấy ngày càng yếu hơn và bị tình yêu chi phối. Tôi cho rằng tuy một số tình huống không đạt yêu cầu, khiến dư luận nghi ngờ nhưng không có hại. Suy cho cùng, những khoảng trống này lớn, thể hiện tinh thần cổ vũ, động viên cho những người viết trẻ.

– Bạn muốn giúp nâng cao chất lượng công việc của các thành viên như thế nào?

Nhiệm vụ quan trọng nhất của ban chấp hành là đánh thức tiềm năng và cảm hứng của các thành viên. Chúng ta không thể đặt tay lên bàn của mỗi người viết để không cản trở việc viết của họ. Hiệp hội sẽ khơi dậy nguồn cảm hứng bằng cách tổ chức các hoạt động giao lưu với các nhà văn xuất sắc từ khắp nơi trên thế giới, thúc đẩy hoạt động dịch thuật, thúc đẩy sự phát triển của văn học Việt Nam ra nước ngoài. Qua đây, tôi hy vọngBiên tập viên nhận thức rõ hơn về vai trò và trách nhiệm của mình.

– Bạn đánh giá thế nào về những thành tựu và hạn chế trong quý vừa qua?

– Hiệp hội đã chiêu mộ thành công thêm nhiều người mới Mặc dù họ nghi ngờ lớp nhà văn lớn tuổi, nhiều nhà văn trẻ ở độ tuổi 30 vẫn kính trọng. Ban chấp hành TƯ coi những nhà văn này là chủ nhân của nền văn học tương lai.

Ngoài ra, chúng tôi cũng đã tổ chức thành công cuộc thi tiểu thuyết lần thứ V nhằm nghiên cứu và tuyên dương nhiều tác phẩm quý của Trần Thủy Mây, Feng Chen (Con Trời). Giải thưởng văn học Hội Nhà văn Việt Nam năm nay cũng tìm ra tác phẩm xuất sắc “Ông vua thợ” của Xuân Phương. Chúng tôi đã có một tranh chấp khi chúng tôi nhận thành viên mới, và giá cả không cộng hưởng. Tôi cảm ơn những cử tri đã tin tưởng tôi và những người không bỏ phiếu đã giúp tôi nhìn ra những sai lầm của mình. Tôi sẽ cố gắng hết sức để giải quyết vấn đề này.

– Ban chấp hành khóa 10 đã bổ sung nhiều gương mặt mới, khoảng 50 tuổi. Bạn đánh giá kết quả này như thế nào?

– Kết quả của cuộc họp vừa qua thật ngoạn mục. Lần đầu tiên, chúng tôi chọn 11 biên tập viên tham gia ban chấp hành. Đây là một sự chuyển đổi thế hệ cần thiết, thành công và phù hợp với thời gian, bởi vì họ đều trẻ hơn bao giờ hết.

Với số lượng lớn các thành viên ban chấp hành, chúng ta có nhiều thế giới cùng nhau chia sẻ công việc này. Cái khó nằm ở chỗ biết kết nối và đoàn kết với nhau. Nhưng tôi tin tưởng các thành viên còn lại và tôi tự tin lựa chọn gần 600 đại diện. Tôi muốn đổi mới, và các thành viên khác như Bình Phương, Ngọc An, Bích Ngân cũng làm như vậy. Khi các nhân tố mới hợp tác với nhau, tôi tin rằng cấp ủy sẽ cải thiện được khoảng cách, khắc phục hạn chế, nâng tầm kết nối.

– Là một nhà thơ, bạn cần giải quyết những thuận lợi và khó khăn gì?

– Về sự đồng cảm nghề nghiệp của nhà văn, nhà thơ tiêu biểu này, tôi có lợi thế hơn. Thực ra, tác giả không vừa đâu. Họ không giỏi tính toán chi tiết nhưng lại rất nhạy bén. Để làm tốt công việc, chúng tôi có đội ngũ văn phòng và hỗ trợ hành chính.

Các nhà văn, nhà thơ làm công tác quản lý luôn bị áp lực phải lãng phí sự sáng tạo của mình hơn là lãng phí thời gian. Là phó chủ tịch hiệp hội, tôi biết cách “tách mình” ra, làm nhiều việc cùng lúc. Tôi đang chuẩn bị tổ chức triển lãm tranh vào tháng 1, viết tập hai bộ phim “Memory Brothers” và “Kaiya”, đồng thời viết kịch bản cho bộ phim “Thành Cổ Loa”. Tôi biết nhiệm vụ này khó hơn, nhưng tôi nghĩ có thể thu xếp được.