Loading the content... Loading depends on your connection speed!

Nguyễn Huy Thiệp làm thơ trên giường bệnh

In: Sách

Giữa phố phường Hà Nội, nơi ở của nhà văn Nguyễn Huy Thiệp như một thế giới. Cũng như bao gia đình nông thôn, khoảng sân rộng rãi được lát bằng gạch đỏ. Ngôi nhà là một tòa nhà kiểu cũ, chỉ được trang trí bằng những chiếc giường tre và đồ đạc mộc mạc. “. Có người đến thăm ông, ông tỉnh dậy và cố gắng nằm ngay ngắn, nhưng đôi khi cơ thể của ông đổ sang một bên. Nhà văn đã rất gầy từ một cơn đột quỵ hồi tháng Ba và phải nằm viện dài ngày .—— Lần khám gần đây nhất, bác sĩ cho biết cháu bị tụ máu trong não, tỷ lệ chữa khỏi là 50%, mấy tháng trước cháu có thể chống gậy đi lại trong nhà nhưng gần đây sức khỏe không được tốt, cháu chỉ nằm nghỉ. Ở đó hay ngồi đó, hàng ngày có hai người con trai giúp đỡ anh trong mọi sinh hoạt, nhất là việc ăn uống, một mình anh chuẩn bị bữa ăn, là người mảnh khảnh, không cầu kỳ, gia đình thì không. Bị bệnh tiểu đường, bữa trưa của ông chủ yếu là rau.

Cuộc đời của nhà văn Nguyễn Huy Thiệp sau khi bệnh.

So với tình trạng sức khỏe, mắt ông tuy mềm nhưng vẫn yếu và khó đập. Cử động được cả người, chân, tay nhưng đầu óc vẫn minh mẫn, nói xong muốn uống một ly, không chịu uống nước cam vì không thích, con trai lớn của bà, họa sĩ Phan Bách, nói rằng cha của ông luôn Đó là duy trì tính nết như lúc còn khỏe mạnh nên người giúp việc không thể làm được lâu, anh chỉ muốn vợ con đi cùng.

Khi con trai thứ hai, Phan Khoa lên tiếng, anh Nằm bên cạnh nghe, đôi khi thêm những câu bẽn lẽn, Anh Khoa nghe cũng đoán được ý, anh nói bố anh nghiêm khắc nhưng chân thành, trách nhiệm và tình cảm. Từ nhỏ đã tiếp xúc với cha, ông là nguyên mẫu của tuổi Hai mươi thân yêu, khi được hỏi ăn, ngủ, nghỉ như thế nào, ông trả lời: “Tốt lắm”, “Vợ con nên được chăm sóc”. Ông vẫn giữ thói quen vẽ và viết, trên tấm bìa màu tối quá khổ, nhà văn vẽ bậy nhưng luôn thấy hoa và nhân vật vẫn còn sống, ông sáng tác thơ cho vợ con và một số bạn bè. Bà Tutelan-Mặc áo dài và tay cầm hoa, chủ đề của bài thơ này là: “Nét Tràng cầm bút / giữ gìn sức khỏe / khỏi tinh thần / chỉ là trò đùa. — Trong bữa ăn, con trai dọn bàn, con cầm bút tưởng mình viết được. Đến trước chiếc bàn gấp nhựa của một học sinh, anh dựa lưng vào ghế, nghiêng đầu và duỗi thẳng chân. Anh ấy đã vẽ một bông hoa trên bảng lật và viết một bài thơ. “Cuộc đời tươi đẹp / vì con người / mọi điều kỳ diệu / tất cả…”. Hai chữ cuối cùng của con trai bà không thể dịch được. Hỏi lại thì anh cũng không nhớ mình viết gì.

Mặc dù rất khó nói, nhưng Ruan Huiyi vẫn thích nói về văn học.

Anh đau vì môn văn ở quê quá đau. nó. bật. Khi được hỏi anh đã nói gì với nhà văn trẻ, anh ta mở miệng liên tục, sau đó lại ngậm miệng nhưng không phát ra âm thanh. Một lúc lâu sau, anh mạnh miệng nói: “Viết hết cái chân-thiện-mỹ.” Khi được hỏi về những tiếc nuối về nghề của mình, anh thẳng thừng đáp: “Không.” Một lúc sau, anh có vẻ suy nghĩ về điều đó. Khi tôi nghĩ về điều đó, tôi nói: “Tôi hy vọng nhiều nhà văn trẻ sẽ viết những tác phẩm văn học tốt, và tôi hy vọng sẽ sớm bình phục. , Có cơ hội hợp tác với mọi người.

Nhà văn Nguyễn Huy Thiệp không may qua đời ở tuổi 70. Từ đó đến nay ông vẫn miệt mài làm việc này cho đến khi lâm bệnh, ông đã có nhiều tác phẩm bất ngờ, trong đó có tiểu thuyết và một số truyện ngắn. Một cuốn tiểu thuyết và hai vở kịch. Từ nhiều năm nay, anh có thói quen không sử dụng máy tính mà viết bằng tay. Mỗi khi viết xong một cuốn sách, anh đều giao bản thảo cho trợ lý của họa sĩ Lê Thiết Cương và yêu cầu đánh máy lại.

Lần cuối cùng của anh Xuất hiện trong buổi ra mắt sách năm 2018, khi giới thiệu tiểu thuyết Người tình tuổi 20. Khi đó, sức khỏe dồi dào, ăn nói lưu loát trước hàng trăm độc giả tại sảnh Trung tâm Văn hóa Pháp tại Hà Nội, tác giả vẫn mong hồi phục sức khỏe. , Tham gia xuất bản cuốn sách mới, gặp gỡ bạn bè và độc giả.

Nguyễn Huy Thiệp sinh ra tại Hà Nội, quê hương họ Nguyễn, Thái Lan năm 1950. Khi còn nhỏ, ông cùng gia đình di tản sang Thái Lan. Ông tốt nghiệp khoa Sử trường Đại học Sư phạm Hà Nội, từ năm 1968, truyện đã xuất hiện trên văn đàn Việt Nam và đăng nhiều truyện ngắn về đề tài nông thôn trên “Tạp chí Văn học Việt Nam”. Trong hơn 50 năm, ông có 50 truyện ngắn, 10 vở kịch, bốn tiểu thuyết và nhiều bài phê bình, tiểu luận văn học nổi tiếng, được coi như “hiện tượng tạm dừng”.Anh từng đoạt Huy chương Văn học Nghệ thuật Pháp (2007), Giải thưởng Premio Nonino (Ý, 2008). Một số tác phẩm nổi tiếng của ông bao gồm chuyển thể từ bộ phim cùng tên năm 1988, “Truyện ngắn của một vị tướng về hưu”, “Cú tát vinh quang” (Tập truyện ngắn và kịch, 1989), “Cô gái sắt son” (Tiểu thuyết, 1996), “Tình yêu Tuổi 20 ”(tiểu thuyết, xuất bản tại Pháp năm 2002) …- Thứ Năm tuần sau (ảnh, video: Anh Phú)

By: admin
Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

CommentName required Email required Website

Back to top