Thơ (Dòng thơ)

In: Sách

Nguyễn Văn Tạo – tự động hát – rồi một ngày tôi nhìn thấy bầu trời, và một khi tôi muốn bay, tôi muốn bay và tiếp tục bay. Có cớ để chạy và bỏ qua một cách thẳng thắn. Thật tệ khi trong trò đùa giáo và tasao tự tin đâm vào giáo của nhau, họ hiền lành, họ không muốn nhầy nhụa như họ có thể làm được. Còn kính cẩn ít người quan tâm, thôn phệ này muốn dùng đời này cười trên mây, xem ra đối với ta nhiều chuyện quá lớn, cũng không có nghĩa là ta phải chịu đựng thân phận con người không cần đổ bạc. Mọi người sẽ hát và uống chén cay nồng với những hạt mưa rơi, mặt trời lặn và vài giọt thăng hoa — Tôi đã leo dưới chân mình, trên đá bazan đỏ và nham thạch đỏ hàng nghìn năm, nơi tôi đi cùng gió, bản đồ Và tiếng bước chân, gió đất và nắng thiêu đốt làm mặt tôi vô cảm, lướt qua lá vàng, lá vàng trở về cõi thần tiên, lá vàng bay trong gió, không thấy mùa thu, tôi đứng trên núi, Tôi mất đi sự ổn định và sức nặng của mình khi đứng trong gió, tôi nhìn thấy những ngọn đồi, tôi thấy trái đất quay cuồng hoặc đau đớn, loại bỏ một màu sắc không gây hại cho mặt trời, không có bóng xanh tồi tàn, những ngọn đồi dưới chân tôi và Đá đập vào đỉnh đầu, vo ve trong vũng nước lặng lờ mờ, và cái lạnh đầu hẹp co rút lại, trong con đường mòn, mưa gió, mưa gió, chúng tôi đi lên sườn đồi, bước thêm một bước nữa thì thấy cỏ khô Nogen bắt rễ đến đỉnh núi, tốc độ của chúng tôi đã giảm khi bước n và # 7919; Đom đóm hoang dã quanh ta là mùa vàng

“Hà Nội thường nói” -nói ở thủ đô

In: Sách

Văn bản gồm bốn phần, bàn về bốn khía cạnh văn hóa: ngõ nhỏ (lối ăn ở), manh áo (quần áo), tình nghĩa thủy chung (truyền thống bao đời), nhựa đường và gạch (Một loại cư dân thành phố). Về mọi mặt, tác giả đã ghi lại những quan sát rất nhỏ mà ít người để ý vì đó là hiện tượng bình thường và gợi nhớ nhiều điều xưa cũ. Không có ngoại lệ, không có gì để bàn cãi. Tuy nhiên, độc giả sẽ thấy rằng những điều “bình thường” ấy đã nghiễm nhiên trở thành dấu ấn của Hà Nội. Anh viết rằng người đàn ông này thích ngồi quán nước vỉa hè: “Ở Hà Nội, các phòng trà, quán bar giống như một không gian cộng đồng. Khi ai say rượu sẽ thắng một cuộc tranh cãi. “

Nguyễn Trường Quý đã quan sát trang phục và nhận ra những quy tắc bất thành văn, chẳng hạn như mặc quần lọt khe và nói” Tôi sẵn sàng đi làm ” Hay chiếc mũ và bộ đồ từng là dấu hiệu nhận biết cô ấy.

Sách của Công ty Nhã Nam, xuất bản tháng 10. Ảnh: Thanh Hoa.

Trong bài “Hai món”, tác giả tưởng tượng để trình bày mâm cơm của người Hà Nội và tâm lý chung của người Việt: “Xưa nay ‘đẻ ra món’ (dù chỉ ăn vài bát đĩa) Không quá trơn … còn gì bằng khi ngồi vào mâm và nhìn thấy bát đồ. Hãy đổi bàn. Đặt súp, dù là thịt hay sườn, bên cạnh nồi cơm điện, ở hai bên phải Về vấn đề này, các bà nội trợ không khỏi lo lắng ”. -Người đọc như được tham quan một triển lãm với những bức tranh trong văn học hóa học của Hà Nội, có phụ đề và tiêu đề của những câu chuyện cổ liên quan đến các sự vật và sự kiện. “Người Hano tin rằng giá trị bảo tồn của họ là nhờ những lớp trầm tích này. Họ tự hào về bản thân và yêu hình ảnh Hà Nội cổ kính trải qua bao thế kỷ. Họ cũng như nhà văn, nhà thơ hay nhạc sĩ, đều có chung một hiểu biết về Thăng Long. Góc nhìn, Kẻ Chợ nói về vẻ đẹp vĩnh hằng ”, Trương Quý viết. Tâm sự, hoài niệm, đôi khi vài trang giấy chứa đựng một nụ cười nhạt nhòa, những mỉa mai nhẹ nhàng.

Nguyễn Trương Quý là người viết văn ở Hà Nội đã lâu, là người ghi chép về đời sống vật chất và tinh thần trong quá khứ. Những nốt nhạc nhỏ dường như thấm vào từng ngóc ngách, mà hòa thành bức tranh Hà Nội lớn về thời gian và không gian. Trước đó, anh từng có nhiều chủ đề về thiên nhiên Hà Nội, Hà Nội là Hà Nội, còn ai hát cho Hà Nội, từng là Hà Nội Sáng … – Nguyễn Trương Quý sinh ra, sống tại Hà Nội, tốt nghiệp chuyên ngành kiến ​​trúc Và viết văn, hội họa, đồ họa và truyền thông, đoạt giải Bùi Xuân Phái – Tình yêu Hà Nội năm 2019. bông hoa

“Hà Nội thường nói” -nói ở thủ đô

In: Sách

Văn bản gồm bốn phần, bàn về bốn khía cạnh văn hóa: ngõ nhỏ (lối ăn ở), manh áo (quần áo), tình nghĩa thủy chung (truyền thống bao đời), nhựa đường và gạch (Một loại cư dân thành phố). Về mọi mặt, tác giả đã ghi lại những quan sát rất nhỏ mà ít người để ý vì đó là hiện tượng bình thường và gợi nhớ nhiều điều xưa cũ. Không có ngoại lệ, không có gì để bàn cãi. Tuy nhiên, độc giả sẽ thấy rằng những điều “bình thường” ấy đã nghiễm nhiên trở thành dấu ấn của Hà Nội. Anh viết rằng người đàn ông này thích ngồi quán nước vỉa hè: “Ở Hà Nội, các phòng trà, quán bar giống như một không gian cộng đồng. Khi ai say rượu sẽ thắng một cuộc tranh cãi. “

Nguyễn Trường Quý đã quan sát trang phục và nhận ra những quy tắc bất thành văn, chẳng hạn như mặc quần lọt khe và nói” Tôi sẵn sàng đi làm ” Hay chiếc mũ và bộ đồ từng là dấu hiệu nhận biết cô ấy.

Sách của Công ty Nhã Nam, xuất bản tháng 10. Ảnh: Thanh Hoa.

Trong bài “Hai món”, tác giả tưởng tượng để trình bày mâm cơm của người Hà Nội và tâm lý chung của người Việt: “Xưa nay ‘đẻ ra món’ (dù chỉ ăn vài bát đĩa) Không quá trơn … còn gì bằng khi ngồi vào mâm và nhìn thấy bát đồ. Hãy đổi bàn. Đặt súp, dù là thịt hay sườn, bên cạnh nồi cơm điện, ở hai bên phải Về vấn đề này, các bà nội trợ không khỏi lo lắng ”. -Người đọc như được tham quan một triển lãm với những bức tranh trong văn học hóa học của Hà Nội, có phụ đề và tiêu đề của những câu chuyện cổ liên quan đến các sự vật và sự kiện. “Người Hano tin rằng giá trị bảo tồn của họ là nhờ những lớp trầm tích này. Họ tự hào về bản thân và yêu hình ảnh Hà Nội cổ kính trải qua bao thế kỷ. Họ cũng như nhà văn, nhà thơ hay nhạc sĩ, đều có chung một hiểu biết về Thăng Long. Góc nhìn, Kẻ Chợ nói về vẻ đẹp vĩnh hằng ”, Trương Quý viết. Tâm sự, hoài niệm, đôi khi vài trang giấy chứa đựng một nụ cười nhạt nhòa, những mỉa mai nhẹ nhàng.

Nguyễn Trương Quý là người viết văn ở Hà Nội đã lâu, là người ghi chép về đời sống vật chất và tinh thần trong quá khứ. Những nốt nhạc nhỏ dường như thấm vào từng ngóc ngách, mà hòa thành bức tranh Hà Nội lớn về thời gian và không gian. Trước đó, anh từng có nhiều chủ đề về thiên nhiên Hà Nội, Hà Nội là Hà Nội, còn ai hát cho Hà Nội, từng là Hà Nội Sáng … – Nguyễn Trương Quý sinh ra, sống tại Hà Nội, tốt nghiệp chuyên ngành kiến ​​trúc Và viết văn, hội họa, đồ họa và truyền thông, đoạt giải Bùi Xuân Phái – Tình yêu Hà Nội năm 2019. bông hoa

Nguyễn Ngọc Tư xuất bản tiểu thuyết

In: Sách

Theo nhà xuất bản của cuốn sách, Nhà xuất bản Phanbook và Phụ nữ, cuốn sách có 11 chương và nội dung của nó được trình bày theo cấu trúc vòng tròn, không có tiến trình và kết thúc. Mỗi chương như một truyện ngắn độc lập. Hồ sơ nước được mở xung quanh một thảm họa, và thảm họa không thể đóng lại. Sự thánh thiện của Ngài lấy sự cứu rỗi làm trung tâm và trở thành biểu tượng của sự thánh thiện.

“The Story of Water” là tiểu thuyết thứ hai của Ruan Enge Du sau “Song” (2012). Hiện có hơn 3.000 đơn đặt hàng của nhà xuất bản. Ảnh: Phanbook.

Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư, sinh năm 1976, hiện đang sống tại Cà Mau. Chị là tác giả của nhiều truyện ngắn nổi tiếng, trải dài các tác phẩm: những hòn đảo, Khói trời rực rỡ, Cánh đồng bất tận, Những cơn gió lạ, Bên kia sông không có ai, Hành trang trống rỗng … các chương trong nước và quốc tế, như: Thế kỷ 20, Giải thưởng Văn học ASEAN 2008. . . Một số tác phẩm của ông đã được dịch sang tiếng Hàn, tiếng Anh, tiếng Đức và tiếng Thụy Điển.

Những vùng đất khác nhau của Nguyễn Ngọc Tư, phim chuyển thể năm 2010, đạo diễn Nguyễn Phan Quang Ping Cuốn sách được dịch sang tiếng Đức bởi Giáo sư Gunter Giesenfeld và Giáo sư Marianne Ngô. Năm 2017, bản dịch của Litprom đứng đầu trong “Sách hay về mùa đông lần thứ 37” (Đức).

Khai trương nhà sách rộng 1.500m2

In: Sách

Tọa lạc tại Quận 1, nhà sách này đã xuất bản hơn 200.000 tác phẩm văn học Việt Nam và nước ngoài, từ văn học nghệ thuật đến kinh tế, chính trị, tôn giáo và các thể loại khác. Ngoài ra, một căn phòng đã được thiết kế. Chỉ lưu giữ những cuốn sách quý về lịch sử, văn hóa của Thành phố Hồ Chí Minh qua nhiều thập kỷ.

Phương Nam Book City, công ty con của Ruan Tra. Trước đó, Trung tâm mua sắm Garden và Trung tâm mua sắm Vạn Hạnh có ba trung tâm sách chính. Ảnh: Phương Nam .

Ông Lê Hoàng, Phó Chủ tịch Hội Xuất bản phía Nam cho biết, nhà sách này đã khơi dậy tinh thần khám phá văn hóa đọc của người dân và tạo điều kiện cho những người sáng tạo có chỗ đứng. Gửi “.” Để làm việc. Anh nói “Sách thật sẽ giết sách giả.” Anh mong rằng nơi đây là nơi có nhiều người, đặc biệt là giới trẻ tìm đến để tìm kiếm tri thức. “Hội sách” TP.HCM sẽ khai mạc vào ngày 1/10. Ảnh: Phương Nam .

Ông Nguyễn Hữu Hoạt, Tổng giám đốc Công ty Văn hóa Phương Nam (đơn vị xây dựng nhà sách) cho rằng, nơi đây nên là một loại hình văn hóa dành cho thiếu nhi TP. Sân chơi. Để không gian trên tầng hai không có kệ, không có thảm lông mịn cho trẻ em chơi và đọc sách. Nhà sách còn tổ chức nhiều hoạt động khác nhau như Lễ hội trăng rằm, trao đổi và phân phối sách về “Câu chuyện của Guland” (tác giả Lin Tongzhou), hội thảo khuyến khích đọc sách, hội thảo làm thiệp, vẽ màu nước … Vào những năm 1970, đây là rạp Khải Hoàn, sau này được nhiều chủ doanh nghiệp thuê lại. es hiện là một nhà sách lớn phục vụ độc giả. Tòa nhà cũ được giữ nguyên làm cầu thang cong dẫn lên gác lửng hai bên trước khi lên tầng hai. Giữa cầu thang được làm thêm một chiếc kệ dài gần hai mét, được nhiều du khách sử dụng làm địa điểm chụp hình. Thiết kế thêm không gian: góc cà phê thư giãn, bàn ghế đọc sách và khu vực dành cho hoạt động xuất bản sách để giao lưu với tác giả. Nhà sách này còn cung cấp đồ dùng học tập, văn phòng phẩm, đồ chơi, đồ lưu niệm và băng đĩa nhạc, như album của nhạc sĩ Phạm Duy, ca sĩ Họa Mi … Quỳnh Quyên

Shiratori, nhà thơ tự do của miền Nam

In: Sách

y và

– Kể từ ngày về hưu, nhà thơ Shiratori đang khỏe mạnh, năng động bỗng phát hiện ra mình mắc nhiều bệnh. Tuy nhiên, mỗi khi gặp ai, anh ấy đều mỉm cười và nói rằng mình rất lạc quan. Anh thực sự không muốn làm phiền người thân và bạn bè. Tuy nhiên, 3 tháng sau khi được bác sĩ xác định mắc bệnh ung thư gan, nhà thơ Chim Trắng đã từ biệt trần gian vào tối 28/9, hưởng thọ 74 tuổi. Photography: White Birds Blog .

1. White Bird Guns

tham gia cách mạng khi còn trẻ, là liên lạc của anh thanh niên Hồ Văn Ba (Hồ Văn Ba), sau trở thành chim trắng (bút danh) Quân kháng chiến. Có một dấu ấn rõ nét trong những vần thơ bao năm qua của ông: “Ta chọn cái nôi đào hầm / Thời thế đất một đêm không lửa / Ta chọn tiếng cồng tre làm chỗ dựa / Mang tiếng đàn vào đời. “–Thời đại hào hùng của nhà thơ thường được ông gợi lên là… súng lục. Shiratori nói đùa: “Những nhà thơ chiến đấu trực diện với súng được gọi là nhà thơ với súng, và tôi cũng có súng ở căn cứ trung nam, nhưng tôi được gọi là nhà thơ với súng!” Nhà thơ Chim’s gun có một giai thoại hài hước. Tôi đã tự kể một câu chuyện.

Chuyện là mười năm sau khi xuất gia, hắn mới được phép về thăm nhà. Bầu trời quang đãng, Shiratori lo lắng quan sát, sau đó dừng lại ở cửa khẽ gọi mẹ, mẹ ơi. . . Không thấy ai trả lời, Shiratori phát hiện có một người khác cũng đang trốn trong nhà. . Shiratori mở to mắt nhìn người kia, và người kia quay lại. Shiratori rút súng, và người kia cũng rút súng. Sợ bị lộ bí mật, Shiratori quay lại và bỏ chạy. Để đi bộ về nhà mà không thấy mẹ, Shiratori đã nói với đồng đội của mình. Nhiều người cười nhạt giải thích rằng đây có thể là một chiếc tủ đựng kính cao ngất ngưởng. Mỗi lần nhắc lại những kỷ niệm cũ, Shiratori luôn kèm theo câu: “Hóa ra là đang họp mà cũng sợ!” Đất chôn nhau cắt rốn ân tình, tháng ngày bình yên trở lại, Shiratori mến khách viết: “Lâu rồi không về Fucao Howe / Nằm trên lá thở vườn sau / Đêm khuya Tôi thắp nén nhang thờ mẹ / Nhìn mẹ tôi khẽ gật đầu. ”2. Thi sĩ Shiratori mượn địa danh-phẩm chất của thi sĩ đưa đẩy anh vào một cuộc hành trình bất tận. Anh ấy luôn gọi từ những nơi khác. Anh dường như mỗi lần đi tìm hành trình của chính mình: “May mà có con đường chẳng cười, chẳng khóc / chẳng thể an ủi, chẳng đau lòng cũng chẳng đau / Ta còn có thể trở về là ta / Ta cúi đầu thương nhớ.

Anh sợ những nơi ồn ào nên về Thuận An-Bình Dương (Finh Dương) mua mảnh đất rộng gần nghìn mét vuông lặng lẽ giữa cánh đồng trống, “Giữa phố nhớ rừng rưng rưng. Nó dường như đang nhìn vào mắt lá của tôi. ” Căn nhà đủ lớn, ông lão tóc bạc một mình lặn lội bón phân cho cây cối. Một số công nhân nói: “Bác ơi, chúng tôi không có tiền thuê nhà!” Anh ta dọn đến ngay. Anh để họ ở căn nhà lớn đối diện, trong bức tường núi nhỏ phía sau. Anh ấy có vẻ nhẹ nhõm vì tôi rất vui khi có thể đi dạo và sẽ có người chăm sóc khu vườn.

Bỗng một hôm có mấy đứa cháu gái khoanh tay nói: “Bác ơi, phía sau ông ấy còn khoảng đất chục mét nữa, sao bác không xây hay quây lại?”. Anh ta choáng váng và nhanh chóng gọi điện xác minh xem ai đã bán đất. Có, tôi đã mua chiều dài 60 mét, nhưng tôi nghĩ nó là 57 mét. Các cô gái được dịp bình luận “Hay là anh cho chúng tôi thuê tiệm cắt tóc nhé!” Anh ta trừng mắt: “Tôi không phải chủ, không cho thuê, cho mượn đất được!”. Vì vậy, ngoài những người giúp việc nhà nghèo, Chim Trắng còn có một vài cô con gái nghèo sau lưng. Thỉnh thoảng, giữa các chuyến du lịch, anh hỏi có làm ăn được không? Mấy cô gái nghèo nói mình khờ quá, anh đề nghị: “Thôi, cô cắt tóc cho tôi chỉ để có tiền ăn!” Nhà thơ Chim Trắng-một ông chủ phát đất miễn phí và dần thay đổi vai trò từ khách hàng tiềm năng Đang là khách hàng hiện tại và trở thành khách hàng chính của tiệm cắt tóc, bài thơ của anh cũng vậy: “Còn non xanh / buông tay thề không nhận”

3. Shiratori và biệt thự ở tỉnh Bình Dương

Căn nhà của Đổng Trác, Trạng nguyên Bình Dương, thuộc khu quy hoạch biệt thự. Anh ta làm cửa xe rộng ba mét, tập lái mấy lần, lần nào sửa xe cũng sửa cửa, lần thứ nhất thì cửa mở rộng ra bốn mét, lần thứ hai thì cửa mở rộng ra năm mét. Trong lần va chạm thứ ba, cánh cửa mở rộng đến sáu mét, rộng như vậy, anh ta chắc chắn sẽ chạy ra ngoài, nhưng nhà thơ kỹ năng lái xe vẫn khôngHãy trở thành một nhà văn Levanto. Mỗi khi ai đó hỏi cuộc sống của Shiratori như thế nào, nhà văn Lê Văn Thảo sẽ trả lời không chút do dự: “Anh ấy đang xây lại nhà, và ngôi nhà cũ đã bị bạn đọc đập phá!”. Shiratori’s house cạnh bãi đậu xe có một hồ cá khá rộng, đối với cậu ấy là nơi “không hoàng hôn, không bình minh / ta lang thang giữa hai miền, buồn-vui”. Một hôm, anh vào Sài Gòn và mời bạn bè đến nhà để xử lý con cá trầu anh nuôi. Nghe câu nói của anh “Làm sạch cá, đảm bảo cá sạch!” Mọi người vỗ tay tán thưởng. Anh ta phát cho mỗi người một chiếc thúng, chủ nhà và khách lội xuống hồ câu cá. Nhiệm vụ của nữ thi sĩ duy nhất trong nhóm, Phan Ngọc Thường Đoan (Phan Ngọc Thường Đoan) là vừa đun nước vừa vỗ tay. Trong thủy cung dưới ánh mặt trời, có một câu cá chân dung thơ mộng. Lẫn lộn nửa tiếng đồng hồ vẫn không có con cá nào, Shiratori cau mày: “Sao mày khùng vậy? Tao mất hơn 100 cơi trầu, sống dở chết dở, còn lại 50 cái!” Hoặc có lẽ tao chưa có kinh nghiệm câu cá, cứ đặt Chỉ cần đổ tất cả nước! “Ngư trường còn sôi động lắm. Con cá trầu do nhà thơ nuôi nếu dội nước sôi vào cắn răng. Nam thi sĩ dội nước, nữ thơ hát” Ôi biển Việt Nam ơi “, Việt Nam vẫy vùng, cố huy chương vàng qua bao thăng trầm. Họ nên trở thành những con người “tinh thần tự động viên mình.” Quả đào sôi sùng sục, anh thợ được phép ở lại nhà sau giờ làm việc bối rối nói: “Bác ơi, hôm trước chú cho cháu ăn hết cá, cháu bắt hết! Shiratori ngước mắt nhìn không tin: “Ồ, tôi quên mất! Để anh đưa em đi ăn cháo vịt nổi tiếng nhất miền Đông coi như bù!

4. Shiratori tiễn xác về biển

nhà thơ Bạch Chi tưởng như được thảnh thơi trong ngôi nhà ở Bình Dương thì bị ốm: “Cuối cùng tôi cũng bước đi trên con đường tình yêu và nỗi buồn / cùng ngày Đã qua rồi, tóc rơi / chuông điện thoại ngày nào / tình yêu không nói. “Tuy nhiên, ông ấy chịu đựng sự im lặng. Ông ấy không muốn làm phiền ai, kể cả khi ông ấy có sáu người con, ba trai, ba gái, đều thành đạt. Khi bệnh ung thư gan bùng phát, ông không chịu đến bệnh viện. Con gái út. Phải năn nỉ anh ta: “Tôi về với vợ bao nhiêu năm rồi mà chẳng đòi hỏi gì. Bây giờ tôi chỉ xin thêm ba lần nữa, anh để chúng tôi đưa đi cấp cứu! Nhìn thấy những giọt nước mắt của vợ A, nhà thơ Phác Xán Liệt thở phào nhẹ nhõm, tuy nhiên vị bác sĩ nhiệt tình nhất cũng không giúp được gì cho nhà thơ và bệnh nan y, ông lặng lẽ nhắm mắt buông tay. 28 tháng 9 năm 2011, 7:15 PM. – Nhà thơ Chim trắng chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng của mình. Ông chuẩn bị một chiếc niêu đất rồi hướng dẫn con mình hỏa táng rồi cho một ít tro vào, số còn lại rơi xuống biển như ý nguyện: “Biết đâu phút cuối / Tình ta thả sông trôi theo tình yêu / từ Đứng dậy dưới mắt em / Anh theo ngoại quốc rồi sẽ xa / Theo biển mênh mông chẳng ngần ngại / Để đời anh vào vương quốc của em “.

5.” …… Vì em Trái tim luôn thoáng qua

Nỗi ám ảnh suốt đời của Shiratori là khói lửa chiến tranh. Đây là những cánh rừng căn cứ địa cách mạng gắn liền với tuổi trẻ của anh. ”Khi ngọn lửa chôn vùi đồng đội, Ma Hei’s Bâng khuâng lên trời “đánh thức anh”, lá chợt đỏ hoe Hẹn gặp lại ”Một nhà thơ, với tiếng trực thăng lơ lửng trên đầu, tiếng chim kêu ngoài hố bom, luôn Nó sẽ để lại cho con người ta những kỉ niệm sâu sắc và đau thương, không bao giờ bình yên. Muốn hiểu ngay bây giờ? , Câu chuyện về những chiếc lá của chính tôi, những chiếc lá trong rừng. “

Những bài thơ của Shiratori luôn chứa đựng những nét vẽ đậm màu, và phải kể đến nỗi nhớ lan tỏa.” Bom đạn / máu và xương sâu trong miệng núi lửa. “Kho báu” đã được lên kệ, và tôi đang chu du khắp khu đất / Tôi không dám nhìn lại đó nữa. Từng chút một, những mảnh vỡ của quá khứ tiếp tục lan tỏa, trỗi dậy, dệt nên: “Ta lại nhặt bom đâu đây / Sóng bạc đầu đỏ thương đây / Nhớ rừng đêm nhớ đêm / Sông không trước mặt, anh nhớ bãi sau ”.

Thi sĩ Shiratori đến với thế giới, nhưng hình ảnh của anh vẫn còn mãi trong lòng đồng nghiệp, câu kinh anh gửi gắm“ Hãy đi cho hết mình . / Vì lòng tôi luôn hướng về “. Sài Gòn, ngày 30 tháng 9 năm 2011

Giải Nobel Văn học có thể được trao cho các nhà văn nữ

In: Sách

Theo tờ “Guardian”, Viện hàn lâm Thụy Điển sẽ là lựa chọn an toàn vì Peter Handke, người hai lần vô địch năm ngoái, đã bị tẩy chay. Nhà văn người Áo công khai ủng hộ cựu Tổng thống Nam Tư Slobodan Milosevic (Slobodan Milosevic), người bị buộc 66 tội danh diệt chủng, tội ác chống lại loài người và tội ác chống lại loài người trong các cuộc xung đột đẫm máu với Bosnia, Croatia và Kosovo vào những năm 1990 Các tội danh liên quan đến tội phạm chiến tranh.

Björn Wiman, biên tập viên văn hóa của Dagens Nyheter, Thụy Điển, nói rằng làn sóng phản đối Peter Handek đã gây ra một cuộc khủng hoảng trong trường đại học. Ông nói: “Nhiều khả năng họ sẽ trao giải cho Peter Handke, một nhà văn không đến từ châu Âu và có quan điểm chính trị và ý thức hệ trái ngược nhau.” Nhà văn người Jamaica Kincaid. Ảnh: The New York Times-Björn Wiman đã đề cử Jamaica Kincaid là đề cử xuất sắc nhất cho giải thưởng năm nay cho các tiểu thuyết của ông “The Autobiography of My Mother” và “Mr. Porter” Mọi người. Bà 71 tuổi và là người Mỹ gốc Antigua. Cô sinh ra trong một gia đình nghèo, được hình thành bởi hệ thống giáo dục thuộc địa Anh, những tác phẩm của cô gần gũi với người lao động. Nhà văn Canada Anne Carson cũng được Björn Wiman đánh giá cao, trong đó có nhiều tác phẩm, lý thuyết phê bình, tiểu thuyết và kịch có giá trị. Maryse Condé, Lyudmila Ulitskaya và Haruki Murakami dẫn đầu với tỷ lệ cược 5/1 (một ăn năm), 6/1 (một ăn sáu) và 7/1 (một ăn bảy). Kể từ năm 2018, Nobel văn học đã vướng vào những vụ bê bối. Chồng của nhà thơ Katarina Frottensen, Jean-Claude Arnault (Jean-Claude Arnault), một thành viên quan trọng trong hội đồng của Viện Hàn lâm Khoa học Thụy Điển, đã bị buộc tội hàng loạt lạm dụng tình dục phụ nữ. Ngoài ra, kể từ năm 1996, anh đã bảy lần tiết lộ tên của những người chiến thắng. Jean-Claude và vợ điều hành một câu lạc bộ văn hóa tư nhân dưới sự tài trợ của học viện. Ông không phải là thành viên của xã hội, nhưng duy trì mối quan hệ chặt chẽ với tổ chức và là một nhân vật xuất chúng trong văn học Stockholm.

Vụ bê bối khiến hội đồng nội bộ của Viện Hàn lâm Thụy Điển tức giận. Tám trong số 18 thành viên đã từ chức hoặc từ chối tham gia các hoạt động của viện để phản đối quyết định không sa thải nhà thơ Katarina Frottensen. Do ít nhất 12 thành viên phải tham gia bỏ phiếu cho các sự kiện quan trọng của Viện nên giải Nobel Văn học 2018 đã bị hoãn lại. Vào đầu tháng 7 năm 2018, một nhóm hơn 100 nhà văn, diễn viên, nhà báo và nhà văn hóa Thụy Điển đã tuyên bố tổ chức lễ kỷ niệm Giải Văn học Mới thay thế cho Giải Nobel 2018. Danh dự.

Viện Hàn lâm Khoa học Thụy Điển được thành lập vào năm 1786 bởi Vua Gustav III. Học viện theo nguyện vọng của cha đỡ đầu Alfred Nobel và quyết định trao giải Nobel Văn học hàng năm. Các thành viên của hội đồng do Quốc vương Thụy Điển bầu trực tiếp và có nhiệm kỳ suốt đời.

Cậu bé 13 tuổi viết “Nhật ký siêu nghịch ngợm của Alvin”

In: Sách

Mẹ anh từ Hà Nội vào TP HCM sẽ được trao giải vào cuối tuần này, anh chia sẻ: “Tôi cảm thấy rất vinh dự. Được vào hạng mục sách thiếu nhi là một điều kỳ diệu”. Anh cho biết mình chỉ dùng thời gian rảnh rỗi để viết vì đặt việc học lên hàng đầu. . Nhờ có mẹ – một độc giả trung thành – người đều đặn đăng tải những bình luận soi mói mỗi ngày, Khang Thịnh đã mất ba năm để hoàn thành bản thảo này.

Nguyễn Khang Thịnh tại Lễ Trao Giải Sách Hay tại TP.HCM ngày 27/9. Tác phẩm của Khang Thịnh đoạt giải ở hạng mục sách thiếu nhi. Để có được vốn từ vựng cần thiết, anh ấy đã đọc sách về văn học, tài chính và chính trị. Từ năm lớp 4, Thịnh đã tập viết truyện vào vở. Video: Quỳnh Quyên .

Trong khán phòng ngày trao giải, Khang Thịnh tự tin kể lại câu chuyện viết sách, dù trước đó rất lo lắng nhưng đọc xong bài phát biểu cảm động. Khi mọi người ra về, Thịnh nhìn tên trên tấm bằng khen, nở nụ cười rạng rỡ. Cậu bé 13 tuổi đã viết một cuốn sách đầy cảm hứng sau khi đọc truyện “Nhật ký cậu bé nhút nhát” (2007) của tác giả Jeff Kinney. Giống như một nhà văn, Alvin thích chơi trò chơi, khám phá khoa học và muốn trở thành một nhà văn trên YouTube. Thịnh cho biết, mẹ cô là hình mẫu cho người mẹ trong câu chuyện này khi nghiêm khắc dạy người tốt nhưng cho con tự do phát triển về mặt tinh thần. Alvin được bố cho chơi game nhưng ngoài đời, Thịnh lại không được thoải mái như vậy.

Thịnh dàn dựng tác phẩm tại Hoa Kỳ. Để tạo tình tiết, anh nghiên cứu các bộ phim và sách về cuộc sống của trẻ em ở nước ngoài. Câu chuyện này kể về một cậu bé hiếu động, khiêm tốn nhưng tò mò và thích khám phá. Nhân vật phải chuyển trường, gặp gỡ bạn bè mới và gây ra những chuyện “dở khóc dở cười”. Sách dày hơn 200 trang được trình bày theo định kỳ. Quá trình Alvin yêu ngôi trường mới là bốn chương của cuốn sách “Khu phố mới và ngôi trường mới”, là quá trình Alvin phải lòng ngôi trường mới của mình . Sau 10 năm tổ chức, giải thưởng đã được trao cho các tác giả lớn tuổi như Đoàn Giỏi, Thiền sư Thích Nhất Hạnh, Trần Hoài Dương. Nhiếp ảnh: Quỳnh Quyên

Ngoài ra, cuốn sách này còn thể hiện những lo lắng, thất vọng, buồn bã, cuối cùng là niềm vui và hy vọng của chàng trai. Ở Hoa Kỳ hay Việt Nam, trẻ em nên yêu thương và chia sẻ sở thích của chúng. Với sự quan tâm và hỗ trợ thích hợp của cha mẹ, con cái của họ sẽ phát triển khỏe mạnh và tự tin hơn. Tác giả bày tỏ mong muốn được các thầy cô và các bậc phụ huynh tôn trọng, lắng nghe. Không ngại thể hiện những ý tưởng điên rồ nhất. Nhân vật này là nhân vật điển hình của trẻ em khắp nơi, ham ngủ, trốn học, giấu bố mẹ cho điểm …

Bìa cuốn “Nhật ký siêu phản diện Alvin”, sẽ được phát hành vào tháng 5 bởi ThaiHaBooks và NXB Hà Nội Doanh thu của Khang Thịnh sẽ hết hạn vào năm sau. Ảnh: ThaiHaBooks .

Nguyễn Khang Thịnh sinh năm 2007, học lớp 7 tại Hà Nội. Năm 2017, anh đoạt giải “Biên dịch viên tiềm năng-Phiên dịch viên tiềm năng” trong cuộc thi tìm kiếm Đại sứ văn học Ireland. Anh là cây bút của nhiều tờ báo hướng đến lứa tuổi thanh thiếu niên và học sinh. Thịnh dự định sẽ viết sách bằng tiếng Anh để chia sẻ với bạn bè quốc tế.

Sách Hay là một giải thưởng độc lập, do Viện Giáo dục IRED, Dự án Khuyến đọc Hay và Sáng kiến ​​OpenEdu đồng tổ chức, do độc giả và học giả bình chọn. Trong 10 mùa giải vừa qua, kế hoạch đã thu hút đông đảo giới trí thức, doanh nhân, nhà giáo, nhà báo tham gia. Mùa giải tới, giải đấu sẽ không được tổ chức hàng năm mà tổ chức hai năm một lần.

* Bảy hạng mục Giải thưởng Sách Hay 2020

Quỳnh Quyên

“Tuần lễ sách lớn” ra mắt 45 tác phẩm mới

In: Sách

Sách giấy có thể được giảm giá từ 25% đến 50%, sách điện tử có thể được giảm giá 20%, và các quà tặng như túi vải, giấy ghi chú, bút bi và các thứ tương tự … – Nhà xuất bản cũng tổ chức chương trình “Thứ bảy Buổi gặp “đã định, ba cuộc giao lưu với nó: buổi đầu gặp tác giả Lê Văn Nghĩa vào ngày 31 tháng 10, giới thiệu tác phẩm văn học Sài Gòn 1954-1975: chuyện vặt”. 6 tháng 11. , Diễn giả là Nguyễn Ngọc Tuấn, người đã xuất bản “Danh trà Việt Nam” Ngày 7/11, tác giả Nguyễn Văn Báu đã giao lưu và giới thiệu cuốn sách “Quản lý tài liệu và lưu giữ hồ sơ kinh doanh”

Lần thứ 14 “Hay Một số công việc trong “Tuần lễ Sách”. Từ ngày 31 tháng 10 đến ngày 7 tháng 11, tại Nhà sách Tổng hợp 1 (Quận 1) ở Nhà sách Tổng hợp 2 Thành phố Hồ Chí Minh (Quận 4).

Ban cho biết từ năm 2009 Kể từ lần tổ chức đầu tiên vào năm 1999, “Tuần lễ sách hay” đã được quảng bá mạnh mẽ, kích thích hoạt động xuất bản của tổ chức. Đơn vị này cũng giúp độc giả tiếp cận nhiều ấn phẩm với mức giá hợp lý, tạo không gian cho văn hóa đọc của mọi người. .

Ngọc Trúc

Louise Gluck-Nhà thơ của Nỗi đau

In: Sách

Vào ngày 8 tháng 10, Viện Hàn lâm Thụy Điển đã công bố khi trao giải Nobel Văn học cho Louise Glück rằng bà “có một giọng thơ không thể phủ nhận, và vẻ đẹp khắc nghiệt của nó làm cho sự tồn tại của cá nhân trở nên phổ biến.” Cô mô tả những trải nghiệm cá nhân của mình liên quan đến lịch sử, thiên nhiên và cuộc sống hiện đại bằng ngôn ngữ thơ.

Louise Glück không nổi tiếng trên thế giới, nhưng với cộng đồng nói tiếng Anh và độc giả ở Hoa Kỳ, cô ấy là một nhà thơ đương đại phi thường. Nhà thơ người Anh Fiona Sampson cho biết trên tờ The Guardian rằng cô rất vui khi biết rằng Louise Glück đã giành được giải thưởng. Fiona Sampson đã đọc và nghiên cứu các bài thơ của đồng nghiệp trong hơn 20 năm và đã chứng kiến ​​sự phát triển không ngừng trong phong cách sáng tác của Louise Glück, phát triển từ những tác phẩm dựa trên trải nghiệm cá nhân đến đầy triết lý nhân sinh. Lời thơ sâu sắc. . .

Louise Glück (Louise Glück) sinh ra ở New York vào năm 1943, và đã tạo ra mười hai tuyển tập thơ, một tiểu luận về thơ. Nhiếp ảnh: Pw .—— Theo trường đại học, cô đã được ca ngợi là một trong những nhà thơ xuất sắc của văn học đương đại Hoa Kỳ kể từ bài thơ đầu tiên “Firstborn” (Đứa con đầu lòng, 1968), viết về tuổi thơ và cuộc sống gia đình. câu chuyện của s. House on Marshland-Tập thơ thứ hai được phát hành vào năm 1975 là phản hồi của bà với các học giả Mỹ, những người đã bày tỏ nghi ngờ về nó vào thời điểm đó: “Có thể thấy trước được những nhận xét về Louise Glück trong tương lai”. Chủ đề của tác phẩm tương tự như “Firstborn”, nhưng cách diễn đạt ẩn dụ đầy ẩn ý của nó để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người. Lần này, sự cô đơn đi kèm với Louise Glück. Cô viết trong bài “Gretel in the Dark”: “At night, I turn to you to hold me / but you were not there” (nhiều đêm, tôi quay sang để bạn hôn tôi / nhưng bạn đã không còn ở đó). Louise Glück nói về nhiều giấc mơ, do đó lột tả cảm giác cô đơn và mơ hồ. Lời thoại của ca khúc Brennende Liebe là: “Đêm qua / Anh mơ thấy em chưa về”.

Bài thơ “Iris in the Wild” đoạt giải Pulitzer năm 1993. Nhiếp ảnh: AbeBooks ..- Nhân hóa là chủ đề trong công việc của Louise Glück, bắt nguồn từ cuộc đời đầy biến cố của cô. Glück mắc chứng biếng ăn sinh lý từ khi học trung học, từng trải qua hai lần đổ vỡ hôn nhân, mất nhà cửa tài sản và bốc cháy.

Từ kinh nghiệm bản thân, nhà thơ đã nhìn anh ta chống chọi với nỗi đau, sử dụng “những cách trực tiếp và gián tiếp để thể hiện nỗi đau.” Chủ tịch Ủy ban Nobel Anders Olsson (Anders Olsson) cho biết. Cô viết về nỗi tuyệt vọng – người đoạt giải Pulitzer trong “The Wild Iris” năm 1992: “Bạn có biết tôi là gì và tôi sống như thế nào không? Bạn biết tuyệt vọng là gì, mùa đông Nên có ý nghĩa với bạn “Làm sao bạn biết cuộc đời tôi? Khi bạn hiểu thế nào là tuyệt vọng, mùa đông sẽ có ý nghĩa với bạn.

Tuyệt vọng không phải là kết thúc, mà là hướng tới hy vọng. Khái niệm đổi mới là những gì cô ấy thể hiện ở một khía cạnh khác: Tôi không mong đợi để sống sót, và trái đất đã hủy hoại tôi. Tôi không ngờ mình sẽ thức dậy, cảm thấy cơ thể phản ứng trở lại trên mặt đất ẩm ướt, và nhớ cách mở cửa trở lại trong cái lạnh đầu xuân sau một thời gian dài … “

” Tôi không mong đợi để tồn tại như trái đất Tôi không muốn thức dậy và nghe đất ẩm quấn quanh tôi khi tôi quấn chặt lấy tôi. Rồi mùa xuân đến, và một thời gian dài đã trôi qua trong tia sáng lạnh đầu tiên. ”

Bà nói rằng nhiều nhà văn trung niên không dám viết đến chết Nhưng sau khi nghĩ về cái chết của mình, anh tìm thấy một thứ hạnh phúc rùng rợn. Cái chết của cha anh đã truyền cảm hứng cho Gluck viết những bài thơ của Ararat (năm 1990, nhà phê bình Dwight Garner gọi tác phẩm là “Cuốn sách tàn nhẫn và bi thảm nhất trong nền thơ Mỹ. Trong bộ phim này, cha mẹ cô ấy chết yểu, nỗi đau, sự ganh đua giữa chị em và xung đột với con cái đều được độc giả nhân ái của cô ấy trau chuốt kỹ lưỡng. Phong tục của ngày 11 tháng 9 năm 2001 đã thúc đẩy cô viết một bài thơ tháng 10, trong đó cô dựa vào thần thoại Hy Lạp để nói về tác hại. Harper Lee nhận xét rằng cuốn sách đã phá vỡ sự lãng mạn Khái niệm mùa thu nhưng khi độc giả nhìn thẳng vào nỗi đau của thế giới, họ đã khóc. Đứa con trai chôn di ảnh cha vào một buổi chiều tháng 10 và gốc bí khô héo gợi nhớ về cái chết. Nhưng sau tất cả, cô lại một lần nữa thắp lên hy vọng về những điều tốt đẹp : “You will not be tha thaven, and the things you love will not be tha.” (Bạn sẽ không được tha thứ, nhưng tình yêu của bạn sẽ được tha thứ.)

Thần thoại Hy Lạp là Louise Glück Cảm hứng tuyệt vời cho thơ ca. Cô ấy không ca ngợi các vị thần quyền năng như Zeus hay Poseidon, nhưng chỉ huy các bi kịch hoặcNhững người phụ nữ trong câu chuyện. Le Triomphe d’Achille (Triomphe d’Achille, 1985) có nhịp thơ chậm rãi ngắt nhịp một cách ngẫu hứng. Cô chọn Achilles, chiến binh Hy Lạp vĩ đại nhất, như một phép ẩn dụ cho sự yếu đuối của con người. Achilles có cơ thể bất tử, ngoại trừ phần gót chân. Người ta coi ông đã chết như một vị thần yếu trong cuộc chiến thành Troia. Trong lều, Achilles đau đớn, các vị thần coi chàng như người chết và nạn nhân. Nghệ thuật và Nhân văn của Nhà Trắng. Ảnh: AP.

Chủ nghĩa nữ quyền đã được đưa vào nhiều tác phẩm của Louise Glück, trong đó nổi tiếng nhất là “Orange in nhạo báng”. Cô ấy nói rằng cô ấy ghét tình dục và so sánh tình dục với một bông hoa cam giả giống như một bông hoa dại có hương thơm ngọt ngào, một quả giống như cam nhưng không thể ăn được. Đối với nhà thơ, tình dục không giải quyết được vấn đề gì, nhưng lại tạo ra ảo giác quyến luyến, giống như mùi buồn ngủ của những trái cam giả. Nó kể về bi kịch của Nữ hoàng Dido bị phản bội bởi anh hùng Aeneas, Persephone – con gái của Zeus và Demeter, nữ thần nông nghiệp bị bắt cóc bởi Hellheads, hoặc một nhạc sĩ Vợ của Orpheus đã cố gắng đưa cô trở lại địa ngục, nhưng không thành công. Những người bị trừng phạt, bị từ chối hay bị phản bội trở thành nguồn cảm hứng cho toàn bộ tác phẩm, thể hiện sự ủng hộ đối với phụ nữ và tượng trưng cho nỗi đau.

Năm 2015, Louise Glück đã được cựu Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama và giành được Huy chương Nghệ thuật và Nhân văn Quốc gia. Cô cũng đã giành được Giải thưởng Pulitzer Sách Quốc gia của Hoa Kỳ. Về chuyện viết lách, nhà thơ từng nói trên tờ “Washington Square Review”: “Một điều tôi muốn nói với người viết là đừng lặp lại chính mình”.