Loading the content... Loading depends on your connection speed!

Bài thơ vĩnh cửu của Xuan Qu-Lu Guangwu

In: Sách

Tay anh từ ngày ấy em chỉ cho anh may mắn, những năm tháng bên nhau lâu lắm rồi cũng chỉ thấy em tóc đen- hạnh phúc giọng nói buồn em cười. Qua mắt có thể hiểu được phiền phức, có thể hiểu được chuyện gì sẽ xảy ra?

Không ngón tay duỗi ra, chai sần, nổi gân xanh, hồi nhỏ đánh bóng chuyền, đánh hồi nhỏ. Thu hoạch rau cải, rệp nấu canh, tập may vá, đan lát một mình, rồi đối mặt với bàn tay khóc của mẹ

tít, một khoảng không gian, con đang đợi mẹ trong tay, con đây Mỏ biết cách trồng trọt và tiết kiệm — trời mưa, tay tôi đóng cửa, tôi treo chăn, vá áo, cắm hoa, treo ảnh và thắp đèn ngủ — cái đầu vất vả của tôi trong nhiều năm , Bàn tay em đặt lên vầng trán lo lắng, xoa dịu nỗi đau, và gặt hái hạnh phúc từ muôn phương

khi không còn em, anh nhớ bàn tay ấy đã dành thời gian đan lại để mong chờ và dành chút thời gian viết những dòng thơ cho người xem Chúng ta không thể …- Bà ở trong tay tôi, và cuộc đời tôi đã ban cho bạn một tài sản nhỏ

XuânQuỳnh

làm lại từ đầu

từ những trang giấy trắng in nền, những cuốn kinh màu mực tôi Ban đầu lòng tôi rạo rực mong đợi Tàu đổi bánh từ bến sang nước mới, trời xanh mây trắng, bãi biển nắng vàng, chưa từng có mùa lũ. Sự tĩnh lặng trong tình yêu của một ngày mới Theo thời gian, quá khứ, thời gian trôi đi, kỉ niệm sẽ phai nhạt, mùa hoa sen, mùa phượng đã khuất, và mùa hoa cúc đã bắt đầu. Tươi và hồng. Em song hành cùng anh chẳng còn gì để nói, vì vĩnh hằng, vì mỗi sớm mặt trời lặn, một ngày em yêu.

XuânQuỳnh

Thư gửi Quỳnh trên máy bay-Có phải vì yêu em mười lăm năm mà tim em đã mỏi? Cô gái bướng bỉnh. Cô gái từng cười. Mẹ đứa trẻ nằm viện được một tháng Giường trắng tường trắng Em thiếp đi một mình Tình em bền chặt Em buồn mười lăm. Mùa đông dài

anh ơi, em có đau lòng không anh? Đừng buồn nữa, đừng lo lắng, rồi em sẽ ổn thôi. Trong khu vườn đầy nắng, tiếng ve râm ran mùa hè. Phía sau bờ kè sông Hồng, dòng nước đỏ ngầu mênh mông như đau thấu tim gan – từ xa em đã lao đến em trên chiếc máy bay mây đen ven sông Hà Nội Bệnh viện em có phường nào xanh?

Trái tim anh nằm trên lồng ngực em ơi, hãy nâng niu những đêm mộng mơ, một ngày bình yên như em, những vần thơ hay nhất cho em, anh chưa viết nổi bức màn nhung đỏ thắm cho em. Bắt đầu đặt nến lên kệ. Trái tim mùa hạ, hãy bảo vệ ngôi nhà của bạn …—— Lưu Quang Vũ

Mây trắng đời em

Ngọn lửa Vô hình chưa có tên Cây óc, gió xuân như nhựa ẩn trong cánh buồm, đằng sau Đó là biển, dưới bầu trời đầy sao, việc buôn bán quả cầu cát và những giấc mơ ở bên dưới tôi, và hàng trăm hướng dẫn đến bờ biển chưa bao giờ nói bằng ngôn ngữ của bạn, nhưng triệu tập linh hồn của một đêm đen, một buổi sáng mới, thậm chí một đêm ngắn ngủi , Dù tia chớp chiếu vào em cũng đủ để anh nhìn thấy mặt em trên mái nhà, giữa trời rừng bao la, trong lòng đau xót, thân em là mây trắng trong thao thức thơ đời, cho người. Em làm thơ trên bãi biển thời gian, em cứ làm thơ trên móng tay Hương dưa mùa hè xanh thẫm như đinh lăng Cho ai xa quê bảo đồng hồ làm đồng hồ dừng lại quên lãng, sợi dây ấy nối ta với em. Sáng dậy trong tầm mắt ngô … – Lưu Quang Vũ

By: admin
Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

CommentName required Email required Website

Back to top